CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vợ tuyên bố sẽ ly hôn nếu chồng tiếp tục ngoại tình. Thấy vậy mẹ chồng hất hàm bảo: ‘Thử xem m::ày bị con trai tao bỏ thì sống được mấy ngày?’. Nói rồi bà đu::ổi con dâu ra khỏi nhà, lúc đó tôi đang mang b::ầu 7 tháng và cuộc gặp 5 năm sau đã khiến mẹ chồng phải bủn rủn tay chân ….
Tiếng thủy tinh vỡ choang, những mảnh vụn bắn tung tóe trên nền đá lạnh khiến cả căn phòng khách rộng lớn chìm vào im lặng.
Tôi đứng giữa nhà, đôi chân gần như không còn sức lực. Hai bàn tay run rẩy nắm chặt xấp ảnh vừa nhận được. Trong từng tấm hình, chồng tôi – Hoàng – đang ôm một cô gái trẻ, thậm chí còn ngang nhiên hôn cô ta trong một khu nghỉ dưỡng sang trọng.
Tôi nhìn đi nhìn lại những bức ảnh, hy vọng mình đã hiểu lầm. Nhưng không, gương mặt ấy, dáng người ấy, chiếc đồng hồ anh đang đeo… tất cả đều quá quen thuộc.
Năm năm kết hôn, tôi đã từng tin rằng mình là người phụ nữ may mắn. Tôi cùng Hoàng gây dựng gia đình, chấp nhận hy sinh công việc, chăm sóc mẹ chồng và từng ngày chờ đợi đứa con đầu lòng. Vậy mà người đàn ông tôi tin tưởng nhất lại có thể phản bội tôi dễ dàng như vậy.
Hoàng vẫn ngồi trên ghế sofa. Anh ta chẳng hề có vẻ hoảng hốt. Ngược lại, anh bình thản rót thêm trà, giống như những bức ảnh kia chẳng liên quan gì đến mình.
Tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn nghẹn lại:
– Anh giải thích đi. Người phụ nữ này là ai?
Hoàng nhướng mắt nhìn tôi, rồi thở dài đầy khó chịu.
– Chuyện có gì mà phải làm ầm lên? Chẳng qua chỉ là người bên ngoài thôi.
– Người bên ngoài?
Tôi bật cười trong nước mắt.
– Anh ôm cô ta, hôn cô ta ở resort, vậy mà anh gọi là “người bên ngoài”? Tôi đang mang thai con anh bảy tháng đấy Hoàng! Suốt thời gian qua, tôi ở nhà chăm sóc mẹ anh, còn anh thì dùng thời gian và tiền bạc để nuôi một người phụ nữ khác?
– Cô đừng có làm quá mọi chuyện lên! – Hoàng cau mày – Tôi đi làm kiếm tiền nuôi cả nhà. Cô ở nhà có việc gì nặng nhọc đâu mà than vãn?
Tôi chết lặng.
Những lời ấy giống như một nhát dao đâm thẳng vào lòng.
Tôi đã từng đi làm đến tận những tháng cuối của thai kỳ. Mỗi tối trở về, dù mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống, tôi vẫn nấu cơm, dọn dẹp, thuốc thang cho mẹ chồng. Tôi chưa bao giờ kể công với anh, bởi tôi nghĩ đó là trách nhiệm của một người vợ.
Nhưng hóa ra trong mắt anh, tất cả những gì tôi làm đều chẳng đáng giá.
Tôi lau nước mắt, nhìn thẳng vào chồng:
– Được. Nếu anh vẫn muốn tiếp tục với cô ta, tôi sẽ ly hôn.
Câu nói vừa dứt, phía trong bếp lập tức vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Mẹ chồng tôi – bà Lệ – xuất hiện.
Bà vốn đang ở trong bếp, nhưng có lẽ đã nghe hết cuộc tranh cãi. Bà mặc bộ đồ ngủ bằng lụa, trên tay vẫn đeo chiếc vòng vàng mà chính tôi từng góp tiền mua tặng bà vào dịp sinh nhật.
Bà nhìn tôi từ đầu đến chân rồi dừng lại ở cái bụng đã nhô cao.
Thế nhưng trong ánh mắt ấy không có chút thương xót nào.
– Cô vừa nói cái gì? Ly hôn à?
Tôi chưa kịp trả lời, bà đã bật cười khẩy.
– Cô tưởng con trai tôi sợ cô chắc? Hoàng có tiền, có ngoại hình, có công việc tốt. Ngoài kia thiếu gì phụ nữ trẻ đẹp muốn lấy nó. Cô nghĩ mình mang thai thì có thể dùng cái bụng đó để uy hiếp con trai tôi sao?
Tôi cố kìm nước mắt.
