
Có ai từng cảm thấy mình đang sống rất tốt… nhưng vẫn không cảm thấy mình được yêu không?
Tôi là một người đàn ông bình thường.
Không giàu có gì, cũng chẳng phải mẫu người hoàn hảo.
Nhưng suốt nhiều năm qua, tôi luôn cố gắng làm tất cả những gì mình có thể để gia đình được yên ấm.
Hai vợ chồng cùng gây dựng công việc từ hai bàn tay trắng.
Có những ngày ăn mì gói để tiết kiệm.
Có những đêm hai vợ chồng ngồi đóng hàng đến tận khuya, sáng hôm sau vẫn dậy sớm đi làm như chưa có chuyện gì.
Từng đồng tiền kiếm được đều đổi bằng mồ hôi và cả tuổi trẻ.
Đến bây giờ, cuộc sống khá hơn trước rất nhiều.
Mỗi tháng tổng thu nhập khoảng bảy, tám chục triệu.
Nhiều người nhìn vào bảo chắc hạnh phúc lắm.
Thật ra… chỉ người trong cuộc mới hiểu.
Từ ngày kinh tế ổn định, toàn bộ tiền tôi kiếm được đều chuyển hết cho vợ giữ.
Tôi chưa bao giờ thấy việc đó là thiệt thòi.
Tôi chỉ nghĩ, tiền để một người quản lý sẽ dễ tính toán hơn.
Trong ví tôi lúc nào cũng chỉ giữ hơn một triệu đồng.
Đủ để đổ xăng, đóng tiền điện thoại, ăn một bữa trưa nếu cần.
Muốn mua gì lớn hơn, tôi đều hỏi vợ.
Bạn bè nhiều lần hỏi:
“Ông không sợ à?”
Tôi chỉ cười.
Sợ gì đâu.
Mình tin vợ thì mới đưa.
Nếu đã không tin thì giữ tiền cũng chẳng giải quyết được điều gì.
Tôi không hút thuốc.
Không rượu bia.
Không cờ bạc.
Không ngoại tình.
Tan làm là về nhà.
Có hôm vừa bước vào cửa đã thay quần áo rồi xuống bếp rửa bát, quét nhà, tắm cho con, chơi với con.
Đợi mọi việc xong xuôi, tôi mới mở máy tính chơi game khoảng một lúc.
Đó là sở thích duy nhất của tôi.
Tôi không nạp tiền.
Không thức trắng đêm.
Không bỏ bê công việc.
Chỉ đơn giản là muốn đầu óc được nghỉ ngơi một chút sau cả ngày căng thẳng.
Thế nhưng nhiều lần, chỉ cần thấy tôi ngồi trước màn hình máy tính, vợ lại nói:
“Lớn rồi còn chơi game.”
Tôi tắt máy.
Không cãi.
Cũng chẳng muốn giải thích.
Vì tôi biết, có nói cũng chẳng thay đổi được gì.
Điều khiến tôi buồn không phải vì bị cấm chơi game.
Mà vì tôi có cảm giác, dù mình làm gì thì cũng bị xem là chuyện đương nhiên.
Có lần, trong bữa cơm với bạn bè, mọi người nói về chuyện đàn ông nhậu nhẹt, cờ bạc rồi ngoại tình.
Ai đó quay sang bảo:
“Ông này hiền lắm. Chắc không bao giờ dính mấy cái đó.”
Vợ tôi cười rồi đáp rất tự nhiên:
“Thì đó là điều cơ bản mà đàn ông phải làm thôi.”
Cả bàn đều gật đầu.
Không ai thấy câu nói đó có gì sai.
Ngay cả tôi cũng không phản bác.
Đúng.
Đó là điều cơ bản.
Nhưng tự nhiên tôi thấy lòng mình chùng xuống.
Nếu tất cả những điều tôi cố gắng mỗi ngày đều chỉ được gọi là “điều cơ bản”…
Thì những nỗ lực của tôi nằm ở đâu?
Có ai từng nghĩ rằng, để một người đàn ông từ chối những cuộc nhậu sau giờ làm, từ chối những cuộc vui, ngày nào cũng về nhà đúng giờ, không phải vì họ không thích.
Mà vì họ biết ở nhà có người đang chờ.
Đó cũng là một sự lựa chọn.
Có ai từng nghĩ rằng, kiếm tiền không khó bằng việc ngày nào cũng giữ được trách nhiệm với gia đình.
Nhưng những điều ấy, hình như chẳng ai để ý.
Điều làm tôi buồn nhất không phải là tiền.
Cũng không phải công việc.
Mà là cảm giác mình dần trở thành một cỗ máy.
Đi làm.
Kiếm tiền.
Đưa tiền.
Phụ việc nhà.
Chăm con.
Ngủ.
Rồi sáng hôm sau lại tiếp tục.
Mọi thứ cứ lặp đi lặp lại.
Không có sai.
Nhưng cũng chẳng còn cảm xúc.
Có những hôm đi làm về rất mệt.
Người đau nhức.
Đầu óc quay cuồng.
Tôi chỉ mong có ai đó hỏi:
“Hôm nay anh có mệt không?”
Thật lòng mà nói…
Chỉ cần một câu như vậy thôi cũng đủ khiến tôi thấy mọi cố gắng đều đáng giá.
