
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
B::ỏ đ::i Hà Giang chơi, con gái tôi mất liên lạc bảy ngày. Trong lúc cả nhà đang hỗn loạn vì con, thì con gái quay về một người đàn ông l-ạ và bắt bố mẹ phải làm lễ cưới gấp trong đêm — vừa đặt lễ lên bàn thầy mo đã quỳ sụp xuống van xin dừng lại vì nhìn thấy…
Con gái tôi – đứa con ngoan ngoãn, vừa tốt nghiệp đại học – rủ bạn bè lên vùng cao Tây Bắc trải nghiệm. Nhưng đến ngày thứ ba, cả gia đình như sụp đổ khi nhận được điện thoại từ nhóm bạn: con tôi đã lạc mất tích trong rừng sâu, không ai tìm thấy dấu vết. Mọi nỗ lực tìm kiếm của lực lượng chức năng và gia đình suốt nhiều ngày sau đó đều rơi vào bế tắc.
Giữa lúc cả nhà đang chìm trong tuyệt vọng thì đến đêm thứ bảy, con tôi bất ngờ trở về.
Đi cùng nó là một người đàn ông xa lạ, vóc dáng cao to, ánh mắt lạnh lẽo và khoác trên mình bộ trang phục truyền thống của một tộc người thiểu số xa xôi. Con gái tôi không giải thích gì về những ngày đã qua, ánh mắt vô thần, chỉ cất giọng đều đều đòi gia đình phải tổ chức buổi lễ gắn kết cho cả hai ngay trong đêm.
Trước biểu hiện bất thường của con, tôi vội vã mời ông Lục – vị trưởng lão am hiểu các phong tục truyền thống trong vùng – đến để đứng ra thực hiện nghi thức. Đêm muộn, mâm lễ vật được sửa sang tươm tất đặt giữa khoảng sân tối om.
Thế nhưng, ngay khi buổi lễ vừa bắt đầu, trưởng lão nhìn vào mâm lễ vật rồi đột ngột biến sắc. Cả cây hương trên tay ông rơi xuống đất. Ông lùi lại vài bước rồi bất ngờ quỳ sụp xuống, giọng run rẩy hô lớn:
“Dừng lại! Dừng ngay nghi lễ này lại! Không thể tiến hành được! Người này chính là…
“…đây chính là kẻ mang Ấn Kính Tộc của vùng núi thẳm! Cậu ta không phải đến để cầu hôn, mà là đến để đòi nợ máu!”
Tiếng hô của ông Lục làm cả khoảng sân rơi vào tĩnh lặng rợn người. Người đàn ông lạ mặt khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên sự lạnh lẽo khó tả. Hắn bước tiến lên một bước, bàn tay để lộ một hình xăm kỳ lạ kéo dài từ cổ tay đến tận bắp tay – biểu tượng của một dòng họ bí ẩn sinh sống sâu trong những dãy núi đá cao chót vót.
Tôi lao đến ôm lấy con gái, nhưng bàn tay nó lạnh ngắt như băng. Lúc này, ông Lục mới run rẩy giải thích cho gia đình tôi hiểu sự việc. Bảy ngày trước, trong lúc đi lạc giữa rừng sâu, con gái tôi đã vô tình đi vào khu vực cấm của bộ tộc họ. Khi gặp nguy hiểm giữa vực thẫm, người đàn ông này – tên là A Mảng – đã ra tay cứu sống nó. Tuy nhiên, theo luật lệ cổ xưa của bộ tộc A Mảng, bất kỳ người ngoại tộc nào bước chân vào thánh địa và được người trong tộc cứu mạng thì phải ở lại làm người giữ rừng suốt đời, hoặc phải mang toàn bộ vận khí của gia đình ra để đánh đổi.
Con gái tôi vì quá sợ hãi và mong muốn được trở về nhà gặp lại bố mẹ nên đã đồng ý ký kết một giao ước tâm linh với A Mảng: đưa hắn về nhà để thực hiện buổi lễ nhận nợ. Nếu nghi lễ hoàn tất, toàn bộ sự êm ấm và may mắn của gia đình tôi sẽ chuyển sang cho bộ tộc của hắn, đổi lại con tôi mới được giải thoát hoàn toàn khỏi lời nguyền giữ rừng.
Nghe đến đó, vợ tôi gục xuống khóc nức nở, cầu xin A Mảng rủ lòng thương. Tôi đứng chắn trước mặt con gái, thẳng thắn tuyên bố thà hy sinh tất cả tài sản chứ nhất quyết không đánh đổi cuộc sống bình yên của gia đình và tương lai của con.
Thấy sự kiên quyết của gia đình tôi cùng sự can thiệp cứng rắn của ông Lục, A Mảng đứng im hồi lâu. Hắn nhìn ánh mắt đẫm nước mắt của vợ tôi, rồi lại nhìn sang con gái tôi – lúc này bắt đầu tỉnh táo trở lại và bật khóc vì hối hận. Cuối cùng, A Mảng thở dài một tiếng dường như đã lay động trước tình cảm gia đình ấm áp. Hắn tháo chiếc vòng bạc đeo trên cổ xuống, đặt lại lên mâm lễ rồi nói bằng giọng Kinh chưa tròn tiếng:
“Tình cảm cha mẹ quá lớn, núi rừng cũng phải cúi đầu. Giao ước hủy bỏ. Nhưng từ nay về sau, không ai được bước chân vào vùng núi cấm đó nữa.”
Nói xong, người đàn ông quay lưng bước đi, chìm dần vào màn đêm mờ sương. Con gái tôi ngã gục vào lòng mẹ, tỉnh đòn sau một tuần gặp phải biến cố kinh hoàng. Gia đình tôi ôm nhau khóc trong sự nhẹ nhõm, biết ơn vì đã vượt qua một tai đèo nguy hiểm nhờ tình yêu thương và sự tỉnh táo kịp thời.