Tôi sinh con đau đớn ở bệnh viện, chồng cũng vắng mặt không thèm đến ngó dù chỉ một lần, ngày hôm con từ viện về nhà, cánh cửa phòng ngủ vừa mở tôi chết đứng khi thấy anh quấn khăn tắm cùng người phụ nữ lạ, sốc hơn, không ai ngờ, cô ta chính là…
Chương 1: Căn phòng thơm mùi tinh dầu và chiếc khăn tắm trắng
Chiều thu ở thành phố Nam Kinh, mưa phùn giăng kín những con ngõ hẹp.
Tôi — Lâm Vi, ba mươi tuổi — tự mình tay xách nách mang, tay trái ôm đứa con gái mới sinh tròn ba ngày tuổi, tay phải xách chiếc túi vải đựng tã sữa bước ra khỏi chiếc xe dịch vụ. Vết mổ đẻ ở bụng dưới vẫn nhói lên từng hồi đau đớn như có hàng trăm mũi kim châm vào thịt xương mỗi khi tôi di chuyển.
Suốt ba ngày đêm trong phòng cấp cứu và dưỡng sức tại Bệnh viện Trung ương Nam Kinh, chồng tôi — Vương Hạo — không hề xuất hiện dù chỉ một lần.
Khi tôi đau đẻ dữ dội giữa đêm, gọi điện cho anh hàng chục cuộc, đầu dây bên kia chỉ đáp lại bằng những tiếng tít tít vô vọng. Đến khi con cất tiếng khóc chào đời, tôi một mình ký vào bản cam kết phẫu thuật, một mình gánh chịu những cơn co tử cung tàn nhẫn, gọi điện báo tin cho anh, Vương Hạo chỉ nhắn lại vỏn vẹn một dòng tin nhắn lạnh ngắt: “Công ty đang có dự án gấp ở tỉnh bên, anh không về được. Em tự lo nhé.”
Tôi nuốt nước mắt vào trong, tự an ủi bản thân rằng công ty truyền thông của anh đang gặt hái nhiều thành công, áp lực tài chính gánh vác căn nhà trả góp này rất lớn.
Lê từng bước chân nặng trĩu lên tầng hai của căn biệt thự liền kề, tôi dùng bàn tay run rẩy tra chìa khóa vào ổ. Căn nhà yên tĩnh đến lạ thường, bốc lên một mùi hương tinh dầu hoa nhài nồng nặc — thứ mùi hương xa xỉ mà tôi chưa từng mua bao giờ.
“Vương Hạo?” Tôi khẽ gọi, giọng nói yếu ớt.
Không có tiếng trả lời. Tôi ẵm con bước về phía phòng ngủ chính ở cuối hành lang. Cánh cửa gỗ hé mở một khoảng nhỏ, từ bên trong phát ra tiếng cười đùa rúc rích cùng tiếng nước chảy róc rách từ phòng tắm cá nhân.
Tôi đẩy mạnh cánh cửa phòng ngủ ra.
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết đứng tại chỗ, toàn thân như bị rút cạn toàn bộ máu tươi.
Trên chiếc giường cưới phủ ga lụa đỏ mà tôi cẩn thận giặt giũ trước ngày đi đẻ, Vương Hạo đang nằm ngửa, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm màu trắng. Và áp sát vào ngực anh ta, một người phụ nữ trẻ trung, trên người cũng chỉ vỏn vẹn một chiếc khăn tắm ngang ngực, đang nũng nịu đút từng quả nho vào miệng anh ta.
Nghe tiếng động, cả hai quay đầu lại.
Vương Hạo giật mình chồm dậy, nhưng không hề có sự hoảng hốt hay hối hận. Ngược lại, trên gương mặt anh ta chỉ hiện lên sự phiền phức.
Còn người phụ nữ lạ mặt kia… Khi cô ta thong thả ngồi dậy, đưa bàn tay sơn móng đỏ vuốt lại mái tóc gợn sóng, tôi nhìn rõ gương mặt cô ta dưới ánh đèn ngủ ấm áp. Sự chấn động chạy dọc từ sống lưng lên đỉnh đầu khiến tôi suýt rơi đứa con trên tay.
