
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngày chị dâu tôi chuyển về làm dâu, ai trong họ cũng bảo chị có số hưởng.
Anh tôi là cán bộ nhà nước, công việc ổn định, gia đình nội có điều kiện kinh tế khá. Nhà cửa khang trang, đất đai nhiều, bố mẹ chồng đều có lương hưu. Còn chị chỉ là con gái của một gia đình làm nông ở vùng quê, bố mẹ quanh năm gắn với ruộng đồng, gom góp từng đồng mới cho con học hết đại học.
Nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ chị lấy chồng là đổi đời.
Chỉ có người trong cuộc mới hiểu, cuộc sống sau cánh cửa ấy hoàn toàn khác.
Chị kể với tôi rằng thời sinh viên, chị chưa từng dám xin bố mẹ thêm tiền. Ban ngày đi học, tối làm phục vụ quán ăn, cuối tuần nhận dạy kèm, có thời gian còn đi phát tờ rơi để đủ tiền đóng học phí. Bốn năm đại học trôi qua, chị tốt nghiệp đúng hạn và tự xin được việc ở một doanh nghiệp tư nhân.
Sau gần mười năm làm việc, chị trở thành trưởng bộ phận kinh doanh của công ty.
Mức lương không phải cao nhất, nhưng đủ để chị tự hào vì đó là thành quả của chính mình.
Lấy chồng xong, vợ chồng anh chị ở riêng ngay từ đầu.
Anh trai tôi là người sống tình cảm nhưng ít nói. Tiền ai người ấy giữ, cùng góp chi tiêu và lo cho hai con. Không ai phụ thuộc vào ai, cũng chưa từng mở lời xin bố mẹ nội hay ngoại hỗ trợ.
Chị vẫn luôn nghĩ, chỉ cần sống tử tế thì rồi bố mẹ chồng sẽ coi mình như con gái.
Nhưng suốt nhiều năm, điều chị nhận lại chỉ là sự lạnh nhạt.
Bố tôi là người rất coi trọng thể diện.
Ông thường nói trước mặt họ hàng rằng con trai mình giỏi giang, đáng lẽ phải cưới một cô gái “môn đăng hộ đối” hơn.
Có lần, ngay trong bữa cơm đông đủ, ông cười rồi buông một câu:
“Nó giỏi thế mà cuối cùng lại chọn người bình thường quá.”
Cả mâm cơm im bặt.
Chị vẫn cười, lặng lẽ gắp thức ăn cho con như chưa nghe thấy.
Sau hôm ấy, chị không nhắc lại với ai.
Nhưng tôi biết chị đã khóc.
Điều khiến tôi nể chị nhất là chưa bao giờ chị đáp trả.
Ngày lễ, Tết hay sinh nhật bố mẹ chồng, chị đều tự tay chuẩn bị quà. Khi thì chiếc áo khoác mới, lúc thì chiếc điện thoại vì máy cũ của bố đã hỏng, khi lại là chiếc ghế massage trả góp mà chị âm thầm thanh toán gần một năm.
Mẹ tôi nhiều lần bảo:
“Con để tiền lo cho các cháu.”
Chị chỉ cười:
“Con còn làm được thì con biếu bố mẹ.”
Thế nhưng, dường như mọi cố gắng ấy chưa từng khiến bố tôi thay đổi cách nhìn.
Mỗi lần sang nhà anh chị chơi, ông đều tìm ra một điều để chê.
Hôm thì bảo nhà nhỏ.
Hôm thì chê phòng khách bày biện lộn xộn.
Có hôm chỉ vì chiếc xe đạp của con dựng trước sân, ông cũng lắc đầu:
“Sống chẳng có quy củ.”
Điều buồn hơn là sau mỗi lần về, hàng xóm quanh khu anh chị lại biết rất rõ những lời nhận xét ấy.
Một bác hàng xóm từng hỏi chị:
“Nhà cháu thật sự bừa bộn như bố chồng cháu kể à?”
Chị chỉ cười trừ.
Về đến nhà, chị ngồi rất lâu ngoài ban công.
