CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
CÓ BẦU VỚI NGƯỜI YÊU CŨ, TÔI CƯỚI ANH HÀNG XÓM ĐỂ “ĐỔ VỎ” – ĐÊM TÂN HÔN, ANH LẬT CHĂN LÊN, TÔI CHẾT LẶNG KHI NHÌN THẤY THỨ ĐÓ…
Đêm cưới, gió biển thổi hun hút qua những khe cửa gỗ cũ, mang theo vị mặn và cái lạnh se sắt của cuối mùa.
Tôi ngồi bất động trên chiếc giường cưới kê sát vách, hai tay đặt lên bụng. Lớp ga trải giường màu trắng còn phảng phất mùi nước xả vải. Trên đầu giường là đôi gối đỏ mới tinh, giữa phòng treo một chữ Hỷ bằng giấy đã hơi lệch vì dán vội.
Ngoài sân, tiếng khách khứa đã nhỏ dần.
Mấy người họ hàng đang thu dọn bàn ghế. Tiếng bát đũa va vào nhau xen lẫn tiếng xe máy nổ ngoài ngõ.
Tôi nghe từng âm thanh ấy mà lòng nặng như đá.
Cánh cửa phòng mở ra.
Mẹ tôi bước vào.
Bà đã tháo chiếc áo dài mặc lúc làm lễ, chỉ còn khoác chiếc áo len cũ màu nâu. Trên tay bà là một bát chè nóng.
Mẹ đặt xuống bàn rồi ngồi cạnh tôi.
— Ăn vài thìa đi con. Từ sáng đến giờ con có ăn được gì đâu.
Tôi lắc đầu.
Mẹ nhìn tôi hồi lâu rồi khẽ thở dài.
— Ráng lên. Qua đêm nay, mọi chuyện rồi sẽ ổn.
“Ổn…”
Tôi nghe hai chữ ấy mà muốn bật khóc.
Nếu mẹ biết trong bụng tôi đang mang con của một người đàn ông khác, có lẽ bà cũng chẳng thể nói được câu ấy bình thản như vậy.
Tôi đã mang thai được mười một tuần.
Cha của đứa trẻ là Khải — người yêu cũ của tôi.
Chúng tôi từng yêu nhau gần ba năm.
Tôi đã nghĩ mình sẽ lấy anh.
Cho đến ngày tôi báo tin có thai, mọi thứ lập tức thay đổi.
Khải im lặng rất lâu sau cuộc gọi của tôi.
Tôi vẫn nhớ giọng anh hôm ấy.
Lạnh lùng đến mức xa lạ.
— Anh chưa muốn có con.
Tôi nghẹn giọng:
— Nhưng em đã có thai rồi…
— Anh biết.
— Vậy anh định thế nào?
Đầu dây bên kia im vài giây.
Rồi anh nói:
— Chuyện này… em tự giải quyết đi.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
— Khải, anh nói gì vậy?
— Anh xin lỗi.
Sau đó anh cúp máy.
Tôi gọi lại hàng chục lần.
Không nghe.
Nhắn tin.
Không trả lời.
Ba ngày sau, tôi phát hiện mình đã bị chặn.
Một tháng sau, khi tôi gần như tuyệt vọng, Khải bất ngờ gửi cho tôi một tin nhắn.
“Anh xin lỗi. Nhưng bây giờ anh chưa thể chịu trách nhiệm.”
Chỉ vậy.
Không một lời hỏi thăm.
Không một câu hỏi rằng tôi đang sống thế nào.
Cũng chẳng có lấy một lời nhắc đến đứa bé.
Tôi khóc suốt đêm hôm đó.
Cuối cùng, tôi kể hết với mẹ.
Mẹ ngồi trước hiên nhà, im lặng rất lâu.
Đêm ấy, tiếng sóng ngoài bờ vọng vào từng đợt.
Bà lau nước mắt rồi nói:
— Nhà mình đang mắc nợ. Cha con lại bệnh. Nếu chuyện này lộ ra, người ta sẽ dị nghị cả đời.
Tôi cúi đầu.
Mẹ nắm tay tôi.
— Hay là… con lấy thằng Phúc đầu ngõ.
Tôi sững người.
Phúc.
Anh hơn tôi hai tuổi, sống cùng xóm từ nhỏ.
Trong mắt mọi người, Phúc là một chàng trai ít nói, hơi chậm chạp và chẳng bao giờ tranh giành với ai.
Hồi nhỏ, anh từng gặp một tai nạn khiến đầu bị chấn thương. Sau đó tính tình thay đổi, không thích giao tiếp, thường lặng lẽ làm việc một mình.
Người trong xóm thương anh nhưng cũng có không ít người xem thường.
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ cưới Phúc.
Thế nhưng tôi cũng từng nhìn thấy những điều mà người khác không để ý.
Có lần một bà cụ bán rau bị ngã giữa đường, Phúc bỏ cả chuyến hàng để đưa bà về tận nhà.
Một hôm trời mưa lớn, xe của một người lạ chết máy giữa đoạn đường ngập nước. Phúc chẳng nói gì, xắn quần rồi cùng người đó đẩy xe đến chỗ khô.