Sốc hơn cả sự phản bội của chồng… người phụ nữ đó chính là

Lâm Nhã — cô em gái cùng cha khác mẹ đã mất tích suốt năm năm qua của tôi!
Chương 2: Đứa con gái bị ruồng bỏ và kẻ thứ ba ruột thịt
“Lâm Nhã?!” Tôi gào lên, giọng nói lạc đi vì uất hận và bàng hoàng. “Sao lại là cô?!”
Năm năm trước, sau khi bố tôi qua đời, Lâm Nhã — đứa con riêng của người kế mẫu — đã ôm toàn bộ số tiền đền bù giải tỏa đất đai trị giá hai triệu tệ của gia đình rồi biệt tích không một vệt dấu vết, bỏ mặc tôi gánh chịu khoản nợ nần chồng chất của công ty gia đình.
Tôi không bao giờ ngờ rằng, sau mười tám trăm ngày mất tích, cô ta lại xuất hiện ngay trên chiếc giường cưới của tôi, trong chính cái ngày tôi đưa con từ viện về!
Lâm Nhã không hề tỏ ra sợ hãi. Cô ta thong thả đứng dậy, chiếc khăn tắm mỏng dính khoe trọn vóc dáng quyến rũ. Cô ta mỉm cười, một nụ cười tráo trở và cay độc:
“Chị gái lâu ngày không gặp. Sao nhìn chị xơ xác, hôi hám mùi sữa thế kia? À, chúc mừng chị sinh con gái nhé… Nhờ có chị đi đẻ ba ngày qua mà em và anh Vương Hạo mới có không gian riêng tư êm đếm thế này.”
“Thằng khốn!” Tôi quay sang nhìn Vương Hạo, đôi mắt đỏ ngầu nước mắt. “Tôi vừa trải qua sinh tử ở bệnh viện, anh không đến nhìn con lấy một lần, chỉ vì bận ngủ với em gái tôi sao?!”
Vương Hạo đứng dậy, kéo lại chiếc khăn tắm, giọng nói lạnh tanh như băng giá:
“Lâm Vi, em đừng có làm ầm ĩ lên như thế. Lâm Nhã mới từ nước ngoài về, cô ấy không có chỗ ở nên anh đưa về đây. Hơn nữa, chuyện giữa anh và em… vốn dĩ đã kết thúc từ lâu rồi.”
“Kết thúc?” Tôi cười cay đắng, nước mắt trào ra dán chặt vào đôi má tái nhợt. “Anh nói kết thúc ngay cái ngày tôi ôm con từ viện về sao?!”
“Đúng thế!” Lâm Nhã bước lại gần, khoanh tay trước ngực, ánh mắt coi thường lướt qua đứa bé đang ngủ say trên tay tôi. “Anh Vương Hạo đã chán ngấy một người đàn bà cổ hủ, suốt ngày chỉ biết tiết kiệm, quanh quẩn trong bếp như chị rồi. Căn nhà này, công ty truyền thông của anh ấy… phân nửa tiền vốn ban đầu là do em đầu tư đấy! Chị nghĩ một mình chị và vài đồng lương ba cọc ba đồng của chị giúp anh ấy thành công được sao?”
Lời nói của Lâm Nhã như một gáo nước độc giội thẳng vào tim tôi.
Tôi nhớ lại năm năm trước, khi Vương Hạo khởi nghiệp, anh ta thiếu tiền vốn. Lúc đó, Lâm Nhã đột nhiên mất tích cùng số tiền đền bù của gia đình. Hóa ra… cô ta không hề mất tích, mà đã âm thầm đem số tiền đó đưa cho Vương Hạo để làm vốn mở công ty, biến anh ta thành kẻ chịu sự khống chế của cô ta từ trong bóng tối!