Anh tôi biết vợ buồn nhưng chỉ nhẹ nhàng nói:
“Kệ bố đi em.”
Ba chữ ấy lặp đi lặp lại suốt nhiều năm.
Rồi đến lúc anh chị quyết định mua đất xây căn nhà đầu tiên.
Không biệt thự.
Không nhà phố.
Chỉ là căn nhà cấp bốn nhỏ với khoảng sân đủ để hai đứa trẻ chạy nhảy.
Để có căn nhà ấy, anh trai tôi vay ngân hàng gần hai tỷ đồng.
Còn chị gần như gánh toàn bộ sinh hoạt phí, tiền học của hai con và những khoản phát sinh trong gia đình.
Suốt ba năm liền, chị không mua nổi cho mình một chiếc váy mới.
Đến chiếc điện thoại nứt màn hình cũng dùng thêm gần hai năm mới đổi.
Vì kinh tế eo hẹp, chị không còn biếu bố mẹ chồng nhiều như trước.
Không phải vì chị thay đổi.
Mà vì thực sự không còn dư.
Một thời gian sau, gia đình tôi bán mảnh đất lớn ở quê.
Số tiền thu về lên đến hơn chục tỷ đồng.
Ông bà trả hết các khoản nợ, mua thêm nhà cho thuê, sửa lại căn nhà cũ và xây thêm một dãy nhà phía sau.
Điều lạ là tất cả những chuyện ấy, chị đều biết qua người ngoài.
Ngay cả ngày khởi công sửa nhà, anh chị cũng không hề được báo trước.
Một buổi chiều, chú út trong họ ghé chơi.
Trong lúc uống nước, chú vô tư kể:
“Anh trai cháu chiều đội thợ lắm. Hôm nào cũng thưởng thêm vài trăm nghìn mỗi người, bảo làm cho có tinh thần.”
Nghe xong, chị chỉ im lặng.
Đúng lúc ấy, con gái lớn chạy đến ôm mẹ rồi hồn nhiên hỏi:
“Mẹ ơi, sao ông nội chưa bao giờ đưa con đi mua kem như ông ngoại?”
Câu hỏi của đứa trẻ khiến căn phòng bỗng im phăng phắc.
Chị quay mặt đi rất nhanh.
Tôi tưởng chị chỉ buồn vì con hỏi.
Cho đến tối hôm đó…
Anh trai tôi gọi cho tôi, giọng gấp gáp:
“Em qua nhà anh ngay đi… Có chuyện rồi.”
Khi tôi đến nơi, chị dâu đang ngồi một mình trong phòng khách.
Trên bàn là một chiếc phong bì màu vàng và một tờ giấy đã nhàu vì bị vò nhiều lần.
Chị nhìn anh tôi rồi chỉ hỏi đúng một câu:
“Em chưa từng xin bố mẹ một đồng… Vậy tại sao bố lại làm như thế?”
Anh trai tôi lặng lẽ đẩy chiếc phong bì về phía tôi.
Bên trong là bản photo hợp đồng tặng cho tài sản.
Bố mẹ đã sang tên một căn nhà mới mua cho em trai tôi.
Không ai phản đối chuyện bố mẹ cho con cái tài sản. Tiền là của ông bà, ông bà có quyền quyết định.
Điều khiến chị dâu tôi nghẹn lòng lại nằm ở tờ giấy kẹp phía sau.
Đó là bản dự toán sửa căn nhà cũ của ông bà.
Cuối trang có dòng ghi chú bằng bút bi:
“Không nhờ vợ chồng thằng cả. Tự làm cho đỡ phiền.”
Chị nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Rồi khẽ hỏi anh tôi:
“Suốt bao nhiêu năm qua… em sống chưa đủ tốt sao?”
Anh tôi không trả lời được.
Vài ngày sau, gia đình tổ chức bữa cơm đông đủ.
Không khí vẫn bình thường như mọi lần.
Bố tôi vui vẻ kể chuyện căn nhà mới, chuyện người thuê đã đặt cọc, chuyện đội thợ làm rất có tâm nên ông thưởng thêm tiền.
Mọi người đều cười.
Chỉ có chị dâu tôi gần như không nói câu nào.