– Con không hề muốn uy hiếp ai. Con chỉ muốn anh ấy chấm dứt chuyện ngoại tình. Nếu anh ấy không làm được thì chúng con không thể tiếp tục sống với nhau.
Bà Lệ lập tức đập tay xuống bàn.
– Cô còn dám lên giọng?
– Con chỉ nói sự thật.
– Sự thật gì? – bà nghiến răng – Mấy năm nay cô bước chân vào nhà này, có sinh được đứa cháu trai nào đâu. Bây giờ mới mang thai được bảy tháng đã tưởng mình là bà hoàng!
Tôi sững người.
– Mẹ nói vậy là sao? Đứa bé trong bụng con không phải cháu của mẹ sao?
– Cháu tôi thì sao? – bà Lệ lạnh lùng đáp – Con trai tôi vẫn có thể cưới người khác. Cô đừng tưởng có một đứa trẻ là giữ được nó cả đời.
Tôi nhìn Hoàng, hy vọng ít nhất anh sẽ lên tiếng bảo vệ mình.
Nhưng anh chỉ ngồi im.
Sự im lặng ấy còn đau hơn bất kỳ lời nói nào.
Tôi siết chặt hai tay.
– Hoàng, anh nghe rõ rồi chứ? Nếu anh lựa chọn cô ta, tôi sẽ không níu kéo. Nhưng tôi muốn anh nhớ, người phản bội cuộc hôn nhân này là anh.
Bà Lệ lập tức bước tới.
– Cô nói đủ chưa? Nếu đã muốn ly hôn thì cút khỏi đây ngay!
– Mẹ…
Hoàng vừa lên tiếng, nhưng bà Lệ đã gắt:
– Con im đi! Nó đã không cần con nữa thì giữ lại làm gì? Để nó ra ngoài mà sống! Thử xem không có tiền của con, một mình mang thai thì nó chịu được bao lâu!
Nói xong, bà giật lấy chiếc túi xách trên tay tôi rồi ném ra ngoài cửa.
Tôi cúi xuống nhặt chiếc túi, cả người run lên.
– Mẹ, con đang mang thai…
– Tôi biết! – bà lạnh lùng – Nhưng đó không phải lý do để cô muốn làm gì thì làm trong nhà này.
Rồi bà mở toang cánh cửa.
– Đi đi!
Hoàng vẫn không ngăn cản.
Tôi nhìn anh lần cuối.
– Em từng nghĩ dù cả thế giới quay lưng với em, anh vẫn sẽ đứng về phía em. Hôm nay em mới biết mình đã sai.
Không đợi anh trả lời, tôi bước ra khỏi căn nhà ấy.
Cánh cửa phía sau đóng sầm.
Tôi đứng dưới bậc thềm, một tay kéo vali, một tay ôm bụng. Trời bên ngoài bắt đầu đổ mưa.
Đứa bé trong bụng bất chợt đạp mạnh.
Tôi cúi xuống, nước mắt hòa cùng nước mưa.
– Con à… mẹ xin lỗi. Từ hôm nay, chỉ còn hai mẹ con mình thôi.
Đêm đó, tôi thuê tạm một căn phòng nhỏ gần bệnh viện.
Không còn biệt thự, không còn những món đồ đắt tiền, cũng chẳng còn người chồng mà tôi từng nghĩ sẽ đi cùng mình đến cuối đời.
Nhưng tôi vẫn còn con.
Và chính đứa trẻ ấy đã cho tôi lý do để đứng dậy.
Bảy tháng mang thai, tôi bắt đầu lại từ con số không.
Tôi sinh một bé gái khỏe mạnh, đặt tên con là An Nhiên.
Những tháng đầu vô cùng khó khăn. Tôi vừa chăm con vừa làm việc, từng chút một gây dựng cuộc sống riêng. Tôi không nhận tiền của Hoàng ngoài khoản trợ cấp nuôi con theo thỏa thuận.
Còn Hoàng?
Sau khi tôi rời đi, anh ta nhanh chóng công khai qua lại với cô gái trong những bức ảnh kia.
Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng diễn ra như người ta tính toán.
Công ty của Hoàng gặp biến động. Người phụ nữ kia cũng rời bỏ anh khi biết anh không còn khả năng chu cấp như trước. Chẳng bao lâu sau, căn biệt thự từng khiến bà Lệ tự hào cũng phải bán đi để trả những khoản nợ mà Hoàng che giấu.
Năm năm trôi qua.
Tôi đã trở thành một người hoàn toàn khác.
Tôi mở được một cửa hàng nội thất nhỏ, sau đó phát triển thành một công ty chuyên thiết kế và thi công căn hộ. An Nhiên ngày càng lớn, ngoan ngoãn và học rất giỏi.