“Lâm Vi,” Vương Hạo bước lại gần, rút từ trong ngăn kéo bàn làm việc ra một tập tài liệu dày. “Đã đến nước này thì anh nói thật luôn. Tờ đơn ly hôn anh đã ký sẵn rồi. Căn nhà này đứng tên anh, công ty là của anh và Lâm Nhã. Em cầm lấy năm mươi ngàn tệ (khoảng 170 triệu đồng) này, ôm đứa con gái của em rồi dọn ra khỏi đây ngay trong hôm nay.”
Năm mươi ngàn tệ!
Cho sáu năm thanh xuân, cho những đêm thức trắng cùng anh ta gầy dựng cơ nghiệp, cho một trận đau đẻ suýt chết trên bàn mổ!
Chương 3: Đêm mưa rào và giọt nước mắt trên xe cứu thương
“Tôi không ký!” Tôi gào lên, ôm chặt đứa con vào lòng. “Căn nhà này là tiền tích góp của cả hai vợ chồng! Công ty đó tôi cũng có cổ phần lao động! Các người là đồ vô liêm sỉ!”
“Không ký?” Lâm Nhã bật cười khẩy, bước lại gần giật phắt chiếc túi vải đựng đồ của tôi rồi ném thẳng ra ngoài hành lang. “Chị không ký thì bế con ra đường mà ở! Để xem một người đàn bà vừa mổ đẻ xong, không tiền bạc, không công việc như chị trụ được mấy ngày ở cái thành phố Nam Kinh này!”
Vương Hạo thẳng tay đẩy tôi ra khỏi cửa phòng ngủ. Vết mổ ở bụng dưới của tôi vì bị va chạm mạnh mà rách ra, máu tươi lập tức thấm đỏ mảng áo mỏng bên dưới.
Đau đớn thể xác hòa lẫn sự uất hận tột cùng khiến tôi ngã gục xuống sàn gỗ ngoài hành lang. Đứa con gái trong tay tôi bị giật mình bật khóc nấc lên từng hồi.
Bốp!
Cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại trước mắt tôi, khóa chặt lại từ bên trong.
Tôi nằm đó trên sàn nhà lạnh ngắt, máu từ vết mổ chảy ra ướt đầm đìa. Tôi nhìn đứa con gái đỏ hỏn đang khóc ngặt nghẽo trong vòng tay mình. Bản năng của một người mẹ không cho phép tôi gục ngã lúc này. Tôi cắn chặt môi đến mức bật máu, dùng hai tay bò từng chút một ra phía cầu thang, ôm chặt lấy con.
Mưa ngoài trời càng lúc càng lớn.
Tôi lết được ra đến cổng biệt thự thì gục xuống bên vệ đường. Mưa lạnh giội xuống thân thể yếu ớt của tôi. Đúng lúc tôi tưởng như mình sẽ chết vì mất máu và hạ thân nhiệt, một chiếc xe ô tô đen sang trọng dừng lại ngay trước mặt.
Cánh cửa xe mở ra. Một người đàn ông mặc bộ vest đen lịch lãm, tay cầm chiếc ô lớn lao ra dưới mưa.
“Lâm Vi?!”
Giọng nói trầm ấm, đầy sự hoảng hốt vang lên. Qua làn mưa mờ ảm, tôi nhận ra gương mặt góc cạnh, uy nghiêm của Cố Doãn Thành — Tổng Giám đốc Tập đoàn Y tế Cố Thị, người bạn thân từ thời đại học của tôi, cũng là người từng thầm yêu tôi suốt nhiều năm trước khi tôi chọn kết hôn với Vương Hạo.
“Cố Doãn Thành… cứu… cứu con tôi…” Tôi thì thầm rồi hoàn toàn chìm vào bóng tối vô tận.
Chương 4: Cuộc tái sinh trong bệnh viện Cố Thị
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, trần nhà màu trắng tinh khôi cùng mùi hương thảo dược dễ chịu bao trùm lấy không gian. Tôi đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt (VIP) của Bệnh viện Tư nhân Cố Thị.
