
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
B::ầu sáu tháng con dâu đã xin về nhà ngoại đẻ con, tôi không đồng ý thì con dâu đã bằng mặt nhưng không bằng lòng. Tôi không nói gì đưa cho con dâu 200 nghìn……
Tôi vẫn nhớ như in cái buổi chiều định mệnh ấy, thời điểm mà sự bộc phát trong lúc nóng giận đã khiến tôi đẩy đứa con dâu đang mang thai sáu tháng rời khỏi căn nhà này.
Trong tay nó lúc đó chỉ có đúng hai trăm nghìn đồng tôi đưa.
Nhìn từ ngoài vào, ai cũng nghĩ tôi là người phụ nữ độc đoán và cạn tình. Nhưng khi ấy, tôi lại đinh ninh bản thân đang dạy dỗ lại nếp nhà.
Bản tính tôi từ trẻ đã quen gánh vác, lăn lộn qua đủ thiếu thốn để nuôi con. Vì thế, khi làm mẹ chồng, tôi vô tình dùng chính cái thước đo khắc nghiệt ấy để áp đặt lên người khác.
Con trai tôi – Hoàng – lấy vợ được hơn một năm. Con bé tên Mai, người vùng ven biển. Mai lành tính, ít nói nhưng luôn tạo cho tôi cảm giác xa cách, khó hòa nhập. Không phải vì nó hư hỏng hay hỗn xược, mà vì nó quá yếu ớt.
Tôi đã quen với hình mẫu phụ nữ phải nhanh nhẹn, tháo vát. Thế nhưng từ ngày có bầu, Mai như biến thành con người khác. Làm việc gì cũng chậm chạp, ăn uống thì kiêng khem, dạo gần đây còn hay kêu mệt mỏi rồi chóng mặt.
Thời gian đầu tôi còn xót, nhưng lâu dần sự kiên nhẫn trong tôi vỡ vụn. Tôi luôn lấy trải nghiệm thời trẻ của mình ra để so sánh, rằng ngày xưa mang thai tôi vẫn làm việc đồng ruộng hằng ngày có làm sao đâu.
Mỗi lần nghe vậy, Mai chỉ im lặng cúi đầu. Nhưng chính sự lầm lũi ấy lại làm sự xích mốc trong tôi ngày một lớn hơn.
Mọi thứ đẩy lên đỉnh điểm khi bụng Mai đã lùm lùm ở tháng thứ sáu. Một buổi sáng, nó ngập ngừng xin phép tôi cho về nhà mẹ đẻ để sinh con.
Nghe xong, tôi tự ái tột cùng. Trong mắt tôi, hành động đó chẳng khác nào lời tố cáo rằng gia đình chồng không biết chăm sóc, hoặc giả nó đang tìm cách né tránh tôi.
Sự bất hòa lên đến đỉnh điểm vào bữa cơm tối. Sự ngột ngạt bao trùm cả căn nhà. Trong phút bất cần và hiếu thắng của một người làm chủ gia đình, tôi lạnh lùng tuyên bố:
– Muốn đi thì cứ đi, tôi không giữ! Nhưng bước ra khỏi đây rồi thì tự chịu trách nhiệm, nhà này không gánh vác việc bên ấy.
Nói rồi, tôi móc trong túi ra tờ hai trăm nghìn ném xuống bàn, coi như tiền đi đường rồi quay lưng bước đi. Mai lặng người, nước mắt lăn dài trên má.
Trời vừa hửng sáng hôm sau, tôi ngủ dậy thì thấy phòng hai vợ chồng đã trống hống. Mai đã xách vali rời đi từ sớm cùng số tiền hai trăm nghìn ấy, không một lời từ biệt. Hoàng thì đứng ở phòng khách, mắt đỏ ngầu nhìn tôi rồi lặng lẽ dắt xe đi làm.
Căn nhà trở nên vắng lặng đến đáng sợ. Một tuần, rồi hai tuần trôi qua. Tôi tự dặn lòng là mình không sai, nhưng mỗi lần đi qua căn phòng trống của hai đứa, lòng tôi lại trỗi dậy một cảm giác bồn chồn khó tả.
Cho đến một ngày cuối tháng, khi đang dọn dẹp lại xấp tài liệu cũ trên kệ tủ phòng khách, tôi vô tình làm rơi một cuốn sổ nhỏ của Mai để lại….
