CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
VỊ TỶ PHÚ ĐANG PHÁT CƠM TỪ THIỆN BẤT NGỜ GẶP LẠI VỢ CŨ, BÊN CẠNH CÔ LÀ HAI ĐỨA TRẺ GIỐNG ANH NHƯ ĐÚC – SỰ THẬT 7 NĂM BỊ GIẤU KÍN KHIẾN ANH CHẾT LẶNG…
Đặng Hoàng Nam là cái tên khiến giới kinh doanh nhiều người vừa nể vừa sợ. Ở tuổi chưa đầy bốn mươi, anh đã sở hữu một tập đoàn lớn với hàng loạt dự án trải dài từ Hà Nội đến các tỉnh phía Bắc. Nam nổi tiếng quyết đoán, ít nói và gần như không bao giờ để chuyện riêng tư xuất hiện trên mặt báo.
Thế nhưng, vào một buổi trưa oi ả tại khu dân cư nghèo nằm sát con đê ngoại thành, người đàn ông vốn luôn xuất hiện trong những bộ vest sang trọng lại đứng trước một chiếc bàn nhựa cũ, tự tay phát từng suất cơm cho người khó khăn.
Đó là hoạt động của quỹ thiện nguyện Mầm Hy Vọng, nơi Nam âm thầm tài trợ nhiều năm.
Không ai biết rằng buổi phát cơm hôm ấy sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời anh.
Nam vừa đưa một hộp cơm cho một cụ bà thì bỗng khựng lại.
Ở cuối hàng người đang chờ nhận thức ăn, một phụ nữ trẻ đang nắm tay hai đứa bé.
Cô mặc chiếc áo sơ mi đã bạc màu, quần jean đơn giản, mái tóc được buộc gọn phía sau. Gương mặt có phần hốc hác hơn nhiều so với ký ức của anh.
Nhưng đôi mắt ấy…
Nam gần như không thể nhầm được.
Anh đứng bất động.
Chiếc hộp cơm trên tay suýt nữa rơi xuống đất.
“Ngọc…?”
Người phụ nữ cũng nhìn thấy anh.
Hai bàn tay cô lập tức siết chặt lấy vai hai đứa trẻ.
Sắc mặt cô trắng bệch.
Bảy năm.
Bảy năm kể từ lần cuối họ nhìn thấy nhau.
Bảy năm kể từ ngày cô rời khỏi cuộc đời anh mà không để lại một lời giải thích.
Nam từng nghĩ mình đã quên.
Nhưng chỉ một ánh mắt ấy thôi, tất cả ký ức tưởng đã phủ bụi bỗng ùa về.
Và rồi anh nhìn xuống hai đứa trẻ.
Một bé trai khoảng sáu tuổi, một bé gái chừng năm tuổi.
Cả hai đều có đôi mắt đen, sống mũi cao, khuôn miệng và đường nét khuôn mặt giống anh đến mức đáng kinh ngạc.
Đứa bé trai ngước lên nhìn Nam rồi bất giác mỉm cười.
Nụ cười ấy khiến Nam lạnh sống lưng.
Đó chính là nụ cười anh thường thấy trong gương.
“Anh… Nam?”
Giọng người phụ nữ run lên.
Nam không đáp.
Anh chỉ nhìn cô rồi nhìn hai đứa trẻ, trong đầu hiện lên hàng trăm câu hỏi.
Hai đứa bé là ai?
Tại sao chúng lại giống anh như vậy?
Và tại sao suốt bảy năm qua, anh chưa từng nghe bất cứ tin tức nào?
Phía sau vẫn còn rất nhiều người đang xếp hàng.
Nam cố giữ bình tĩnh, đặt hộp cơm vào tay người phụ nữ.
“Em đưa các con nhận cơm trước đi.”
Anh dừng lại vài giây rồi nói nhỏ:
“Chờ anh ở bên kia đường. Anh cần nói chuyện với em.”
Người phụ nữ cúi đầu, không trả lời.
Nhưng Nam biết cô sẽ không bỏ đi.
Sau khi chương trình kết thúc, Nam lập tức đi tìm cô.
Họ gặp nhau trong một quán nước nhỏ nằm cuối con phố.
Không gian chật hẹp, tiếng quạt máy cũ kêu đều đều.
Người phụ nữ tên Lê Thanh Ngọc.
Ngày trước, cô từng là người Nam yêu nhất.
Hai người quen nhau từ khi Nam chưa có gì trong tay. Khi ấy anh chỉ là một chàng trai mới khởi nghiệp, ngày ngày chạy xe khắp nơi tìm khách hàng.
Ngọc chưa bao giờ chê anh nghèo.
Cô từng nói:
“Em không cần anh giàu. Em chỉ cần sau này dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng đừng bỏ em.”
Nam đã từng tin rằng họ sẽ bên nhau cả đời.
Nhưng rồi một biến cố xảy ra.
Nam nhận được những bằng chứng cho thấy Ngọc đã bí mật nhận một khoản tiền lớn từ đối thủ của anh và chuẩn bị rời bỏ anh để kết hôn với người khác.
