
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Mẹ chồng có vẻ rất vội vàng nhét cho tôi quyển sổ tiết kiệm có 500 triệu, rồi bảo tôi hãy trốn đi một thời gian hãi trở về. Thấy vậy tôi vội vàng bế con bắt taxi đi, nhưng sau khi biết được sự thật thì……
Đó là một buổi sáng không thể nào quên trong đời Thảo. Khoảng gần năm giờ sáng, khi cô vẫn đang ngủ say bên thiên thần nhỏ mới hai tháng tuổi, tiếng đập cửa dồn dập vang lên. Mẹ chồng cô xộc vào phòng với gương mặt xám ngắt, đôi tay run rẩy nhét vào tay cô một cuốn sổ tiết kiệm trị giá nửa tỷ đồng cùng chiếc vali đã được chuẩn bị sẵn từ bao giờ.
“Dậy đi con… Phải rời khỏi đây ngay lập tức! Mẹ đã chuẩn bị sẵn tiền để hai mẹ con chi tiêu thoải mái. Con hãy ra ngoài thuê chỗ ở tạm, đúng ba tuần nữa mới được quay về. Tuyệt đối không được về nhà cha mẹ đẻ khiến mọi người lo lắng!”
Thảo ngơ ngác, tim đập liên hồi: “Nhưng có chuyện gì vậy mẹ? Anh Nam đang đi công tác chưa về mà…”
“Không chờ được nữa! Nếu con coi mẹ là mẹ, hãy nghe lời mẹ ngay lúc này!” – Bà nghẹn ngào thúc giục, rồi vội vã đưa cô lên chiếc xe taxi đã đợi sẵn dưới cổng.
Ngày Thảo theo Nam về làm dâu, ai cũng xuýt xoa khen cô số may mắn. Mẹ chồng cô là người cực kỳ tâm lý, chăm sóc con dâu từng chút một. Khi Thảo mang thai và sinh con trai đầu lòng, bà không ngại thức khuya thức sớm nấu từng món bổ dưỡng. Cuộc sống êm đềm trôi qua cho đến khi em bé tròn hai tháng, Nam bắt đầu có những biểu hiện cáu gắt vô cớ. Thảo tâm sự với mẹ chồng thì bà chỉ thở dài bảo Nam gặp áp lực công việc.
Ngồi trên xe taxi giữa đêm muộn, lòng Thảo như lửa đốt. Điện thoại của Nam liên tục báo không liên lạc được. Không thể chịu nổi sự hoài nghi và lo lắng, mới đến ngày thứ mười ở khách sạn ngoại thành, Thảo quyết định ôm con quay trở về nhà.
Thế nhưng, vừa bước qua cánh cổng quen thuộc, Thảo chết đứng khi thấy một người phụ nữ lạ mặt đang thoải mái bế một đứa trẻ sơ sinh bước ra từ phòng khách.
Cô ta nhìn Thảo bằng ánh mắt soi mói rồi lên tiếng: “Cô tìm ai? Chồng tôi đi làm chưa về, có nhắn gì thì bảo tôi.”
Lời nói như sét đánh ngang tai. Đúng lúc đó, mẹ chồng Thảo từ bếp bước ra. Nhìn thấy con dâu, gương mặt bà tái dại…
Lời tự thú cay đắng từ chính miệng mẹ chồng đã bóc nghệt toàn bộ sự thật phũ phàng mà Thảo không bao giờ ngờ tới.
Nam đã lén lút qua lại với người phụ nữ đó cùng thời điểm Thảo mang thai. Khi Thảo sinh con được hai tháng, ả nhân tình cũng hạ sinh một bé trai và đe dọa sẽ làm náo loạn sự nghiệp của Nam nếu không được đón về gia đình chính thức. Để bảo vệ danh dự gia đình và che giấu tội lỗi của con trai, mẹ chồng Thảo đã nghĩ ra kịch bản dàn cảnh đưa Thảo đi tạm trú, tranh thủ thời gian đó đón ả nhân tình về giải quyết êm thấm rồi đẩy cô ta đi.
Đúng lúc Thảo ôm mặt khóc ngất vì sự phản bội cay đắng, Nam bước vào nhà. Nhìn thấy vợ, anh ta quỳ gối van xin, hứa hẹn sẽ đền bù và cắt đứt với ả nhân tình sau khi chu cấp xong xuôi. Mẹ chồng cô cũng ôm lấy cô khóc nấc, xin cô hãy vì đứa trẻ mà tha thứ.
Nhưng Thảo hiểu ra một điều cay đắng: Tình yêu thương của mẹ chồng dành cho cô tuy thật, nhưng khi đứng trước lợi ích và danh dự của con trai bà, cô vẫn chỉ là một người ngoài dễ dàng bị gạt sang một bên. Cô không thể chia sẻ người chồng ấy, càng không thể sống trong một gia đình mà sự tử tế được xây dựng trên những lời dối trá.
Thảo bình thản lau khô giọt nước mắt cuối cùng. Cô đặt lại cuốn sổ tiết kiệm 500 triệu lên bàn – số tiền mà bà dùng để mua sự im lặng và xoa dịu lương tâm.
“Mẹ thương con là thật, nhưng mẹ dung túng cho cái sai của anh Nam cũng là thật. Con xin phép trả lại số tiền này. Từ nay về sau, con và cháu sẽ tự đi trên con đường của riêng mình.”
Thảo bế con bước ra khỏi ngôi nhà từng là giấc mơ thiên đường. Dù phía trước là journey làm mẹ đơn thân đầy sóng gió, nhưng cô biết mình đã giữ lại được sự tự trọng lớn nhất của một người phụ nữ.
Hai năm sau, Thảo mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ, tự tay chăm sóc con trai lớn khôn ngoan ngoãn. Thi thoảng nhìn lại quá khứ, cô không còn giận hay hận, chỉ mỉm cười vì bản thân đã đủ mạnh mẽ bước ra khỏi một kịch bản do người khác tự dàn dựng.