CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ra Đón Chồng Sau Chuyến Công Tác, Tôi Sững Sờ Khi Thấy Anh Dịu Dàng Với Nữ Trợ Lý – Ba Tháng Sau Chính Anh Phải Cầu Xin Tôi Cho Một Cơ Hội…
Chiều hôm ấy, tôi đứng trước khu vực đón khách của sân bay Nội Bài, trên tay cầm chiếc điện thoại cùng chìa khóa ô tô. Chuyến bay từ Singapore của chồng tôi đã đáp xuống gần nửa giờ trước. Gần hai tháng xa nhau khiến tôi đếm từng ngày mong anh trở về.
Ở nhà, tôi đã chuẩn bị sẵn bữa tối với món sườn nướng mật ong – món anh thích nhất. Trong tủ lạnh còn ướp sẵn chai rượu vang, dự định sau bữa cơm hai vợ chồng sẽ cùng xem lại bộ phim từng gắn với buổi hẹn đầu tiên của chúng tôi.
Dòng người nối nhau bước ra khỏi cửa ga đến. Tôi mỉm cười khi nhận ra bóng dáng quen thuộc của Tuấn Phong. Anh mặc sơ mi xanh nhạt, khoác áo vest màu ghi, một tay kéo chiếc vali đen.
Nhưng nụ cười của tôi nhanh chóng cứng lại.
Đi ngay phía sau anh là Khánh Ly, cô trợ lý luôn theo sát anh trong mọi chuyến công tác. Cô ta mặc chiếc váy màu be thanh lịch, mái tóc uốn nhẹ ôm lấy khuôn mặt.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức khiến bất cứ ai nhìn vào cũng dễ hiểu lầm.
Đúng lúc ấy, Khánh Ly bất ngờ khựng lại, loạng choạng như vừa bước hụt. Cô ta nghiêng người về phía trước.
Không chút do dự, Tuấn Phong lập tức buông tay kéo vali, vươn người đỡ lấy cô.
Khánh Ly ngã hẳn vào lòng anh.
Hai cánh tay cô ta vòng qua vai chồng tôi như một phản xạ quá đỗi tự nhiên. Tuấn Phong giữ chặt vòng eo cô, bàn tay còn lại nhẹ nhàng vỗ lên lưng rồi cúi sát hỏi nhỏ:
“Em có sao không?”
Tôi đứng bất động.
Tiếng loa phát thanh, tiếng hành khách cười nói, tiếng bánh xe vali lăn trên nền gạch… tất cả dường như biến mất. Điều duy nhất lọt vào mắt tôi là bàn tay của chồng đang đặt trên eo một người phụ nữ khác với vẻ đầy quan tâm.
Tôi không khóc.
Cũng không tiến tới chất vấn.
Tôi lặng lẽ quay người bước về bãi đỗ xe.
Phía sau, Tuấn Phong gọi lớn tên tôi vài lần nhưng tôi không ngoảnh đầu.
Khi tôi vừa mở cửa xe, anh cũng chạy tới.
Không giải thích điều gì, anh mở cửa ghế phụ rồi bình thản nói:
“Nhà Khánh Ly tiện đường, mình đưa cô ấy về luôn nhé.”
Tôi nhìn anh rất lâu.
Từ sân bay Nội Bài về căn hộ của chúng tôi ở khu Mỹ Đình hoàn toàn không cùng hướng với nơi Khánh Ly ở. Sau gần hai tháng xa vợ, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là đưa nữ trợ lý về nhà.
Tôi tắt máy xe, bước xuống.
Lẳng lặng mở cốp, tôi kéo chiếc vali của anh đặt xuống mặt đường rồi mở cửa ghế phụ.
“Anh xuống xe.”
Tuấn Phong sững người.
“Nhã Phương, em làm gì vậy?”
Tôi không trả lời anh mà quay sang nhìn Khánh Ly.
“Cô cũng xuống luôn.”
Gương mặt cô ta lập tức tái đi, đôi mắt đỏ hoe như thể người chịu oan ức chính là cô.
Tuấn Phong cau mày, giọng bắt đầu khó chịu.