Tôi chưa từng kể cho con nghe những chuyện đau lòng trong quá khứ.
Tôi chỉ nói với con rằng bố mẹ không thể sống cùng nhau, nhưng con không bao giờ là người có lỗi.
Một buổi chiều cuối năm, công ty tôi tổ chức lễ khánh thành một dự án mới.
Tôi mặc bộ vest đơn giản, dắt An Nhiên bước vào sảnh.
Vừa quay lại, tôi bất ngờ nhìn thấy một người phụ nữ đứng bên ngoài.
Bà Lệ.
Bà già đi rất nhiều.
Mái tóc từng được nhuộm đen giờ đã bạc quá nửa. Người phụ nữ từng kiêu ngạo bước ra khỏi biệt thự năm nào giờ chỉ mặc một chiếc áo khoác cũ, tay cầm chiếc túi đã sờn.
Bà nhìn tôi.
Rồi ánh mắt chuyển sang An Nhiên.
Đứa trẻ đang nắm tay tôi.
Bà đứng chết lặng.
– Là… con bé sao?
Tôi không trả lời ngay.
An Nhiên ngước lên hỏi:
– Mẹ ơi, bà này là ai vậy?
Câu hỏi của con khiến bà Lệ tái mặt.
Bà bước lên một bước, đôi môi run rẩy:
– Ta… ta là bà nội của cháu.
An Nhiên ngây thơ nhìn bà.
– Nhưng mẹ chưa bao giờ kể cho con về bà.
Bà Lệ lập tức bật khóc.
Năm năm trước, bà từng chỉ thẳng vào bụng tôi và nói rằng hãy thử xem không có con trai bà thì tôi sống được bao lâu.
Năm năm sau, chính bà lại đứng trước mặt tôi, run rẩy xin được nhìn cháu gái.
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt thật lâu rồi nhẹ nhàng nói:
– Mẹ muốn gặp cháu, con không ngăn cản. Nhưng mẹ phải hiểu, An Nhiên không phải món đồ để ai muốn nhận thì nhận, muốn bỏ thì bỏ.
Bà Lệ cúi đầu.
– Mẹ biết… Mẹ sai rồi.
Đó là lần đầu tiên tôi nghe bà nói câu ấy.
Không còn giọng điệu cay nghiệt.
Không còn vẻ kiêu ngạo.
Chỉ còn sự ân hận của một người đã nhận ra mình đánh mất điều quý giá nhất.
Một lúc sau, Hoàng cũng xuất hiện.
Anh đứng cách tôi vài mét, nhìn con gái mà đôi mắt đỏ hoe.
– Em… cho anh được nói chuyện với con không?
Tôi nhìn anh.
Ngày trước, tôi từng mong anh quay về đến mức sẵn sàng tha thứ cho mọi chuyện.
Nhưng năm năm đủ dài để một người phụ nữ hiểu rằng có những cánh cửa một khi đã đóng thì không cần mở lại.
Tôi không cấm anh gặp con.
Nhưng tôi cũng không quay lại.
Tôi chỉ nói:
– Anh có thể làm tròn trách nhiệm của một người cha. Còn chuyện giữa chúng ta, đã kết thúc từ ngày anh để mẹ anh đẩy tôi ra khỏi nhà khi tôi đang mang thai.
Hoàng cúi đầu, không nói được gì.
Tôi nắm tay An Nhiên bước đi.
Ngoài sân, nắng chiều trải dài trên những hàng cây.
Con gái ngước lên hỏi:
– Mẹ ơi, mình về nhà phải không?
Tôi mỉm cười.
– Ừ, về nhà thôi con.
Lần này, hai mẹ con tôi bước đi trong một căn nhà do chính đôi tay mình tạo dựng.
Không cần dựa vào tiền của ai.
Không cần van xin tình yêu của bất kỳ người nào.
Và tôi hiểu rằng, có những lần bị đẩy ra khỏi một cánh cửa tưởng như là tận cùng của đau khổ, nhưng hóa ra lại chính là bước ngoặt giúp mình tìm thấy một cuộc đời tốt đẹp hơn.
Còn bà Lệ, có lẽ cả đời sẽ không quên được khoảnh khắc năm năm trước bà lạnh lùng nói:
“Thử xem không có con trai tôi, cô sống được mấy ngày.”
Bởi năm năm sau, người phụ nữ mà bà tưởng sẽ không thể sống nổi lại đang đứng trước mặt bà, mạnh mẽ, tự tin và có tất cả những gì bà từng nghĩ cô sẽ mất.
Chỉ có một thứ bà không thể lấy lại được nữa.
Đó là năm năm tuổi thơ đầu tiên của cô cháu gái mà bà từng nhẫn tâm đuổi khỏi nhà ngay từ khi còn chưa chào đời.