Vết mổ của tôi đã được khâu lại cẩn thận, trên tay đang cắm kim truyền dịch. Bên cạnh giường bệnh, Cố Doãn Thành đang bế đứa con gái nhỏ của tôi, nhẹ nhàng đung đưa dỗ dành.
“Em tỉnh rồi à?” Cố Doãn Thành quay lại, ánh mắt tràn ngập sự xót xa. “Bác sĩ nói em bị nhiễm trùng vết mổ và mất máu cấp, nếu đến chậm mười phút nữa… hậu quả không thể lường trước được.”
Tôi nhìn đứa con gái đang ngủ ngon lành trong tay anh, nước mắt lại chực trào ra: “Cảm ơn anh, Doãn Thành… Đứa bé…”
“Con gái em rất khỏe mạnh,” Anh bước lại gần, đặt đứa bé nằm xuống bên cạnh tôi. “Anh đã cho người điều tra toàn bộ sự việc tối qua rồi. Vương Hạo và Lâm Nhã… chúng nó thực sự không bằng loài cầm thú.”
Tôi nắm chặt lấy góc chăn, đôi mắt đốm dại vì uất hận: “Chúng nó cướp hết tài sản của tôi, đuổi mẹ con tôi ra đường ngay ngày tôi đi đẻ về. Doãn Thành, tôi không phục! Tôi muốn chúng nó phải trả giá!”
Cố Doãn Thành nhìn tôi, ánh mắt lóe lên sự kiên định và mạnh mẽ:
“Lâm Vi, sáu năm trước em chọn Vương Hạo, anh đã chúc phúc cho em và rút lui. Nhưng lần này, anh sẽ không để em chịu tổn thương một mình nữa. Công ty của Vương Hạo thực chất đang vướng vào một khoản nợ trái phiếu lớn mà chúng nó cố tình giấu giếm. Căn biệt thự đó cũng đang bị thế chấp ngân hàng.”
Anh rút từ trong túi áo ra một chiếc thẻ ngân hàng và một tập tài liệu pháp lý:
“Em là một kiến trúc sư tài năng, sáu năm qua em đã vì gia đình mà bỏ dở sự nghiệp. Bây giờ, hãy đứng dậy. Anh sẽ cung cấp cho em những luật sư giỏi nhất, nguồn tài chính mạnh nhất. Anh muốn em tự tay đòi lại tất cả những gì thuộc về em!”
Tôi nhìn Cố Doãn Thành, rồi nhìn đứa con gái nhỏ đang ngọ nguậy bên cạnh. Sự yếu đuối trong tôi hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa hận thù rực cháy.
“Được!” Tôi gật đầu, dằn từng tiếng. “Tôi sẽ khiến Vương Hạo và Lâm Nhã phải quỳ xuống chân tôi để van xin!”
Chương 5: Bẫy tài chính và sự tráo trở của kẻ thứ ba
Ba tháng sau.
Trong khi tôi âm thầm phục hồi sức khỏe, tập trung nuôi dạy con và quay trở lại làm việc tại Tập đoàn Cố Thị với vị trí Giám đốc Chế tác Thiết kế, thì ở bên kia thành phố, Vương Hạo và Lâm Nhã đang chìm đắm trong sự hỉ hả ảo tưởng.
Sau khi đuổi tôi đi, Lâm Nhã đường hoàng dọn vào căn biệt thự, nghiễm nhiên trở thành bà chủ của công ty truyền thông. Cô ta vung tiền mua sắm hàng hiệu, tổ chức những buổi tiệc xa hoa để phô trương sự giàu có.
Tuy nhiên, cô ta không hề biết rằng, khoản tiền hai triệu tệ năm xưa cô ta mang đi thực chất là tiền thu bất chính từ một dự án ma do cô ta móc nối ở nước ngoài.