Nhưng lâu lắm rồi, tôi không còn nghe nữa.
Thay vào đó là:
“Đóng tiền điện chưa?”
“Hàng gửi chưa?”
“Mai nhớ đón con.”
Những câu nói hoàn toàn không sai.
Chỉ là… nó giống giữa hai người cùng điều hành một công việc hơn là giữa vợ và chồng.
Có một chuyện mà tôi chưa từng kể với ai.
Đó là chuyện vợ chồng.
Ngày mới cưới, chúng tôi từng rất gần gũi.
Chỉ cần nhìn nhau cũng đủ hiểu đối phương muốn gì.
Nhưng rồi công việc nhiều hơn.
Áp lực nhiều hơn.
Con cái nhiều hơn.
Khoảng cách cũng nhiều hơn.
Tôi vẫn chủ động.
Có lần ôm vợ từ phía sau.
Cô ấy gỡ tay tôi ra.
“Mệt lắm.”
Lần khác.
“Để hôm khác nhé.”
Rồi hôm khác lại là:
“Nhiều việc quá.”
Một tháng.
Hai tháng.
Ba tháng.
Sự thân mật giữa hai vợ chồng ngày càng ít.
Đến mức tôi không còn dám chủ động nữa.
Không phải vì hết yêu.
Mà vì sợ bị từ chối.
Cảm giác đó buồn lắm.
Buồn đến mức người ta không còn muốn hy vọng nữa.
Có người sẽ nói:
“Đàn ông thì cần gì mấy chuyện tình cảm.”
Sai.
Đàn ông cũng biết tủi thân.
Cũng biết cô đơn.
Cũng có lúc chỉ muốn được ôm.
Muốn được quan tâm.
Muốn được cảm thấy mình vẫn là người quan trọng trong lòng người phụ nữ mình yêu.
Chúng tôi vẫn sống chung một mái nhà.
Vẫn ăn cùng mâm.
Vẫn ngủ cùng giường.
Nhưng có những lúc tôi thấy khoảng cách giữa hai người còn xa hơn cả những người xa lạ.
Rồi một tối, sau khi con ngủ.
Tôi ngồi ngoài ban công rất lâu.
Vợ bước ra hỏi:
“Anh không ngủ à?”
Tôi nhìn cô ấy rất lâu rồi hỏi một câu mà trước đây chưa bao giờ dám hỏi.
“Em có thấy mình bây giờ giống cộng sự hơn là vợ chồng không?”
Cô ấy im lặng.
Tôi cũng im lặng.
Một lúc sau tôi mới nói:
“Anh không thiếu cơm ăn.”
“Không thiếu quần áo.”
“Không thiếu tiền.”
“Anh chỉ thiếu cảm giác mình được yêu.”
Đó là lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi nói hết lòng mình.
Không trách móc.
Không hơn thua.
Chỉ là nói ra những điều đã giấu quá lâu.
Có lẽ chính sự im lặng của tôi suốt những năm qua đã khiến vợ nghĩ rằng tôi luôn ổn.
Mà đàn ông, nhiều khi càng im lặng, người ta càng tưởng mình mạnh mẽ.
Hôm sau, lần đầu tiên sau rất lâu, vợ dậy sớm nấu bữa sáng.
Khi tôi chuẩn bị đi làm, cô ấy bất ngờ hỏi:
“Hôm nay anh có mệt không?”
Chỉ một câu nói rất bình thường.
Nhưng tôi đã đứng lặng vài giây.
Không hiểu sao sống mũi lại cay.
Thì ra, điều tôi cần suốt bao năm chỉ đơn giản như vậy.
Sau hôm đó, cuộc sống không thay đổi quá nhiều.
Chúng tôi vẫn phải đi làm.
Vẫn lo cơm áo gạo tiền.
Vẫn có những ngày áp lực.
Nhưng khác một điều.
Chúng tôi bắt đầu hỏi han nhau nhiều hơn.
Biết cảm ơn nhau nhiều hơn.
Biết nhìn thấy những điều nhỏ bé mà trước đây từng xem là hiển nhiên.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu…
Hôn nhân không chết vì những trận cãi vã lớn.
Nó thường mỏi mòn vì những sự vô tâm rất nhỏ, lặp đi lặp lại mỗi ngày.
Một lời hỏi thăm.
Một cái nắm tay.
Một câu cảm ơn.
Một ánh mắt ghi nhận.
Đôi khi chẳng tốn đồng nào.
Nhưng lại cứu được rất nhiều cảm xúc đã sắp cạn.
Nếu bạn đọc đến đây và đang có một người luôn âm thầm vì gia đình mà cố gắng, xin đừng xem những điều họ làm là hiển nhiên.
Đừng đợi đến khi người ấy không còn muốn kể, không còn muốn chia sẻ, không còn muốn mong chờ nữa… mới giật mình nhận ra khoảng cách giữa hai người đã quá xa.
Bởi người đàn ông mạnh mẽ đến đâu, sau cánh cửa ngôi nhà của mình, họ cũng chỉ mong có một người nhìn vào mắt mình và hỏi thật nhẹ:
“Hôm nay anh có mệt không?”
Có khi, chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ để họ có thêm sức mạnh bước tiếp qua tất cả những áp lực ngoài cuộc đời.