Lần khác, tôi đánh rơi chiếc ví ngoài chợ.
Trong ví chẳng có bao nhiêu tiền, nhưng có giấy tờ quan trọng.
Tôi còn chưa biết mình mất thì Phúc đã đứng trước cửa nhà, đưa chiếc ví cho tôi.
Anh chỉ nói:
— Của em.
Rồi quay đi.
Tôi chưa từng nghĩ người đàn ông ấy sẽ trở thành chồng mình.
Nhưng cuối cùng, tôi gật đầu.
Không phải vì yêu.
Mà vì tôi nghĩ mình chẳng còn con đường nào khác.
Đám cưới diễn ra chóng vánh.
Chỉ trong chưa đầy hai tuần, hai gia đình đã chuẩn bị xong tất cả.
Nhà Phúc vui mừng.
Ai cũng bảo cuối cùng anh cũng chịu lấy vợ.
Nhà tôi cũng nhẹ nhõm vì gia đình Phúc đồng ý giúp cha tôi giải quyết khoản nợ đang đến hạn.
Người ngoài nhìn vào đều nói chúng tôi là một cuộc hôn nhân đẹp.
Chỉ tôi biết nó bắt đầu bằng một sự lừa dối.
Đêm tân hôn.
Sau khi khách khứa về hết, Phúc đóng cửa phòng.
Tôi căng thẳng ngồi trên giường.
Anh không tiến lại gần.
Phúc kéo chiếc ghế gỗ đặt cách tôi một khoảng rồi ngồi xuống.
Một lúc lâu, anh mới nói:
— Hôm nay em mệt rồi. Em cứ ngủ đi.
Tôi ngẩng lên.
— Còn anh?
— Anh ngủ dưới đất.
Tôi nhìn anh.
Có điều gì đó khiến tôi thấy khó hiểu.
Giọng nói ấy…
Không hề ngây ngô như lời thiên hạ vẫn kể.
Phúc nói chậm, nhưng từng chữ đều rõ ràng.
Anh quan sát tôi bằng ánh mắt rất bình tĩnh.
Tôi càng nhìn càng cảm thấy bất an.
Tôi lấy hết can đảm hỏi:
— Anh cưới em… rốt cuộc là vì cái gì?
Phúc không trả lời ngay.
Anh đứng dậy, bước đến cạnh giường.
Tôi vô thức lùi lại.
Phúc cúi xuống, đưa tay kéo chiếc chăn đang phủ dưới chân giường.
Từ bên dưới, anh lấy ra một chiếc túi hồ sơ màu nâu.
Anh đặt nó trước mặt tôi.
— Trước khi em hỏi anh muốn gì, hãy xem cái này.
Tôi nhìn chiếc túi.
Tim bắt đầu đập mạnh.
Bên ngoài chỉ có tên tôi được viết bằng nét chữ ngay ngắn.
“Nguyễn Thảo Vy.”
Tôi ngẩng đầu.
— Cái này là gì?
Phúc không trả lời.
Tôi run run mở khóa.
Bên trong là một xấp giấy tờ.
Tôi vừa nhìn tờ đầu tiên đã chết lặng.
Đó là kết quả xét nghiệm ADN.
Tôi nhìn tên người trên giấy.
Tên tôi.
Tên Phúc.
Và một cái tên khác.
Khải.
Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
— Anh… điều tra Khải?
Phúc nhìn tôi.
— Không.
Anh ngừng một chút rồi nói:
— Anh biết chuyện của em trước cả khi em nói với mẹ.
Tôi tái mặt.
— Sao anh biết?
Phúc lấy thêm một tờ giấy đặt trước mặt tôi.
Đó là ảnh chụp Khải đứng trước một căn nhà ở thành phố.
Tôi nhận ra ngay.
Đó là căn nhà mà Khải từng nói với tôi rằng anh chưa đủ tiền mua.
Tôi nhìn sang Phúc.
Anh nói:
— Khải không phải không có khả năng chịu trách nhiệm. Anh ta chỉ không muốn chịu trách nhiệm.
Tôi siết chặt tờ giấy.
— Anh biết hết?
— Biết.
— Vậy tại sao anh vẫn cưới em?
Phúc im lặng.
Rất lâu sau, anh mới đáp:
— Vì anh biết đứa bé không có lỗi.
Tôi bật khóc.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ nhất vẫn chưa phải chuyện đó.
Phúc lấy ra một chiếc điện thoại cũ.
Anh mở một đoạn ghi âm.
Giọng Khải vang lên trong căn phòng.
“Cô ấy có thai thì cứ tìm người khác mà cưới. Tôi không muốn dính dáng nữa.”
Tôi nghe mà cả người lạnh buốt.
Tôi cứ nghĩ Phúc là người bị tôi lợi dụng.
Hóa ra từ đầu, anh đã biết tất cả.
Tôi nghẹn giọng:
— Vậy… anh lấy em chỉ vì thương đứa bé sao?
Phúc lắc đầu.
— Không chỉ vì đứa bé.
Anh nhìn tôi.
