
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bố mẹ t::ừ ch::ối nuôi tôi học đại học, đẩy tôi sang một người chú kiếm sống hằng ngày bằng nghề chăm lợn. Sau khi tốt nghiệp đại học, làm một công việc có lương cao, bố mẹ biết được h::ối h::ận đòi nhận lại tôi….
Chú bán hai con lợn gầy để nuôi tôi học đại học. Sáu năm sau, tôi trở về với sự nghiệp thành công, khiến bố mẹ hối hận khôn nguôi.
Nhà tôi có ba chị em, tôi là con thứ hai. Từ nhỏ đến lớn, đồ tốt trong nhà chưa bao giờ đến lượt tôi. Quần áo mới luôn dành cho chị gái, tiền ăn vặt là của em trai, còn tôi chỉ quanh quẩn với những bộ đồ cũ sờn vai.
Năm tôi đỗ đại học top đầu trên thành phố, mẹ đập mạnh giấy báo nhập học xuống bàn gỗ: “Cho mày đi học? Lấy tiền đâu ra? Nhà mình chỉ có thế thôi. Chị mày sang năm lo chuyện cưới hỏi, em trai mày thì sắp lên cấp ba. Tiền đâu ra mà lo cho mày?”
Bố tôi ngồi bên hiên nhà rít điếu cày, từ đầu đến cuối không nói một lời. Tôi cứ nghĩ cuộc đời mình thế là hết.
Sáng hôm sau, chú Út dắt hai con lợn béo duy nhất trong chuồng lên chợ huyện bán. Chú nhét một xấp tiền nhàu nhĩ vào tay tôi, mắt đỏ hoe: “Con cứ đi học đi. Chú nuôi.”
Mẹ tôi thấy vậy liền gạt phắt đi: “Chú Ba điên rồi à? Đấy là tiền chú tích góp để sửa nhà cất dựng gia đình!” Chú không gật đầu cũng chẳng tranh cãi, chỉ vỗ vai tôi: “Học cho tốt, đừng phụ hai con lợn này.”
Xấp tiền đó tổng cộng là 18 triệu đồng. Chú Út Triệu Văn Hải nhét tiền vào ngăn trong cùng của ba lô tôi, còn cẩn thận lấy kim chỉ khâu kín lại: “Đến trường rồi hãy tháo ra, đi trên đường phải cẩn thận.”
Mẹ tôi, bà Lê Thị Hương, đứng chắn trước cổng, nhìn chằm chằm vào ba lô của tôi. Chú Út đẩy chiếc xe đạp cũ ra, buộc hành lý của tôi lên yên sau. Bố tôi, ông Triệu Văn Sơn, ngồi bên bậc cửa, mãi đến khi chú đẩy xe ra ngoài mới ngẩng đầu hỏi khẽ xem tôi có thật sự muốn đi không. Tôi nhìn ông, nhớ lại mấy ngày qua ông chưa từng lên tiếng giúp tôi, liền gật đầu kiên quyết.
Mẹ xông tới định giật lấy ba lô, nhưng chú Út đã chắn lại. Mấy người hàng xóm quanh xóm xúm lại xem. Lần đầu tiên tôi không cúi đầu né tránh mà lên tiếng: “Chị cưới xin bố mẹ lo chu đáo, em trai mua xe mới tốn kém bố mẹ không tiếc. Đến lượt con đi học, bố mẹ lại bảo không có một đồng.”
Mẹ tôi khựng lại, không ngờ đứa con gái vốn im lặng bấy lâu lại dám lên tiếng. Tôi ngồi lên sau xe đạp của chú. Chú đạp hơn chục cây số đường đất đưa tôi ra bến xe tỉnh.
Trước lúc lên xe, chú đưa tôi gói đùm sáu quả trứng luộc và mảnh giấy ghi số điện thoại bàn ở tạp hóa đầu làng: “Có chuyện gì cứ gọi số này. Cháu chỉ cần không quay về sống cuộc đời vất vả như chú là được.”
Khi xe chuyển bánh, nhìn qua cửa kính, tôi thấy chú đứng dưới nắng, ống quần xắn cao dính đầy bùn đất. Khoảnh khắc đó, tôi hiểu mình không chỉ nợ chú một khoản tiền, mà nợ một tương lai được đánh đổi bằng tất cả những gì chú có.
Xe vừa lăn bánh khỏi địa phận huyện, điện thoại vang lên. Mẹ tôi nhắn vỏn vẹn một câu: “Đến nơi thì gửi lại số tiền thừa về cho em mày đóng tiền học thêm.”
