
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
V::ất v::ả nuôi em trai ăn học, sau này em thành đạt lấy vợ có tổ chức một bữa tiệc mời người trong ngành về. Thấy chị gái đứng đó em dâu tiến tới nói: “Chị bước ra sảnh coi xe giúp em với. Trong này toàn y bác sĩ với khách mời lớn, chị đứng đây nhìn lại sợ người ta nhầm là bệnh nhân…
Căn phòng khám rạng rỡ ánh đèn led ngày khai trương. Hương hoa lily thơm nồng lẫn trong mùi sơn mới.
— Chị bước ra sảnh coi xe giúp em với. Trong này toàn y bác sĩ với khách mời lớn, chị đứng đây nhìn lại sợ người ta nhầm là bệnh nhân…
Người phụ nữ đứng im giữa khu vực đón tiếp, tay xách chiếc túi cót đan đã sờn mép đựng chục bơ gạo nếp thơm từ dưới quê mang lên. Hôm nay là ngày đứa em ruột của chị làm chủ một cơ sở y tế tư nhân lớn.
— Vâng, chị ra ngay. — Chị đừng có để bụng nhé, em chỉ lo cho hình ảnh chung thôi. — Bác sĩ này, cho chị hỏi tí. — Dạ, chị hỏi gì cơ? — Gạo này cất đâu cho gọn chứ để đây vướng chân người ta? — Chị đưa em.
Người em dâu đón lấy chiếc túi bằng hai ngón tay trỏ né tránh, bước vội ba bước rồi đặt thụt vào góc tối phía sau chậu cây kim tiền. Đứng cách đó không xa, người em trai trong bộ áo blouse trắng phom dáng phẳng phiêu đang mỉm cười bắt tay một vị lãnh đạo ngành. Câu nói của người vợ vang lên rõ mùng một. Bàn tay đang nắm chặt của người em khựng lại mất nửa giây trước khi thả ra.
— Bác sĩ Nam ơi, người phụ nữ này là…? — À… đây là chị Liễu. — Chị Liễu là người quen à? — Là… chị gái tôi. — Ôi, sao từ lúc lễ bắt đầu tới giờ không thấy giới thiệu gì cả? — Chị ấy vừa mới tới nơi.
Một vị khách quý nhanh tay kéo chiếc ghế bọc da mời chị ngồi xuống. Người em dâu vội bước lại chặn ngang: — Ôi chiếc ghế đó em đã xếp chỗ cho bên Ban Quản lý thị trường rồi ạ. Mấy phút nữa họ ghé, phải để trống ạ.
Chị Liễu lặng lẽ quay người bước ra khoảng sân nắng chói chang, ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh mấy người bảo vệ đang mồ hôi đầm đìa dắt xe cho khách.
— Chị là bà con gì với bác sĩ chủ ở đây vậy? — Một cậu trẻ xốc lại tấm áo phản quang hỏi.
Chị mở lời, rồi chợt nhận ra câu trả lời ấy chứa đựng cả một thời gian quá dài, mà cậu thanh niên thì đang mải miết phân luồng xe chạy. Chị năm nay bốn mươi lăm tuổi, đã trải qua hai mươi hai năm làm công nhân may xuất khẩu, mười hai năm liên tục ngồi máy may công nghiệp. Giờ đây, các khớp ngón tay chị đã sưng positively và không thể duỗi thẳng hoàn toàn. Ngày nhận giấy báo nhập học trung học phổ thông, chị đã âm thầm giấu nó vào đáy thùng gỗ, rồi theo gánh hàng rong lên phố kiếm tiền. Đứa em trai khi đó mới vừa tròn tám tuổi.
Khoảng mười lăm phút sau, cô lễ tân trẻ hớt hải chạy ra ngoài sân nắng: — Cô ơi, bác sĩ Nam dặn em phải mời cô vào ngay bên trong ạ!
Chị theo chân cô gái bước trở lại phòng chờ. Bên trong, mọi người đang vỗ tay rộn rã. Người em dâu đứng giữa sân khấu nhỏ, tay cầm micro rạng rỡ: — Sau đây, xin trân trọng kính mời Bác sĩ Nam lên có đôi lời phát biểu cùng quý vị khách quý ạ!
Người em bước lên bục. Người vợ nhanh tay trao micro. Anh cầm lấy nhưng đứng lặng yên vài giây.
— Anh phát biểu nhanh nhé, còn kịp giờ cắt băng rồng phụng. — Ừ.
Cả hội trường bỗng dưng chùng xuống, im phăng phắc.
— Trước khi chia sẻ về định hướng của phòng khám, tôi xin phép được nói một điều quan trọng khác. — Anh định làm gì thế? Ngắn gọn thôi chứ! — Ừ.
Ngay trước mắt hàng chục quan khách, người em trai chậm rãi cúi xuống, mở chiếc cặp da cũ kỹ đặt dưới chân bàn — chiếc cặp da sần sùi mà anh đã mang từ những ngày đầu tiên chập chọe đi thực tập y khoa, dây kéo đã hỏng một bên và phải cố định bằng một sợi dây cao su…
Anh lấy ra một tờ giấy đã ngả màu vàng ố, các nếp gấp rách tướp được dán lại cẩn thận bằng băng dính trong.
— Đây là giấy báo nhập học cấp ba của chị tôi từ hai mươi mười mấy năm trước — Nam cất tiếng, giọng run run qua micro — Ngày đó, gia đình tôi quá nghèo. Nếu chị đi học, tôi sẽ phải nghỉ học giữa chừng. Chị đã giấu tờ giấy này đi, nói rằng chị không thích học nữa để đi làm thuê lấy tiền nuôi tôi ăn học từng chữ một.
Anh bước xuống khỏi bục phát biểu, đi thẳng về phía góc phòng, nhặt chiếc túi cót đan gạo nếp đang bị giấu sau chậu cây cảnh lên. Anh cẩn thận ôm chiếc túi bằng cả hai tay.
— Bàn tay chị tôi giờ đây không thể duỗi thẳng vì hơn hai mươi năm làm việc nặng nhọc lo cho tôi có được ngày hôm nay. Nếu không có sự hy sinh của chị Liễu, sẽ không bao giờ có Bác sĩ Nam đứng ở đây.
Nam đi đến trước mặt chị Liễu, nắm lấy bàn tay thô ráp của chị, rồi dắt chị bước lên vị trí trang trọng nhất trên sân khấu. Người em dâu đứng bên cạnh mặt tái đi vì ngượng ngùng và hối hận.
Nam xoay micro về phía chị Liễu và dõng dạc nói: — Phòng khám này là thành quả của chị. Từ hôm nay, người có quyền quyết định cao nhất ở đây chính là chị gái tôi.
Toàn bộ khách mời trong phòng chờ đứng dậy vỗ tay không ngớt. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của chị Liễu, hòa tan đi bao nhiêu năm tháng gian khổ khốn khó.