
Trời Hà Nội tháng ba se se lạnh, những cơn gió cuối xuân thoảng qua các hàng cây khẳng khiu chưa kịp trổ lá non. Trong căn bếp nhỏ ngập tràn ánh đèn vàng ấm áp, Lan ngồi lặng yên bên bàn ăn. Ánh sáng vàng vọt hắt lên gương mặt thanh tú nhưng mệt mỏi, vô tình làm rõ những nếp nhăn lo lắng nơi khóe mắt – thứ mà từ lâu cô đã quên mất cách chăm chút. Trên bàn, mâm cơm đã nguội ngắt từ lâu.
Sáng nay, Minh – chồng cô – xách vali rời nhà với lý do đi công tác đột xuất ở một tỉnh miền núi phía Bắc. Tuy nhiên, giác quan thứ sáu của một người vợ đầu ấp tay gối suốt năm năm qua mách bảo Lan rằng có điều gì đó hoàn toàn sai lệch. Suốt từ trưa đến giờ, điện thoại của Minh luôn trong tình trạng đổ chuông nhưng không có người nhấc máy. Cho đến tận sáu giờ tối, màn hình điện thoại của cô mới sáng lên bằng một tin nhắn vắn tắt, lạnh lùng đến lạ lẫm: “Anh đang họp với đối tác ở vùng sâu, sóng yếu, bận cả đêm. Em ở nhà ăn cơm trước, đừng gọi nhé.”
Lan nhìn chăm chằm vào dòng chữ ấy. Minh vốn là người đàn ông cực kỳ chu đáo và cẩn thận, dù bận rộn đến mấy anh cũng sẽ gọi điện dặn dò cô ăn uống đầy đủ chứ không bao giờ nhắn một cái tin cụt ngủn như ra lệnh thế này. Bản năng phụ nữ trỗi dậy, Lan không vội vàng nổi nóng, cũng không nhắn tin chất vấn. Cô đứng dậy, bước đến bên máy tính, mở lịch trình di chuyển chung mà hai vợ chồng từng đồng bộ trên tài khoản cá nhân. Biểu tượng định vị của Minh đã bị tắt, nhưng lịch sử đăng nhập email công việc của anh lại hiển thị một địa chỉ IP tại một khách sạn hạng sang ngay trung tâm thành phố biển Đà Nẵng, chứ chẳng có vùng sâu vùng xa nào cả.
Nỗi đau nghẹn lại nơi cổ họng, nhưng Lan lấy lại bình tĩnh rất nhanh. Cô hít một hơi thật sâu để giữ cho nhịp tim ổn định, rồi nhấc điện thoại lên, lướt qua danh bạ một cách dứt khoát. Ngón tay cô dừng lại ở cái tên Hoài – một người bạn cũ thời đại học, hiện đang là trưởng phòng nhân sự của một công ty truyền thông lớn. Trùng hợp thay, đó cũng chính là nơi Vy, cô thư ký trẻ trung mà Minh dạo gần đây hay nhắc đến, đang làm việc. Lan khẽ nở một nụ cười lạnh lùng, tự nhủ: “Có lẽ đã đến lúc phải đưa trò chơi này ra ánh sáng.” Cô bấm số gọi cho Hoài, giọng nói thản nhiên như chỉ là một cuộc hỏi thăm xã giao thông thường, nhưng thực chất là để xác nhận lịch trình nghỉ phép của cô nàng thư ký kia. Đúng như dự đoán, Vy cũng xin nghỉ phép ba ngày với lý do “giải quyết việc gia đình”.
Trong lúc đó, tại một nhà hàng sang trọng ven biển Đà Nẵng, không gian ngập tràn tiếng nhạc Jazz du dương và mùi rượu vang thượng hạng. Minh đang vô cùng thư thái, diện chiếc áo sơ mi mở cúc thanh lịch, hoàn toàn rũ bỏ vẻ mệt mỏi thường ngày. Đối diện anh là Vy, cô nhân tình trẻ trung trong chiếc váy lụa đỏ quyến rũ. Minh ân cần cắt từng miếng bít tết đặt vào đĩa của Vy, ánh mắt ngập tràn sự cưng chiều. Cả hai đang tận hưởng chuyến du lịch lén lút một cách hoàn hảo, tin chắc rằng kế hoạch giấu giếm ở nhà không một chút sơ hở. Minh nâng ly vang đỏ lên, cười nói: “Mấy ngày tới chỉ có anh và em, không ai có thể làm phiền chúng ta được nữa.”
“Reng… Reng…”
Tiếng chuông điện thoại của Vy bất chợt vang lên, phá vỡ bầu không khí lãng mạn. Nhìn thấy ba chữ “Chị Hoài Nhân Sự” hiển thị trên màn hình, Vy khẽ nhíu mày nhưng vẫn tự tin bắt máy, nghĩ rằng sếp chỉ hỏi han công việc đột xuất. Cô bật loa trong và nũng nịu: “Em nghe đây chị Hoài ơi, có việc gì gấp…”
“Vy đúng không? Chị không nói chuyện công việc.” Giọng Hoài ở đầu dây bên kia lạnh tanh, cắt ngang lời Vy. “Tôi đang ngồi cùng với chị Lan, vợ của anh Minh. Chị Lan có lời nhắn gửi đến cô: Toàn bộ hình ảnh hai người vào khách sạn chiều nay, định vị xe, và cả lịch sử giao dịch thẻ ngân hàng mà anh Minh dùng để đặt phòng công ty đều đã được sao lưu đầy đủ. Hiện tại, đơn ly hôn đơn phương vì lý do ngoại tình đang được luật sư soạn thảo. Và một bản sao hồ sơ vi phạm đạo đức lối sống này sẽ được gửi thẳng lên Ban giám đốc công ty vào sáng thứ Hai tới.”
Nụ cười trên môi Vy lập tức cứng đờ. Sắc mặt cô ta chuyển từ hồng hào sang trắng bệch không còn một giọt máu. Chiếc dĩa trên tay Vy rơi keng xuống đĩa sứ, hai bàn tay bắt đầu r-un r-ẩy kịch liệt đến mức không giữ nổi chiếc điện thoại. Minh thấy biểu hiện kinh hoàng của nhân tình thì biến sắc, vội vàng giật lấy máy: “Alo? Ai đấy?!”
Nhưng đáp lại Minh không phải là giọng của Hoài, mà là giọng nói điềm tĩnh, rõ ràng từng câu từng chữ của Lan: “Ăn tối ngon miệng nhé, chồng yêu. Khách sạn đó giao dịch bằng thẻ tín dụng chung của chúng ta, nên tin nhắn trừ tiền gửi về máy em rất đúng giờ. Anh cứ ở lại tận hưởng nốt chuyến đi, vì khi về đến Hà Nội, khóa nhà đã được đổi, và anh sẽ được gặp luật sư của em.”
Tút… tút… tút…
Cuộc gọi ngắt kết nối. Trong nhà hàng sang trọng, bản nhạc Jazz vẫn du dương vang lên, nhưng cả Minh và Vy đều như hóa đá. Gió biển ngoài kia thổi vào lồng lộng, nhưng cái lạnh lúc này không phải của thời tiết, mà là cái lạnh từ sự sụp đổ của một màn kịch vụng trộm chính thức bị phơi bày.