
Chương 2: Đứa trẻ mang tên Cảnh Tử Hiên
Bố mẹ tôi ở quê sau khi biết chuyện ban đầu thì tức giận lôi đình. Nhưng khi thấy vợ chồng tôi đứng ra gánh vác toàn bộ trách nhiệm, lo liệu toàn bộ chi phí từ dưỡng thai đến khi sinh nở tại bệnh viện tư nhân đắt đỏ nhất Nam Kinh, họ cũng dần nguôi khoai và đồng ý giữ kín bí mật này.
Chín tháng sau, một bé trai kháu khỉnh chào đời, nặng 3,5 kg. Tôi đặt tên bé là Cảnh Tử Hiên.
Để hợp thức hóa sự tồn tại của đứa trẻ và tránh những lời gièm pha của họ hàng, vợ chồng tôi đã làm thủ tục nhận nuôi chính thức. Tử Hiên gọi tôi là “Mẹ Tuyết”, gọi Lâm Triết là “Ba Triết”. Còn Cảnh Dao — người mẹ sinh ra nó — xuất hiện trong cuộc đời đứa trẻ với danh nghĩa “Dì Dao”.
Sau khi sinh con xong, Cảnh Dao thong thả quay trở lại thành phố làm việc. Toàn bộ gánh nặng nuôi dạy Tử Hiên đổ dồn lên vai vợ chồng tôi.
Những đêm thức trắng thức dỗ con quấy khóc, những lần con sốt cao 40 độ giữa đêm đông, tôi và Lâm Triết thức trông từng giờ, vắt cạn sức lực để chăm sóc. Tôi coi Tử Hiên như khúc ruột của chính mình. Tiền tã sữa loại tốt nhất, trường mầm non quốc tế đắt đỏ nhất, các lớp học năng khiếu piano, vẽ tranh… chỉ cần Tử Hiên thích, tôi chưa bao giờ tiếc một đồng nào.
Mỗi tháng, tôi đều chủ động chuyển cho Cảnh Dao một khoản tiền gọi là “tiền bồi dưỡng sức khỏe sau sinh”, dù nó chẳng phải tốn một xu nào nuôi con.
Mười tám năm trôi qua nhanh như một chớp mắt.
Tử Hiên lớn lên thành một thiếu niên cao ráo, đẹp trai, học giỏi và luôn ngoan ngoãn. Nó là niềm tự hào lớn nhất của vợ chồng tôi. Mười tám tuổi, Tử Hiên thi đỗ vào Đại học Phục Đán ở Thượng Hải — một trong những ngôi trường danh giá nhất Trung Quốc.
Ngày nhận giấy báo nhập học của con, tôi và Lâm Triết rơi nước mắt vì hạnh phúc. Chúng tôi tổ chức một buổi tiệc ăn mừng hoành tráng tại nhà hàng năm sao lớn nhất Nam Kinh, mời toàn bộ họ hàng hai bên nội ngoại đến tham dự.
Tôi nhìn Tử Hiên đứng trên sân khấu phát biểu cảm ơn, lòng tràn ngập tự hào. Tôi tự nhủ: Mười tám năm qua, tôi đã hoàn thành trọn vẹn lời hứa với em gái.
Chương 3: Tấm màn che giấu mười tám năm
Buổi tiệc sinh nhật mười tám tuổi kết hợp mừng đỗ đại học của Tử Hiên diễn ra trong không khí hỉ hả. Cảnh Dao — lúc này đã mười tám năm trôi qua, trở thành một người đàn bà sang trọng, đeo trang sức đắt tiền, gánh vác vị trí quản lý ở một công ty truyền thông — cũng đến tham dự.
Trong mười tám năm qua, Cảnh Dao sống một cuộc sống hoàn toàn tự do. Nó không lập gia đình, chỉ mải mê yêu đương và gầy dựng sự nghiệp. Mối quan hệ giữa nó và Tử Hiên chỉ dừng lại ở những món quà đắt tiền nó mua tặng cháu vào các dịp lễ tết. Tử Hiên luôn kính trọng gọi nó là “Dì Dao”.