Mở cuốn sổ tay ra, đó là nhật ký dưỡng thai của Mai. Những dòng chữ chốt lại ở trang cuối cùng làm tôi chết đứng:
“Bác sĩ dặn thai của mình bị dọa sinh non, phải hạn chế đi lại và cần người theo dõi sát sao. Mẹ đẻ mình từng làm y tá đỡ đẻ ở quê nên mình muốn về nhờ mẹ dưỡng thai giúp để không làm phiền mẹ chồng, sợ mẹ lại lo lắng rồi vất vả vì mình… Nhưng có lẽ mình đã làm mẹ giận mất rồi.”
Tôi bàng hoàng chìm trong sự hối hận. Hóa ra sự mệt mỏi, chậm chạp của nó thời gian qua là do sức khỏe có vấn đề, vậy mà tôi lại nghĩ nó giả vờ để trốn việc.
Chưa dừng lại ở đó, chiều hôm ấy, Hoàng đi làm về, lặng lẽ đặt lên bàn ăn đúng tờ hai trăm nghìn năm xưa tôi đưa cho Mai, kèm theo một túi quà quê.
Hoàng nhìn tôi, giọng nghẹn ngào:
– Vợ con nhắn gửi lại tiền đi đường cho mẹ. Cô ấy bảo mẹ gom góp từng đồng nuôi con trưởng thành nên không muốn nhận tiền của mẹ lúc mẹ đang giận. Mấy tuần qua ở quê, tuần nào cô ấy cũng đan xong một chiếc áo len cho em bé và một chiếc khăn quàng cổ gửi lên cho mẹ vì sợ mùa đông này mẹ bị lạnh gáy…
Lời con trai nói như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tự cao của tôi. Tôi nhìn chiếc khăn len được đan tỉ mỉ từng mũi chỉ, nước mắt trào ra không giấu nổi. Sự hà khắc và cái ego quá lớn của tôi đã làm tổn thương một đứa trẻ ngoan ngoãn và hiếu thảo đến nhường này.
Không thể ngồi yên thêm một phút nào nữa, ngay sáng hôm sau, tôi bắt chuyến xe sớm nhất về quê ngoại của Mai.
Đứng trước căn nhà cấp bốn đơn sơ ở vùng quê biển, thấy con dâu đang ngồi bên hiên nhà vò từng chiếc áo em bé với cái bụng đã lùm lùm, lòng tôi đau như cắt.
Thấy tôi xuất hiện, Mai giật mình đứng dậy, gương mặt ngơ ngác rồi thoáng chút lo sợ.
Tôi bước lại gần, không để nó kịp nói lời nào, tôi nắm lấy bàn tay gầy gò của con dâu, bật khóc thành tiếng:
– Mẹ xin lỗi con… Mẹ sai rồi, Mai ơi. Mẹ là một người mẹ chồng tồi tệ.
Mai sững người vài giây, rồi ánh mắt nó mềm lại. Con bé không hề trách móc, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy tôi:
– Mẹ đừng nói thế… Con biết mẹ thương vợ chồng con, chỉ là do con chưa biết cách chia sẻ để mẹ hiểu thôi.
Dù gia đình bên ngoại hết lời mời ở lại, tôi vẫn quyết định xin phép bà thông gia được ở lại quê vài ngày để tự tay chăm sóc Mai, bù đắp cho những tháng ngày khắt khe vừa qua. Cả hai mẹ con đã có những buổi trò chuyện trải lòng, trút bỏ hoàn toàn những khoảng cách bấy lâu.
Đến tháng thứ chín, chính tôi là người túc trực bên phòng sinh, nắm chặt tay Mai gạt đi từng giọt mồ hôi cho đến khi tiếng khóc chào đời của đứa cháu nội vang lên.
Trải qua biến cố, tôi nhận ra rằng sự hà khắc chưa bao giờ tạo nên nếp nhà, mà chỉ có sự thấu hiểu và bao dung mới giữ cho ngọn lửa gia đình luôn ấm áp. Tờ hai trăm nghìn ngày ấy giờ đây được tôi lồng kính cẩn thận, như một lời nhắc nhở bản thân về bài học làm mẹ suốt đời không được phép quên.