— Anh lấy em vì anh đã thích em từ rất lâu.
Tôi sững người.
Phúc cười rất nhẹ.
— Em không nhớ đâu. Năm em mười tám tuổi, em từng bị ngã xe ngoài bãi biển. Anh là người đưa em về.
Tôi mở to mắt.
Một ký ức mơ hồ hiện lên.
Ngày hôm ấy trời mưa.
Có một người đàn ông mặc áo mưa đen đưa tôi về tận nhà.
Tôi chưa từng nhìn rõ mặt.
— Là anh?
Phúc gật đầu.
— Ừ.
Anh nhìn xuống chiếc túi hồ sơ.
— Nhưng anh không muốn dùng chuyện đó để ép em. Nếu em không muốn sống cùng anh, sáng mai anh sẽ đưa em về nhà mẹ.
Tôi nhìn anh.
Lần đầu tiên trong đêm ấy, tôi không còn cảm thấy sợ.
Tôi chỉ thấy xấu hổ.
Tôi đã bước vào cuộc hôn nhân này với ý định để một người đàn ông vô tội đứng ra nhận trách nhiệm thay mình.
Nhưng người đàn ông ấy lại là người duy nhất không hỏi tôi phải trả lại cho anh thứ gì.
Tôi lau nước mắt.
— Nếu… em muốn ở lại thì sao?
Phúc im lặng.
Tôi đặt tay lên bụng.
— Em không biết sau này sẽ thế nào. Nhưng em muốn con mình có một gia đình thật sự. Và… em cũng muốn thử cho anh một cơ hội.
Phúc nhìn tôi rất lâu.
Anh không ôm tôi.
Không hôn tôi.
Chỉ nhẹ nhàng kéo chiếc chăn lên ngang vai tôi rồi nói:
— Ngủ đi. Mai chúng ta nói tiếp.
Đêm ấy, tôi nằm trên giường, còn anh trải chăn dưới nền nhà.
Khoảng cách giữa hai người chỉ vài mét.
Nhưng lần đầu tiên kể từ khi biết mình mang thai, tôi cảm thấy lòng mình bình yên.
Ba tháng sau, Khải tìm đến.
Anh ta đứng trước cổng nhà tôi, nói muốn gặp con.
Tôi bước ra.
Khải nhìn bụng tôi rồi nói:
— Anh nghĩ mình nên nói chuyện lại.
Tôi bình tĩnh hỏi:
— Bây giờ anh mới nghĩ đến chuyện đó sao?
Anh ta im lặng.
Tôi không trách móc.
Chỉ đưa cho anh ta một tập giấy.
Trong đó là toàn bộ những tin nhắn, ghi âm và giấy tờ chứng minh những gì anh ta từng nói.
Tôi nói:
— Con không phải thứ anh muốn thì bỏ, đến lúc thấy có lợi lại nhận.
Khải cúi đầu.
Lần đầu tiên tôi thấy anh không còn vẻ lạnh lùng ngày trước.
Nhưng tôi cũng hiểu một điều.
Có những lời xin lỗi đến quá muộn thì không thể xóa được những tháng ngày người khác đã phải một mình chịu đựng.
Tôi quay vào nhà.
Phúc đang đứng bên cửa.
Anh không hỏi tôi đã nói gì.
Chỉ đưa tay đỡ lấy túi đồ trên tay tôi.
Tối hôm ấy, tôi ngồi bên bàn ăn, bất giác hỏi:
— Anh có từng hối hận vì cưới em không?
Phúc lắc đầu.
— Có chứ.
Tôi ngạc nhiên.
Anh cười:
— Anh hối hận vì đã không nói thích em sớm hơn.
Tôi bật cười trong nước mắt.
Ngoài sân, gió biển vẫn thổi.
Nhưng căn nhà nhỏ ấy không còn lạnh như đêm tân hôn nữa.
Một năm sau, đứa bé chào đời.
Là một bé trai.
Phúc bế con trên tay, vụng về đến mức y tá phải bật cười.
Anh nhìn đứa trẻ rất lâu rồi nói:
— Chào con.
Tôi đứng bên cạnh, nước mắt cứ thế rơi.
Tôi từng nghĩ mình cưới Phúc để tìm một người “đổ vỏ”.
Nhưng cuối cùng, người đàn ông tôi từng xem là lựa chọn bất đắc dĩ lại trở thành người cho tôi hiểu thế nào là trách nhiệm, lòng tử tế và tình yêu không cần điều kiện.
Còn đứa bé ấy, nó không phải chiếc vỏ để ai đó gánh thay.
Nó là một sinh mệnh xứng đáng được yêu thương.
Và có lẽ, điều may mắn nhất trong cuộc đời tôi không phải là tìm được một người chịu cưới mình.
Mà là trong lúc tôi tuyệt vọng nhất, tôi đã gặp được một người đàn ông đủ tử tế để không biến sai lầm của tôi thành món nợ suốt đời.
Từ đó về sau, tôi không còn gọi Phúc là “người chồng cưới để cứu mình” nữa.
Tôi gọi anh là gia đình.