Anh nổi giận.
Hai người cãi nhau dữ dội.
Ngọc cố giải thích nhưng Nam không nghe.
Đêm hôm ấy, cô chỉ để lại một tin nhắn:
“Có những chuyện em không thể nói. Nhưng nếu anh còn tin em, một ngày nào đó anh sẽ hiểu.”
Sáng hôm sau, Ngọc biến mất.
Nam từng đi tìm cô rất lâu.
Nhưng không có kết quả.
Sau đó anh lao vào công việc, dựng nên sự nghiệp và tự ép mình quên đi quá khứ.
Không ngờ hôm nay, quá khứ lại xuất hiện ngay trước mắt.
Nam nhìn hai đứa trẻ đang ngồi ở góc quán rồi hỏi:
“Chúng là con của ai?”
Ngọc im lặng rất lâu.
Cuối cùng, cô ngẩng lên.
“Anh thật sự muốn biết sao?”
“Anh đã chờ câu trả lời này suốt bảy năm.”
Mắt Ngọc đỏ lên.
“Vậy thì anh hãy chuẩn bị tinh thần.”
Cô nắm lấy bàn tay cậu bé.
“Đây là Minh Khang.”
Rồi cô chỉ sang bé gái.
“Còn đây là Minh An.”
Nam nhìn hai đứa trẻ.
“Vậy bố chúng đâu?”
Ngọc cúi đầu.
“Anh đang ngồi trước mặt em.”
Cả người Nam cứng đờ.
Anh tưởng mình nghe nhầm.
“Em nói gì?”
“Chúng là con của anh.”
Không gian như đóng băng.
Nam nhìn hai đứa trẻ thêm lần nữa.
Một cảm giác vừa vui mừng, vừa đau đớn, vừa khó tin trộn lẫn trong lồng ngực.
“Không thể nào…”
“Có thể.”
“Vậy tại sao em chưa từng nói với anh?”
Ngọc bật khóc.
“Bởi vì năm đó anh không cho em cơ hội nói.”
Nam im lặng.
Ngọc lấy từ trong túi ra một chiếc phong bì đã cũ.
Bên trong là những lá thư, giấy khám thai và một vài tấm ảnh siêu âm đã ngả màu.
“Ngày em phát hiện mình mang thai, em đã tìm anh.”
Nam ngẩng phắt đầu.
“Em từng đến công ty?”
“Ba lần.”
“Vậy tại sao anh không biết?”
Ngọc cười buồn.
“Bởi vì mỗi lần em đến, đều có người ngăn em gặp anh.”
Cô kể rằng sau khi chia tay, cô phát hiện mình có thai đôi.
Cùng lúc đó, cô cũng biết được số tiền mà Nam tưởng cô nhận từ đối thủ thực chất là khoản tiền một người thân của Nam đưa cho cô để ép cô rời khỏi anh.
Người đó nói rằng nếu cô không biến mất, sự nghiệp của Nam sẽ bị phá hỏng.
Ngọc khi ấy còn trẻ, lại sợ Nam gặp chuyện nên chọn cách rời đi.
Cô chuyển đến một huyện vùng núi, một mình sinh và nuôi hai đứa trẻ.
“Em từng muốn quay lại rất nhiều lần.”
Ngọc nghẹn giọng.
“Nhưng mỗi lần nhìn thấy tin tức về anh, em lại nghĩ anh đã có cuộc sống mới. Em sợ sự xuất hiện của mẹ con em sẽ phá hỏng mọi thứ.”
Nam siết chặt bàn tay.
“Còn anh thì sao?”
“Anh đã tìm em.”
“Em có biết anh đã tìm em bao lâu không?”
Ngọc bật khóc.
“Em biết.”
“Vậy tại sao?”
“Vì em nghĩ anh ghét em.”
Nam quay mặt đi.
Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Suốt bảy năm, anh luôn nghĩ cô phản bội mình.
Còn cô lại sống từng ấy năm với suy nghĩ anh không cần cô và những đứa trẻ.
Chỉ vì một hiểu lầm, một gia đình đã mất bảy năm không thể lấy lại.
Nam lập tức đưa hai đứa trẻ đi xét nghiệm ADN.
Khi kết quả được gửi đến, anh ngồi bất động rất lâu trước màn hình điện thoại.
Quan hệ huyết thống cha – con: 99,99%.
Anh đọc đi đọc lại dòng chữ ấy.
Không phải nghi ngờ nữa.
Hai đứa trẻ thật sự là con anh.
Nam đứng dậy, đi đến căn phòng nơi hai đứa trẻ đang chơi.
Cậu bé Khang nhìn thấy anh liền chạy lại.
“Chú Nam!”
Nam ngồi xổm xuống.
Anh nhìn khuôn mặt nhỏ bé trước mắt.
Lần đầu tiên trong đời, anh không biết phải nói gì.
Cuối cùng, anh chỉ hỏi:
“Con có muốn gọi chú bằng một cái tên khác không?”
Cậu bé ngơ ngác.
Nam mỉm cười, đôi mắt đỏ hoe.
“Gọi là bố.”
Khang đứng im vài giây.