Đến lúc chuẩn bị về, con trai út của anh chị chạy đến ôm ông nội rồi hồn nhiên nói:
“Ông ơi, cuối tuần ông sang nhà cháu chơi nhé. Nhà cháu có cây xoài ra quả rồi.”
Đứa bé cười rất tươi.
Nhưng bố tôi chỉ xoa đầu cháu rồi đáp:
“Để hôm khác.”
Đó không phải lần đầu.
Và cũng chẳng phải lần cuối.
Trên đường về, chiếc xe chạy rất lâu mà không ai nói với ai câu nào.
Đến khi hai con đã ngủ, chị mới quay sang hỏi chồng:
“Anh có từng thấy các con mình thiệt thòi không?”
Anh tôi im lặng rất lâu.
Rồi lần đầu tiên sau nhiều năm, anh nói:
“Có.”
Chỉ một chữ ấy thôi, chị bật khóc.
Không phải vì căn nhà.
Không phải vì số tiền.
Mà vì cuối cùng cũng có người hiểu điều chị cất trong lòng suốt gần tám năm.
Ít lâu sau, chị quyết định thay đổi.
Chị không còn cố gắng lấy lòng bố nữa.
Ngày lễ vẫn hỏi thăm.
Sinh nhật vẫn chúc.
Ốm đau vẫn đưa các con về thăm.
Nhưng chị không còn tự ép mình phải làm mọi cách để được công nhận.
Thời gian rảnh, chị dành cho các con nhiều hơn.
Cuối tuần đưa con đi công viên, đọc sách cùng con, về thăm ông bà ngoại.
Chị bảo với tôi:
“Thay vì buồn vì người lớn không dành tình cảm cho con mình, chị sẽ dành gấp đôi tình yêu đó cho các con.”
Một năm sau, công ty nơi chị làm việc mở thêm chi nhánh.
Chị được bổ nhiệm làm Giám đốc vận hành.
Thu nhập tốt hơn trước rất nhiều.
Anh trai tôi cũng trả gần hết khoản vay mua nhà.
Cuộc sống của anh chị dần ổn định.
Điều bất ngờ nhất lại đến vào một buổi chiều.
Bố tôi đột ngột nhập viện vì tai biến nhẹ.
Suốt hơn một tuần nằm viện, người ở cạnh ông nhiều nhất lại chính là chị dâu.
Chị xin nghỉ phép, nấu từng bữa ăn, đưa ông đi tập vật lý trị liệu, thức đêm khi ông mất ngủ.
Một hôm, tôi vô tình nghe thấy bố nói rất nhỏ:
“Bao năm rồi… bố đối xử với con không công bằng.”
Chị chỉ mỉm cười.
“Dạ, chuyện qua rồi bố.”
Ông cúi đầu rất lâu.
Có lẽ đó là lần đầu tiên trong đời, ông nhận ra điều con dâu cần chưa bao giờ là tiền bạc.
Mà chỉ là một lời ghi nhận, một sự quan tâm và cảm giác mình thật sự là người trong gia đình.
Ngày hôm đó, trên đường từ bệnh viện về, chị nói với tôi một câu mà tôi nhớ mãi:
“Có những đứa con lớn lên không thiếu cơm ăn áo mặc, nhưng vẫn thiếu một điều quan trọng nhất…”
“Là cảm giác được yêu thương.”
Tôi nghĩ chị nói đúng.
Tiền có thể kiếm lại.
Nhà cửa có thể xây thêm.
Nhưng những năm tháng một người phải âm thầm tủi thân, cố gắng để được công nhận rồi cuối cùng chọn cách buông bỏ… sẽ chẳng bao giờ quay trở lại.
Đến bây giờ, nếu ai hỏi chị có còn giận bố chồng không, chị chỉ cười và nói:
“Không còn giận nữa. Vì mình không thể bắt người khác yêu thương mình theo cách mình mong muốn. Điều mình làm được là đừng để chính các con mình một ngày nào đó cũng phải tự hỏi: ‘Có phải ông bà không thương mình?’ Chỉ vậy thôi là đủ.”