
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Cánh cửa xe taxi khép lại, cắt đứt cái nóng hầm hập của buổi trưa hè. Tôi ôm chặt lấy sinh linh nhỏ bé đang ngủ say trong lòng, cố gắng nhấc từng bước chân đau nhức vào nhà bố mẹ chồng. Trải qua ba ngày vượt cạn đơn độc tại bệnh viện, cơ thể tôi như một bộ khung rệu rã. Chồng tôi áp lực công việc, chỉ kịp lo viện phí rồi phải quay lại thành phố gấp. Éo le thay, đúng ngày tôi chuyển dạ, mẹ đẻ ở quê lại không may gặp tai nạn gãy chân, phải nằm bất động một chỗ. Không còn lựa chọn nào khác, tôi đành đưa con về nương tựa nhà chồng, hy vọng sự có mặt của đứa cháu nội đầu lòng sẽ mang lại chút ấm áp.
Nhà chồng cách quê ngoại chỉ ba cây số, nhưng khoảng cách lòng người dường như xa xôi vạn dặm. Kể từ khi kết hôn và lập nghiệp trên thành phố, số lần chúng tôi về thăm bố mẹ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tôi luôn tự nhủ, chỉ cần mình sống hiếu thảo, kính trên nhường dưới thì sóng gió nào cũng qua. Nhưng sự thật đã dội cho tôi một gáo nước lạnh ngay từ ngày đầu tiên.
Mẹ chồng tiếp đón hai mẹ con bằng một khuôn mặt lạnh tanh, không một lời hỏi han, chỉ buông một câu cộc lốc: “Về rồi thì lên phòng trên gác mà nằm, dưới nhà chật chội lắm”.
Căn phòng trên gác cũ kỹ, thiếu hơi người và ngột ngạt đến khó thở. Những ngày sau đó đối với tôi là một chuỗi ác mộng thầm lặng. Mỗi bữa cơm cữ, mẹ chồng chỉ bưng lên một chiếc khay nhôm vỏn vẹn bát cơm nguội khô khốc và đĩa thức ăn thừa từ hôm trước, thậm chí đã bốc mùi chua nồng. Nhìn đĩa thịt kho sẫm màu, lớp mỡ đã đông lại và bốc mùi ôi thiu, nước mắt tôi chực trào ra. Nuốt miếng cơm mà nghẹn đắng ở cổ họng, nhưng vì để có sữa cho con bú, tôi buộc phải nhắm mắt nuốt vài thìa cơm trắng. Sự suy sụp về thể xác lẫn tinh thần khiến sữa tôi thưa dần, con khát sữa khóc ngặt nghẽo mỗi đêm, còn mẹ chồng ở phòng dưới lại bóng gió chửi đổng: “Thứ đàn bà hoang phí, có mỗi việc nuôi con cũng không xong!”. Tôi nhận ra, bà đang cố tình hành hạ tôi vì mâu thuẫn tiền bạc sính lễ từ ngày cưới mà bà vẫn găm trong lòng.
Đỉnh điểm của sự việc diễn ra vào ngày thứ mười. Sáng hôm đó, mẹ chồng bưng lên bát cháo cá chép – món mà bà bảo là “bổ béo để gọi sữa về”. Nhưng vừa ghé mũi ngửi, tôi đã rùng mình nhận ra mùi tanh nồng của cá đã để qua đêm bên ngoài chứ không hề được bảo quản. Khi tôi còn đang chần chừ, dưới nhà bỗng có tiếng xe máy vang lên.
Hóa ra, mẹ đẻ tôi vì quá xót con cháu, dù chân còn bó bột, đi lại khó khăn nhưng đã kiên quyết thuê xe ôm, nhờ người dìu đến thăm tôi mà không báo trước. Vừa bước vào nhà, thấy thông gia đến, mẹ chồng tôi lập tức thay đổi sắc mặt, đon đả chạy ra đón tiếp vô cùng niềm nở. Nhưng mẹ tôi không phải người dễ bị che mắt. Bà tinh ý nhận ra sắc mặt xanh xao, hốc hác của con gái và tiếng khóc ngằn ngặt vì khát sữa của cháu ngoại.
Mẹ tôi lẳng lặng bước lên phòng cữ, nhìn thấy bát cháo cá bốc mùi đặt trên bàn. Không nói một lời, bà cầm bát cháo đi thẳng xuống phòng khách, đặt mạnh xuống bàn trước mặt mẹ chồng tôi. Mẹ tôi nhìn thẳng vào mắt thông gia, giọng đanh thép nhưng vô cùng lịch sự:
-
“Bà thông gia ạ, tôi nghe nói món cháo cá này bổ dưỡng lắm. Hôm nay tôi đến chơi, thấy bà chu đáo quá. Nhưng dạo này bụng dạ tôi yếu, hay bà ăn mẫu trước một nửa bát này cho tôi yên tâm được không?”
Mẹ chồng tôi lập tức biến sắc, lúng túng lảng tránh: “Ấy, tôi vừa ăn sáng xong, no lắm. Với lại đây là phần của con dâu nó tẩm bổ…”
-
“Bà không dám ăn đúng không? Vì chính bà biết rõ bát cháo này đã thiu rồi!” – Mẹ tôi đập tay xuống bàn, giọng run lên vì tức giận nhưng từng lời vô cùng logic – “Con gái tôi đi làm dâu, không xin không cầu nhà nội cái gì. Chồng nó đi làm gửi tiền sinh hoạt phí về không thiếu một đồng. Bà đối xử với gái đẻ ăn đồ ôi thiu thế này, nếu nó có mệnh hệ gì, hay cháu tôi làm sao, bà gánh nổi trách nhiệm với con trai bà và pháp luật không?”
Biết không thể chối cãi trước lý lẽ sắc bén và chứng cứ rành rành của thông gia, lại sợ chuyện này đồn ra ngoài ngõ sẽ mất hết thể diện với xóm làng, bà mẹ chồng liền thay đổi chiến thuật. Bà lăn đùng ra ghế sofa, vỗ đùi bành bạch rồi giả vờ khóc lóc thảm thiết, lu loa lên như thể mình mới là nạn nhân bị bắt nạt: “Ối giời đất ơi! Tôi già cả rồi, mắt mờ tai nặng nên không biết đồ ăn bị hỏng. Tôi có lòng chăm sóc mà thông gia lên đây sỉ vả, đổ oan cho tôi thế này thì tôi sống sao nổi nữa đây!”
Nhìn màn kịch vụng về, nực cười của mẹ chồng, tôi chỉ biết lắc đầu thất vọng. Ngay trong ngày hôm đó, dưới sự dứt khoát của mẹ đẻ và sự đồng ý từ xa của chồng tôi sau khi nghe toàn bộ sự thật, tôi dọn đồ đạc, bế con thẳng tiến về nhà ngoại để dưỡng sức, để lại bà mẹ chồng ngồi trơ trọi với tiếng khóc giả tạo dần tắt ngấm trong căn nhà vắng.