Rồi cậu bé quay sang nhìn mẹ.
Ngọc gật đầu.
Khang từ từ bước đến.
“Bố…”
Chỉ một tiếng ấy thôi cũng đủ khiến Nam bật khóc.
Anh ôm chặt con trai vào lòng.
Bảy năm.
Anh đã bỏ lỡ ngày con chào đời, những bước đi đầu tiên, lần đầu con biết gọi mẹ, những ngày đầu đến trường…
Anh không thể quay lại để bù đắp những năm tháng ấy.
Nhưng anh biết mình vẫn còn cơ hội cho những năm tháng phía trước.
Bé An đứng bên cạnh, rụt rè hỏi:
“Bố có bỏ chúng con nữa không?”
Nam chết lặng.
Anh quay sang ôm cả hai đứa trẻ.
“Không.”
Anh nói chắc chắn.
“Bố đã bỏ lỡ quá nhiều rồi. Từ hôm nay, bố sẽ không bỏ các con thêm một lần nào nữa.”
Sau đó, Nam bắt đầu tìm lại toàn bộ sự việc của bảy năm trước.
Anh phát hiện người đứng sau chuyện năm ấy chính là một người họ hàng từng giữ vị trí quan trọng trong tập đoàn.
Người này muốn Nam cưới con gái của một đối tác lớn để đổi lấy quyền kiểm soát một dự án quan trọng.
Ông ta đã thuê người tạo bằng chứng giả, khiến Nam tin rằng Ngọc phản bội.
Đồng thời, ông ta cũng ép Ngọc rời đi bằng cách đe dọa công việc và cuộc sống của gia đình cô.
Khi sự thật được phơi bày, Nam không trả thù theo cách cực đoan.
Anh chỉ thu thập toàn bộ bằng chứng, giải quyết mọi việc theo pháp luật và chấm dứt hoàn toàn quan hệ với những người từng thao túng cuộc đời mình.
Sau đó, anh đưa Ngọc và hai đứa trẻ về căn nhà mới.
Ngọc ban đầu không muốn nhận bất cứ thứ gì từ Nam.
Cô nói:
“Em có thể tự nuôi con.”
Nam nhìn cô thật lâu.
“Anh biết.”
“Vậy tại sao anh vẫn muốn em ở lại?”
“Vì anh không muốn em ở lại vì tiền.”
Anh khẽ cười.
“Anh muốn em ở lại vì sau bảy năm, anh cuối cùng cũng hiểu người anh từng yêu chưa bao giờ phản bội anh.”
Ngọc quay mặt đi, nước mắt rơi xuống.
“Nhưng chúng ta đã mất quá nhiều thời gian.”
“Đúng.”
Nam gật đầu.
“Nhưng nếu còn cả phần đời phía trước, anh muốn dùng phần đời đó để bù lại.”
Một năm sau, quỹ từ thiện của Nam mở thêm một trung tâm hỗ trợ trẻ em có hoàn cảnh khó khăn ngay tại khu phố nơi anh gặp lại Ngọc.
Ngày khánh thành, hai đứa trẻ chạy khắp sân.
Khang nghịch ngợm kéo tay bố.
“Bố ơi, hôm nay bố có phát cơm không?”
Nam bật cười.
“Có.”
“Con giúp bố nhé!”
“Được.”
Ngọc đứng cách đó không xa, lặng lẽ nhìn ba bố con.
Cô chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại được nhìn thấy cảnh tượng này.
Nam bước đến bên cô.
“Em đang nghĩ gì vậy?”
Ngọc mỉm cười.
“Em đang nghĩ… nếu ngày đó em can đảm hơn một chút, có lẽ chúng ta đã không mất bảy năm.”
Nam lắc đầu.
“Đừng tiếc nữa.”
Anh nhìn hai đứa trẻ đang cười đùa dưới sân.
“Có những điều tưởng như mất đi, cuối cùng vẫn tìm được đường quay trở lại.”
Ngọc khẽ gật đầu.
Buổi trưa hôm ấy, Nam lại đứng bên chiếc bàn phát cơm như ngày đầu tiên.
Nhưng lần này, bên cạnh anh không còn là những người xa lạ.
Là hai đứa trẻ mà anh từng không biết mình có.
Là người phụ nữ anh từng nghĩ đã rời bỏ mình.
Và cũng là gia đình mà anh đã vô tình đánh mất suốt bảy năm.
Nam nhìn hai con rồi mỉm cười.
Anh từng nghĩ tiền bạc có thể mua được tất cả.
Nhưng đến tận ngày gặp lại Ngọc, anh mới hiểu rằng có những thứ dù sở hữu hàng tỷ đồng cũng không thể mua lại được.
Đó là thời gian.
Đó là tuổi thơ của một đứa trẻ.
Và đó là những năm tháng đã bỏ lỡ bên người mình yêu.
May mắn duy nhất của anh là khi sự thật được hé lộ, vẫn còn một cơ hội để bắt đầu lại.
Lần này, anh nhất định sẽ không để bất kỳ ai có thể chia cắt gia đình mình thêm một lần nào nữa.