Cố Doãn Thành đã dùng ảnh hưởng của Tập đoàn Cố Thị để âm thầm thu mua lại toàn bộ các khoản nợ xấu và cổ phần trôi nổi của công ty Vương Hạo. Đồng thời, các luật sư của tôi đã đệ đơn kiện Vương Hạo ra tòa vì hành vi tẩu tán tài sản trong thời kỳ hôn nhân và vi phạm nghĩa vụ nuôi dưỡng con nhỏ.
Một buổi sáng cuối tuần, công ty của Vương Hạo tổ chức lễ kỷ niệm 5 năm thành lập tại khách sạn 5 sao InterContinental Nam Kinh.
Vương Hạo mặc bộ vest đắt tiền, tay ôm eo Lâm Nhã đang lộng lẫy trong chiếc đầm dạ hội đỏ rực, tự hào phát biểu trước hàng trăm đối tác và truyền thông:
“Cảm ơn tất cả quý vị đã có mặt hôm nay. Công ty chúng tôi chuẩn bị nhận khoản đầu tư 50 triệu tệ từ Tập đoàn Y tế Cố Thị để vươn tầm ra quốc tế…”
Lời Vương Hạo chưa dứt, cánh cửa đại hội trường đột ngột bị đẩy tung ra.
Tôi mặc bộ âu phục trắng muốt, mái tóc ngắn cá tính, sải từng bước chân kiêu hãnh bước vào. Đi bên cạnh tôi là Cố Doãn Thành cùng đội ngũ năm luật sư hàng đầu thành phố và các chiến sĩ công an thuộc Cảnh sát Kinh tế Nam Kinh.
Sự xuất hiện của tôi khiến cả hội trường xôn xao.
Vương Hạo biến sắc, ly rượu trên tay gã run rẩy: “Lâm Vi?! Sao cô lại ở đây?!”
Lâm Nhã tiến lại gần, vẻ mặt cay độc: “Cái đồ đàn bà bị đuổi ra khỏi nhà như cô đến đây làm gì?! Bảo vệ đâu! Đuổi cô ta ra ngoài!”
Tôi dừng lại trước bục sân khấu, mỉm cười lạnh lùng rồi nhìn thẳng vào ống kính của hàng chục phóng viên:
“Lâm Nhã, cô không cần phải vội vã như thế. Hôm nay tôi đến đây không phải để xem các người đóng kịch, mà là để thu hồi lại tài sản của mình.”
Chương 6: Màn sụp đổ trong hội trường
“Tài sản của cô?” Vương Hạo cười khẩy. “Cô điên rồi sao?! Công ty này là của tôi và Lâm Nhã!”
Luật sư trưởng của tôi bước lên, mở chiếc cặp tài liệu ra và cất giọng đĩnh đạc qua micro:
“Xin thưa với ông Vương Hạo và toàn thể quý vị đối tác: Theo bản án mới nhất của Tòa án Nhân dân Thành phố Nam Kinh, toàn bộ tài sản phát sinh trong thời kỳ hôn nhân giữa ông Vương Hạo và bà Lâm Vi, bao gồm 60% cổ phần công ty truyền thông này và căn biệt thự tại khu phố cổ, đã được tuyên thuộc sở hữu hoàn toàn của bà Lâm Vi do ông Vương Hạo vi phạm nghiêm trọng đạo đức hôn nhân và tẩu tán tài sản trái phép.”
Cả hội trường bùng nổ những tiếng xầm xì, bàn tán chỉ trỏ.
Mặt Vương Hạo cắt không còn một giọt máu: “Không… Không thể nào! Tòa án chưa hề gửi thông báo cho tôi!”
“Đó là vì ông mải mê ăn chơi với nhân tình nên không buồn mở hòm thư điện tử đấy thôi,” Tôi mỉm cười khinh bỉ. “Chưa hết đâu, Vương Hạo.”
Tôi quay sang đại diện Cảnh sát Kinh tế: “Thưa các đồng chí cảnh sát, đây là toàn bộ hồ sơ chứng minh bà Lâm Nhã đã sử dụng tiền tham nhũng và lừa đảo từ dự án nước ngoài để đầu tư vào công ty này. Đồng thời, ông Vương Hạo là người trực tiếp ký các hợp đồng rửa tiền cho bà Lâm Nhã.”
