
Ngày anh đưa đơn ly dị, tôi đứng chết lặng như vừa bị ai rút hết máu khỏi cơ thể.
Mới tối hôm trước anh còn ôm tôi và con vào lòng, nói rằng: “Gia đình mình mãi mãi bên nhau.”
Vậy mà sáng hôm sau, người đàn ông ấy lạnh lùng đặt lá đơn lên bàn, ánh mắt xa xăm đến đáng sợ:
– Anh muốn ly hôn. Chúng ta… không hợp nữa.
Không hợp? Sau 7 năm hôn nhân, sau bao sóng gió cùng nhau vượt qua, anh nói không hợp?
Tôi gào khóc, van xin, thậm chí tức giận đập nát chiếc cốc trên bàn. Nhưng anh không đổi ý. Mẹ chồng gọi điện bảo tôi cứ ký đi, con cái để tôi nuôi, mọi tài sản anh để lại hết.
Càng như thế tôi càng hoang mang:
Một người đàn ông tử tế như anh, sao bỗng dưng đòi bỏ vợ bỏ con, rồi còn để lại tất cả?
Nhưng cuối cùng, tôi ký.
Vì anh kiên quyết. Vì tôi mệt. Vì tôi nghĩ, nếu người ta đã quyết rời đi, giữ lại chỉ càng đau.
Ly hôn xong, anh dọn ra ngoài, cắt liên lạc. Một lần duy nhất anh nhắn tin: “Em cứ sống tốt, đừng tìm anh.”
Tôi run rẩy hỏi: “Tại sao?”, nhưng anh không trả lời nữa.
Nửa năm trôi qua.
Tôi gầy đi gần chục ký. Con thì đêm nào cũng hỏi: “Sao bố không về nhà nữa mẹ?”
Tôi chẳng biết phải nói sao, chỉ ôm con vào lòng, nước mắt tràn ra nóng hổi.
Một buổi sáng, tôi quyết định đưa con về nhà nội chơi cho khuây khỏa.
Tôi mua ít trái cây, dẫn con đi. Hai mẹ con đứng trước cổng nhà chồng, tôi bất ngờ thấy cửa mở nhưng nhà im phăng phắc.
Trong lòng tôi nhói lên một cảm giác kỳ lạ – như bất an, như lo sợ, nhưng không gọi thành tên được.
– Mẹ ơi, sao có nhiều xe máy đứng trước nhà bà thế? – Con trai tug tug tay tôi.
Tôi dừng lại. Đúng là có nhiều xe lạ.
Tôi bước nhanh hơn. Khi chạm tay vào cánh cửa gỗ, tôi thấy tiếng ai đó nghèn nghẹn trong nhà:
– Tội nghiệp thằng Đức… số nó khổ…
Tim tôi đập thình thịch. Đức – chồng tôi.
Tôi bước vào.
Và tôi khụy xuống.
Trước mắt tôi là phòng khách phủ kín màu đen trắng. Khói hương nghi ngút.
Giữa gian nhà là một bàn thờ lớn, nơi đặt di ảnh của anh – chồng tôi – người đàn ông vừa ly dị tôi 6 tháng trước.
Tôi hét lên:
– KHÔNG!!! Không phải anh ấy!!!
Hàng xóm quay lại nhìn tôi, người thân nhà chồng chạy đến. Mẹ chồng lao ra, ôm tôi bật khóc nức nở:
– Con ơi… là tại nó… nó sợ liên lụy đến mẹ con con…
Tôi run rẩy, nước mắt nhòe hết cả tầm nhìn:
– Tại sao mẹ không nói? Tại sao…?
Mẹ chồng nghẹn lại, gần như không thở được:
– Nó bị ung thư giai đoạn cuối… phát hiện đã muộn. Bác sĩ nói chỉ được vài tháng. Nó bắt mẹ hứa… không nói gì với con, sợ con đau, sợ con khổ vì nhìn nó chết dần…
Nó mới quyết đòi ly hôn… để con còn cơ hội sống tốt hơn…
Tôi như bị ai đó tát mạnh vào tim.
Chồng tôi… người tôi từng nghĩ thay lòng đổi dạ… hóa ra đã sống nửa năm cuối đời trong đau đớn, cô độc… chỉ để tôi được vui?
Tôi ngã quỵ trước bàn thờ.
– Anh ơi… sao anh dại thế… sao anh bỏ mẹ con em…?