Cuối buổi tiệc, khi khách khứa đã về gần hết, chỉ còn lại người thân trong gia đình, Cảnh Dao đứng dậy, cầm ly vang đỏ bước lên sân khấu.
“Hôm nay, nhân ngày Tử Hiên tròn mười tám tuổi, chính thức trở thành người trưởng thành,” Cảnh Dao cất giọng, ánh mắt lóe lên một vẻ lạ kỳ mà tôi chưa từng thấy trước đây. “Tôi có một món quà vô cùng đặc biệt muốn trao cho cháu.”
Tôi mỉm cười, tưởng em gái sẽ tặng cho con chiếc ô tô hay một chuyến du lịch nước ngoài như nó từng úp mở.
Cảnh Dao rút từ trong túi xách ra một cuốn sổ tiết kiệm màu đỏ cùng một tập tài liệu. Nó nhìn thẳng vào Tử Hiên, cất giọng rõ ràng từng từ:
“Tử Hiên, người ngồi dưới kia không phải là mẹ ruột của cháu. Tôi… mới chính là mẹ đẻ đã sinh ra cháu mười tám năm trước!”
Choảng!
Chiếc ly thủy tinh trên tay Lâm Triết rơi xuống sàn nhà, vỡ tan tành.
Cả phòng tiệc chìm vào một khoảng im lặng rợn người. Mẹ tôi — bà ngoại của Tử Hiên — đứng bật dậy, mặt cắt không còn một giọt máu: “Cảnh Dao! Con điên rồi sao?! Con nói cái gì thế?!”
Tôi ngồi chết đứng trên ghế, toàn thân lạnh ngắt. Đầu óc tôi quay mòng mòng như vừa bị một quả đao đập mạnh vào thái thấu.
Chương 4: Bán đứt sự thật và bản án dã man
Tử Hiên đứng trên sân khấu, gương mặt ngơ ngác nhìn Cảnh Dao, rồi lại quay sang nhìn tôi: “Dì Dao… Dì nói giỡn cái gì vậy? Mẹ Tuyết mới là mẹ của con mà!”
“Dì không nói giỡn!” Cảnh Dao rút ra bản xét nghiệm ADN đã chuẩn bị từ trước, giơ cao lên. “Đây là giấy xét nghiệm ADN chứng minh quan hệ huyết thống giữa tôi và cháu. Mười tám năm trước, tôi vì khó khăn nên mới nhờ chị Cảnh Tuyết nuôi giúp. Giờ cháu đã mười tám tuổi, đã trưởng thành, đã đỗ đại học danh giá, tôi phải đòi lại vị trí làm mẹ của mình!”
Cảnh Dao tiến lại gần Tử Hiên, nhét cuốn sổ tiết kiệm vào tay đứa trẻ:
“Tử Hiên, trong sổ này có ba triệu tệ (khoảng 10 tỷ đồng). Đây là căn hộ cao cấp ngay trung tâm Thượng Hải mà mẹ đã đứng tên cháu. Mẹ sẽ lo cho cháu sang Mỹ du học sau khi học xong đại học, cho cháu một tương lai tươi sáng nhất mà chị Cảnh Tuyết — một người phụ nữ nội trợ tầm thường — vĩnh viễn không bao giờ cho cháu được!”
Tôi không thể ngồi yên được nữa. Tôi lao lên sân khấu, hai tay run rẩy nắm lấy vai Cảnh Dao, nước mắt trào ra như mưa:
“Cảnh Dao! Em điên rồi! Mười tám năm qua em ở đâu?! Lúc con sốt cao, lúc con ốm đau, lúc con cần một người mẹ bên cạnh, em ở đâu?! Chị và anh Lâm Triết đã vắt cạn thanh xuân, tiền bạc để nuôi dạy con thành người. Sao em lại có thể đối xử với chị như thế?!”