Lâm Nhã nghe thấy vậy, toàn thân run rẩy, chiếc túi xách đắt tiền rơi bộp xuống sàn: “Không! Tôi không có! Anh Hạo, cứu em!”
Hai chiến sĩ cảnh sát bước lên, rút ra chiếc còng số 8 lạnh ngắt:
“Bà Lâm Nhã, ông Vương Hạo, mời hai người về đồn công an để làm rõ hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản và rửa tiền!”
Rắc!
Chiếc còng số 8 bập vào cổ tay Lâm Nhã và Vương Hạo ngay trước sự chứng kiến của hàng trăm đối tác và truyền thông. Lâm Nhã gào khóc thảm thiết, cố sức vùng vẫy nhưng vô vọng.
Vương Hạo ngước đôi mắt tuyệt vọng nhìn tôi. Gã quỳ sụp xuống sàn nhà, gào lên van xin:
“Lâm Vi! Anh sai rồi! Anh bị con Lâm Nhã nó lừa! Cho anh một cơ hội quay lại đi em! Con chúng ta cần có bố mà em!”
Tôi bước lại gần, cúi người xuống nhìn gã bằng đôi mắt không một chút gợn sóng:
“Vương Hạo, ba tháng trước khi tôi và con nằm trên sàn nhà đầm đìa máu tươi dưới trời mưa lạnh, anh đã bao giờ nghĩ đến việc con cần bố chưa? Sự tha thứ của tôi… anh vĩnh viễn không bao giờ mua nổi.”
Nói xong, tôi quay lưng bước đi, không ngoái đầu nhìn lại gã dù chỉ một lần.
Chương 7: Bình minh mới trên con đường quen
Một năm sau.
Vụ án kinh tế chấn động Nam Kinh kết thúc. Lâm Nhã bị tuyên phạt 12 năm tù giam vì tội lừa đảo và rửa tiền. Vương Hạo bị tuyên phạt 5 năm tù giam vì đồng phạm tẩu tán tài sản và gian lận tài chính. Căn biệt thự và toàn bộ tài sản bị kê biên đã được hoàn trả lại cho tôi.
Tôi đã bán căn biệt thự đầy ký ức đau buồn đó để mua một căn hộ penthouse rộng rãi, tràn ngập ánh nắng mặt trời ở trung tâm thành phố.
Công ty truyền thông sau khi thu hồi đã được tôi sáp nhập vào Tập đoàn Cố Thị, phát triển rực rỡ dưới sự quản lý của tôi.
Chiều cuối tuần, công viên ven sông Tần Hoài ngợp ánh nắng vàng ươm của mùa thu.
Đứa con gái tròn một tuổi của tôi — bé Nhu Nhu — đang chập chững những bước đi đầu tiên trên thảm cỏ xanh mướt. Tiếng cười trong trẻo của con vang vọng khắp không gian.
Cố Doãn Thành bước lại gần, tay cầm hai ly cà phê nóng. Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, nhẹ nhàng khoác chiếc áo ấm lên vai tôi.
“Em đang nghĩ gì thế?” Anh khẽ hỏi.
“Em đang nghĩ…” Tôi nhìn đứa con gái đang tung tăng chạy nhảy, mỉm cười hạnh phúc. “Rằng cuộc đời này thật kỳ diệu. Cánh cửa này đóng lại, chính là để mở ra một cánh cửa khác rực rỡ và bình yên hơn.”
Cố Doãn Thành nắm lấy bàn tay tôi, siết nhẹ. Ánh nắng chiều thu chiếu lên gương mặt hai chúng tôi, ấm áp và kiên định. Bóng tối của sự phản bội đã hoàn toàn lùi xa vào quá khứ, nhường chỗ cho một tương lai tràn ngập ánh sáng và tình yêu thương thực sự.