“Em đừng cư xử trẻ con nữa được không? Cô ấy chỉ lỡ trượt chân, anh đỡ theo phản xạ thôi.”
Tôi bình thản đáp:
“Đã đỡ xong rồi thì tự gọi xe về.”
Anh bước hẳn xuống xe, vẻ mặt đầy bực bội.
“Chỉ vì một cái ôm mà em làm quá đến mức này sao?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Nếu người nằm trong vòng tay anh là em thì chắc anh sẽ hiểu.”
Không muốn tranh cãi thêm, tôi đóng cửa xe, khóa lại rồi từ từ lái đi.
Qua gương chiếu hậu, tôi nhìn thấy Tuấn Phong đứng giữa bãi đỗ xe với chiếc vali đặt cạnh chân. Khánh Ly đứng sát bên anh, vẻ mặt đáng thương như một người vừa bị bắt nạt.
Suốt quãng đường về nhà, điện thoại tôi đổ chuông không ngừng.
Tôi mặc kệ.
Một lúc sau, hàng loạt tin nhắn hiện lên.
“Em đang ở đâu?”
“Anh chỉ giúp đồng nghiệp thôi.”
“Hôm nay em khiến anh mất mặt trước bao nhiêu người.”
Tôi dừng mắt ở dòng cuối.
Thì ra trong suy nghĩ của anh, điều đáng bận tâm nhất không phải cảm xúc của vợ mà là sĩ diện của bản thân.
Gần nửa đêm, tôi mới trở về.
Tuấn Phong đã ngồi chờ sẵn trong phòng khách. Chiếc áo vest bị ném hờ trên ghế sofa, cà vạt cũng đã tháo ra.
Vừa nhìn thấy tôi, anh lập tức đứng dậy.
“Em đi đâu từ chiều đến giờ?”
Tôi không trả lời, chỉ lặng lẽ kéo chiếc vali du lịch từ trong tủ ra.
Anh bước theo giải thích:
“Chuyện ở sân bay thật sự chỉ là hiểu lầm. Khánh Ly suýt ngã nên anh mới đỡ.”
Tôi dừng tay.
“Đỡ người khác cần phải ôm eo lâu như thế à?”
Tuấn Phong thở dài.
“Em nghĩ nhiều quá. Cô ấy chỉ là trợ lý.”
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Vậy còn cảm xúc của em thì sao?”
Anh im lặng vài giây rồi nói:
“Thôi được… anh xin lỗi.”
Nhưng tôi hiểu rất rõ.
Lời xin lỗi ấy không xuất phát từ việc anh nhận ra mình sai.
Anh chỉ xin lỗi vì phản ứng của tôi khiến anh thấy phiền phức.
Tôi đóng vali lại, kéo ra ngoài cửa.
Đêm hôm đó, tôi đến nhà cô bạn thân Thanh Mai tá túc.
Nghe xong mọi chuyện, cô ấy hỏi:
“Cậu nghĩ anh ấy ngoại tình thật không?”
Tôi lắc đầu.
“Tớ chưa có bằng chứng. Nhưng tớ biết trong lòng anh ấy đã dành cho cô gái kia một vị trí đủ lớn để sự quan tâm ấy trở thành điều hiển nhiên. Còn cảm giác tổn thương của tớ lại bị xem là vô lý.”
Ba ngày sau, tôi trở về nhà bố mẹ ở Hải Phòng.
Bố chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi rồi nói:
“Nếu con thấy mệt thì cứ ở đây. Căn phòng của con vẫn luôn là nhà, chưa bao giờ là phòng dành cho khách.”
Nghe câu nói ấy, nước mắt tôi không thể kìm được nữa.
Tối hôm đó, tôi bất ngờ nhận được lời mời kết bạn từ Khánh Ly.
Dòng tin nhắn đi kèm khiến tôi lạnh người:
“Có lẽ chị nên biết những gì đã xảy ra trong hai tháng anh Phong ở Singapore…”
Tôi lập tức từ chối lời mời.
Thế nhưng sáng hôm sau, mọi chuyện lại diễn biến theo hướng còn đáng sợ hơn…