Tôi lặng lẽ khóa máy. Đến ký túc xá, tôi mới gỡ đường chỉ khâu. Bên dưới xấp tiền là mảnh giấy chữ viết chệch giuộc của chú: “Thanh Hòa, đóng học phí xong nhớ giữ lại một ít mà ăn uống, đừng để bị đói. Chú ở quê vẫn làm lụng được.”
Tôi ôm mảnh giấy khóc một trận đã đời. Tôi đóng học phí, chỉ giữ lại một ít chi tiêu dè dặt, số còn lại gửi tiết kiệm. Sau một tháng, mẹ gọi cho tôi liên tục nhưng tôi không nghe. Cuối cùng, chú Út gọi điện từ bến xe báo mẹ đã bắt xe lên thành phố tìm tôi.
Ba ngày sau, bà xuất hiện ngay trước cổng ký túc xá, lên tiếng gọi tên tôi khiến bạn bè xung quanh đều ngoái nhìn. Tôi bước xuống, bà lập tức nắm lấy tay tôi đòi đưa thẻ ngân hàng để lấy tiền cho em trai học phụ đạo. Khi tôi trả lời không có, bà liền giơ tay lên…
Bày ra giữa chốn đông người, bà định trút cơn giận lên tôi như ở nhà. Nhưng tôi không còn là đứa trẻ chỉ biết chịu đựng. Tôi lùi lại một bước, nhìn thẳng vào mắt bà: “Tiền này là tiền chú Út bán lợn cho con vay. Bố mẹ không cho con một đồng, giờ cũng không có quyền lấy đi.”
Mẹ tôi cứng họng trước sự kiên quyết của tôi. Thấy mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán, bà chỉ biết hất tay rồi hậm hực bỏ về, không quên để lại lời đe dọa sẽ cắt đứt quan hệ.
Sáu năm tiếp theo là chuỗi ngày tôi nỗ lực không ngừng nghỉ. Buổi sáng tôi lên lớp, buổi tối đi làm thêm từ phục vụ bàn, gia sư đến phụ việc truyền thông. Tốt nghiệp loại giỏi, tôi bước chân vào ngành công nghệ thông tin và kinh doanh dịch vụ số. Nhờ nắm bắt đúng thời cơ và làm việc quên ngày đêm, đến năm 26 tuổi, tôi đã vươn lên vị trí quản lý với mức thu nhập hàng năm đạt con số hàng tỷ đồng (tương đương triệu tệ).
Ngày tôi trở về làng trên chiếc ô tô riêng, cả xóm nhỏ xôn xao. Việc đầu tiên tôi làm không phải bước vào nhà bố mẹ, mà là lái xe thẳng đến căn nhà cấp bốn của chú Út.
Tôi trao tận tay chú sổ tiết kiệm 500 triệu đồng cùng giấy tờ một căn nhà mới đứng tên chú trên thị trấn. Chú Út nhìn tôi, đôi bàn tay chai sạn run run, nước mắt rơm rớm vì không ngờ đứa cháu gái năm nào nay đã trưởng thành và vững vàng đến thế.
Lúc này, bố mẹ và em trai tôi hay tin liền chạy sang. Nhìn thấy chiếc xe sang đỗ trước sân và biết được thu nhập hiện tại của tôi, mắt mẹ tôi sáng lên. Bà vội vã nắm lấy tay tôi, giọng ngọt ngào trách móc sao lâu nay không về nhà, rồi cống xố giục tôi chuyển tiền giúp em trai mua nhà và lo việc làm.
Tôi nhẹ nhàng rút tay ra, nhìn bố mẹ bằng ánh mắt bình thản nhưng xa cách: “Năm xưa khi con cần một cơ hội đổi đời, bố mẹ đã quay lưng. Người nuôi con thành tài là chú Út và hai con lợn gầy ngày đó. Trách nhiệm phụng dưỡng bố mẹ sau này con vẫn sẽ thực hiện theo đúng nghĩa vụ, nhưng toàn bộ thành quả và sự đầu tư của con, con dành trọn cho chú.”
Bố tôi đứng lặng người bên góc sân, tay cầm điếu cày run run không nói nên lời. Mẹ tôi hối hận đến phát điên, gào khóc trách bản thân năm xưa đã quá đối xử bất công, nhưng mọi chuyện đã quá muộn.
Tôi nắm tay chú Út bước ra xe, đưa chú lên thị trấn nhận nhà mới, chính thức khép lại những tháng ngày nhẫn nhịn và mở ra một cuộc đời hoàn toàn do chính mình làm chủ.