Cảnh Dao hất mạnh tay tôi ra. Gương mặt sang trọng của nó biến dạng thành sự lạnh lùng, tráo trở đến tàn nhẫn:
“Chị Cảnh Tuyết! Chị đừng có kể công ở đây! Năm đó là chị không đẻ được nên mới van xin tôi giữ lại thai để chị có con nuôi cho vui cửa vui nhà! Tôi cho chị mượn bụng đẻ con mười tám năm, cho chị tận hưởng cảm giác làm mẹ mười tám năm, chị phải ơn tôi mới đúng! Bây giờ nó đã trưởng thành, nó là máu mủ của tôi, tôi lấy lại con tôi thì có gì sai?!”
“Cô… cô…” Lâm Triết tức đến mức ngực phập phồng dữ dội, không thốt nên lời.
“Hơn nữa,” Cảnh Dao quay sang nhìn Tử Hiên, ánh mắt đầy sự tính toán. “Tử Hiên, cháu tự suy nghĩ đi. Ở lại với một người mẹ nuôi không có tiền đồ, hay đi theo mẹ đẻ giàu có để có tương lai rộng mở? Mẹ đã chuẩn bị sẵn thủ tục để đổi lại họ cho cháu rồi.”
Chương 5: Thái độ của đứa con mười tám năm nuôi dưỡng
Tôi quay sang nhìn Tử Hiên. Trái tim tôi như bị hàng ngàn mũi kim đâm thấu.
Tôi chờ đợi một lời phủ nhận từ con. Tôi chờ đợi Tử Hiên sẽ ôm lấy tôi và nói: “Mẹ Tuyết mới là mẹ của con, con không cần tiền của ai hết!”
Nhưng… đáp lại sự kỳ vọng tột cùng của tôi, Tử Hiên lại đứng im.
Nó nhìn cuốn sổ tiết kiệm ba triệu tệ trên tay, nhìn bản tờ giấy sở hữu căn hộ đắt đỏ ở Thượng Hải, rồi nhìn sang chiếc nhẫn kim cương sáng chói trên tay Cảnh Dao. Đôi mắt của đứa trẻ mười tám tuổi mà tôi từng hết mực yêu thương, lúc này lại ánh lên một sự xao động, tính toán lạnh ngắt.
Nó chậm rãi buông bàn tay đang nắm lấy tay tôi ra.
“Tử Hiên… con…” Tôi run rẩy cất giọng.
Tử Hiên cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, nhưng giọng nói phát ra lại như một gáo nước đá giội thẳng vào linh hồn tôi:
“Mẹ Tuyết… Dù sao… dì Dao cũng là mẹ đẻ của con. Máu mủ ruột thịt… làm sao mà đứt được ạ? Mười tám năm qua mẹ đã vất vả vì con rồi, từ nay về sau… con nghĩ con nên về bên mẹ đẻ để bớt gánh nặng cho mẹ và ba Triết…”
Bốp!
Bà ngoại lao lên sân khấu, tát mạnh vào mặt Tử Hiên một cái chát chúa:
“Đồ bất hiếu! Đồ con sói mắt trắng! Mười tám năm qua mẹ Tuyết của mày vì mày mà hy sinh cả thanh xuân, bỏ cả công việc để ở nhà chăm mày! Giờ thấy tiền là mày quên hết công ơn nuôi dưỡng sao?!”
Tử Hiên bị tát, mặt đỏ gắt nhưng không hề hối hận. Nó nắm lấy tay Cảnh Dao, lùi lại một bước, giữ khoảng cách với gia đình chúng tôi:
“Cháu không làm gì sai cả! Cháu chỉ chọn người mẹ thực sự của cháu thôi!”
Cảnh Dao mỉm cười đắc thắng. Nó nắm tay Tử Hiên, quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt chế giễu:
“Cảm ơn chị gái đã nuôi giúp tôi đứa con mười tám năm qua nhé. Từ hôm nay, Tử Hiên sẽ theo tôi về Thượng Hải. Chuyện mười tám năm qua, coi như chị làm từ thiện đi!”
Nói xong, hai mẹ con chúng nó quay lưng bước đi thẳng ra khỏi phòng tiệc, trước sự kinh ngạc và khinh bỉ của toàn bộ họ hàng.
Tôi đứng gục xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy ngực, khóc không thành tiếng. Sự chua chát, đắng ngắt trào lên cổ họng khiến tôi ngất đi ngay tại chỗ.
Chương 6: Cái giá của sự tráo trở
Tôi nằm viện suốt hai tuần vì suy nhược thần kinh nghiêm trọng.
Mười tám năm yêu thương, mười tám năm chắt chiu từng giọt mồ hôi nước mắt để nuôi dưỡng một đứa trẻ, cuối cùng đổi lại là sự phản bội trắng trợn của cô em gái ruột và sự thờ ơ, ham giàu sang của đứa con nuôi. Lời hứa “nuôi giúp đến mười tám tuổi” năm nào đã trở thành chiếc gậy đập nát cuộc đời tôi.
Một tháng sau, Cảnh Dao gửi cho tôi một lá thư từ tòa án. Nó muốn hủy bỏ hợp đồng nhận nuôi năm xưa để khôi phục lại quyền làm mẹ hợp pháp trên giấy tờ cho Tử Hiên.
Tôi không khóc nữa. Nước mắt của tôi đã cạn khô trong những đêm nằm trong phòng bệnh.
Tôi gặp luật sư, đưa ra toàn bộ hóa đơn, chứng từ, sổ tiết kiệm, nhật ký chi tiêu mười tám năm qua mà tôi đã cẩn thận lưu giữ — từ tiền viện phí lúc sinh, tiền tã sữa, tiền học phí quốc tế, cho đến các chi phí sinh hoạt hàng ngày của Tử Hiên.
“Luật sư Vương,” Tôi cất giọng bình thản đến đáng sợ. “Tôi không tranh giành quyền làm mẹ với cô ta nữa. Nhưng mười tám năm qua, tôi nuôi con giúp cô ta theo đúng thỏa thuận ban đầu. Bây giờ cô ta đòi lại con, tôi yêu cầu cô ta phải thanh toán toàn bộ chi phí nuôi dưỡng mười tám năm qua cùng tiền công chăm sóc.”
Tổng số tiền được luật sư tính toán dựa trên mức sinh hoạt phí tại Nam Kinh suốt mười tám năm, cộng với chi phí giáo dục đắt đỏ, lên tới 4,5 triệu tệ (hơn 15 tỷ đồng).
Tại phiên tòa, Cảnh Dao tái mặt khi nhìn thấy con số kỷ lục đó.
“Chị điên rồi sao Cảnh Tuyết?!” Cảnh Dao gào lên tại tòa. “Chị là chị gái tôi! Chị nuôi cháu ruột mà lại đòi tiền sao?!”
Tôi nhìn nó, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá:
“Cô Cảnh Dao, mười tám năm trước cô nói cô không có khả năng nuôi con, tôi vì thương cô nên mới nhận nuôi giúp. Cô nói tôi ‘mượn bụng đẻ con’, vậy thì bây giờ tôi tính tiền ‘thuê người nuôi giúp’ với cô! Cô có tiền mua nhà Thượng Hải ba triệu tệ, có tiền cho con du học, thì hãy trả lại toàn bộ số tiền nuôi dưỡng mười tám năm qua cho vợ chồng tôi!”
Tử Hiên ngồi ở hàng ghế bị đơn, cúi gạt đầu không dám ngẩng lên.
Toàn bộ hội đồng xét xử và khán giả tham dự phiên tòa đều phẫn nộ trước sự bất hiếu của Tử Hiên và sự tráo trở của Cảnh Dao. Bằng chứng chi tiêu mười tám năm của tôi quá rõ ràng và hợp pháp.
Sau ba phiên xét xử, Tòa án Nhân dân Nam Kinh tuyên án: Hủy bỏ quan hệ nhận nuôi giữa tôi và Tử Hiên theo nguyện vọng của các bên. Đồng thời, Cảnh Dao có nghĩa vụ hoàn trả cho vợ chồng tôi tổng chi phí nuôi dưỡng và bồi thường công chăm sóc là 3,8 triệu tệ trong vòng sáu tháng.
Chương 7: Quả báo và sự giải thoát
Số tiền 3,8 triệu tệ đó đã hút sạch toàn bộ số tiền tiết kiệm và căn hộ ở Thượng Hải mà Cảnh Dao định mua cho Tử Hiên.
Không còn tiền đống, không còn căn hộ sang trọng, cuộc sống của hai mẹ con chúng nó ở Thượng Hải nhanh chóng rơi vào khủng hoảng. Cảnh Dao vốn quen sống hưởng thụ, nay phải gánh một khoản nợ lớn, tính tình trở nên gắt gỏng, thường xuyên chửi mắng Tử Hiên là “đồ ăn bám”, “đồ xui xẻo”.
Còn Tử Hiên, sang Thượng Hải học Đại học Phục Đán nhưng không có tiền chi tiêu như bạn bè đồng lứa, lại bị mẹ đẻ suốt ngày chì chiết. Nó bắt đầu chán nản, bỏ học, dính vào lô đề trực tuyến và bị đuổi học vào năm thứ hai đại học.
Một đêm mưa gió hai năm sau.
Tiếng gõ cửa căn nhà ba tầng của tôi vang lên dồn dập.
Lâm Triết ra mở cửa. Đứng dưới cơn mưa tầm tã là Tử Hiên. Nó gầy gộc, xơ xác, chiếc áo khoác cũ kỹ sũng nước mưa.
Nó lao vào nhà, quỳ sụp xuống trước mặt tôi, khóc lóc thảm thiết:
“Mẹ Tuyết ơi! Con sai rồi! Con biết lỗi rồi! Mẹ đẻ con suốt ngày chửi mắng con, bắt con đi làm thuê trả nợ… Bà ta không thương con như mẹ đâu! Mẹ cho con về nhà nhé! Con xin lỗi mẹ!”
Tôi bước ra phòng khách, nhìn đứa con nuôi mười tám năm đang quỳ dưới chân mình.
Trong lòng tôi không còn một chút gợn sóng nào. Sự tổn thương sâu sắc từ hai năm trước đã hoàn toàn mài mòn tình cảm mẫu tử mà tôi dành cho nó.
“Tử Hiên,” Tôi nhẹ nhàng cất giọng, giọng nói thản nhiên như người xa lạ. “Năm mười tám tuổi, con đã tự tay chọn tờ séc ba triệu tệ và người mẹ giàu có. Con đã chọn máu mủ ruột thịt và quay lưng lại với công ơn nuôi dưỡng mười tám năm của vợ chồng ta.”
“Mẹ ơi… con còn trẻ, lúc đó con bị mẹ đẻ dụ dỗ…” Tử Hiên ngước đôi mắt đỏ ngầu lên van xin.
“Con không trẻ nữa, mười tám tuổi con đã là người trưởng thành và phải tự chịu trách nhiệm về lựa chọn của mình.” Tôi lùi lại một bước, giữ khoảng cách. “Tiền nuôi dưỡng mười tám năm qua mẹ đẻ con đã trả đủ cho ta rồi. Giữa ta và con, không còn bất kỳ nợ nần hay tình nghĩa nào nữa.”
Tôi quay sang nhìn Lâm Triết: “Anh đóng cửa lại đi, mưa hắt vào nhà rồi.”
Lâm Triết gật đầu, kéo tay Tử Hiên đứng dậy rồi dứt khoát đẩy nó ra ngoài cửa, đóng chặt cánh cửa gỗ gụ lại.
Tiếng khóc van xin của Tử Hiên ngoài cơn mưa dần bị tiếng gió mùa đông nuốt chửng.
Tôi quay trở vào phòng khách, rót cho mình một tách trà hoa cúc nóng. Vợ chồng tôi đã dùng số tiền 3,8 triệu tệ đó để mở một quỹ từ thiện nhỏ hỗ trợ những trẻ em mầm non mồ côi.
Cuộc đời này đúng là chua chát khi lòng tốt bị phản bội, nhưng sự chua chát đó cũng đã luyện cho tôi một trái tim tỉnh táo và kiên cường. Tôi không còn nuối tiếc quá khứ nữa. Bình yên thực sự cuối cùng đã trở lại dưới mái nhà của chúng tôi.