CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nữ sinh mồ côi chỉ mang theo hộp bánh đậu xanh truyền thống đến gia đình người yêu ra mắt, chẳng ngờ mẹ anh ta vừa liếc qua đã vội thu dọn mâm tiệc thịnh soạn vừa dọn lên, thay thế bằng đĩa đậu hũ luộc và bát nước canh lõng bõng. Ngay khoảnh khắc đó, cô từ tốn đứng dậy buông một câu khiến cả gia đình đối phương chết lặng…
Thủy lớn lên tại một miền trung du cằn cỗi, nơi những đồi chè xanh ngắt ôm lấy các nếp nhà tranh. Cha bỏ lại ba mẹ con ra đi từ lúc cô còn tấm bé, một mình người mẹ gầy gò oằn lưng gánh vác hai suất học phí đại học. Hoàn cảnh khắc nghiệt tôi luyện nên ở Thủy một bản lĩnh kiên cường, ý chí tự lập cao độ và trái tim đầy trắc ẩn.
Trúng tuyển vào trường đại học tại thủ đô, Thủy bươn chải đủ thứ việc từ làm gia sư ban tối, phụ quán trà sữa đến nhận bản dịch thuật đêm khuya. Khoản thu nhập tự kiếm không chỉ giúp cô tự túc chi phí trọ học mà còn dư dả gửi về quê phụ giúp gia đình. Trong một lần đến làm việc tại trung tâm lưu trữ tư liệu, Thủy tình cờ gặp Quân – nam sinh viên năm cuối khoa Kiến trúc, sở hữu vẻ ngoài thư sinh và xuất thân từ một gia đình phố thị sung túc.
Trải qua gần hai năm gắn bó, Quân ngỏ ý muốn đưa Thủy về tề tựu cùng gia đình. Mang trong lòng sự hồi hộp lẫn lo âu, Thủy hiểu rõ khoảng cách địa vị giữa hai bên, nhưng tình cảm chân thành mà Quân dành cho cô chính là điểm tựa vững chắc nhất.
Sáng hôm ấy, Thủy ghé cửa hàng đặc sản uy tín từ sớm để chọn hộp bánh đậu xanh hảo hạng, đóng gói trong hộp gỗ mộc mạc tinh tế. Dù không phải món quà xa hoa, đó lại là thành quả lao động đáng tự hào chắt chiu từ những giọt mồ hôi của chính cô.
Đặt chân đến căn biệt thự rộng lớn của gia đình Quân, Thủy nhẹ nhàng chào hỏi. Người cha tỏ ra niềm nở, thế nhưng thân mẫu anh – bà Mai – lại dán ánh nhìn sắc lạnh vào hộp quà trên tay cô, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy châm biếm.
– Quà cáp nhà quê thế này mà cũng mang vào đây biếu xén cơ à? – bà Mai cất giọng lạnh tanh.
– Dạ thưa bác, đây là đặc sản quê nhà, con muốn gửi dâng hai bác ạ. – Thủy điềm đạm đáp lời.
Bà Mai phất tay ra hiệu cho người giúp việc mang cất, rồi quay người bước thẳng vào phòng ăn mà không thèm nhìn thêm lần nào.
Ít phút sau, bữa trưa được dọn lên. Đập vào mắt Thủy là đĩa rau cải ngồng luộc tái, bát nước luộc rau vẩn đục và dĩa lạc rang muối mặn chát. Trái ngược hoàn toàn với sự đạm bạc này, từ phía gian bếp phía sau vẫn thoang thoảng bay ra mùi thơm lừng của hải sản và thịt bò áp chảo. Qua ô cửa kính, Thủy vô tình bắt gặp hình ảnh nhân viên quản gia đang vội vã chuyển những đĩa tôm hùm, sườn sụn om sấu và canh bào ngư đắt tiền vào tủ lạnh.
Quân biến sắc, cau mày bất bình: – Mẹ! Sao mẹ lại đổi hết thức ăn đi thế này? Khách quý đến nhà cơ mà!
Bà Mai nhấp ngụm trà, thản nhiên đáp: – Đồ ăn đó tao đặt để chiều nay đãi đối tác của bố con. Người quen nhà quê quen ăn rau dưa rồi, bày vẽ mâm cao cỗ đầy làm gì cho lãng phí khẩu vị.
Không khí chùng xuống, đặc quánh sự miệt thị. Thủy khẽ mỉm cười, điềm tĩnh đặt đôi đũa xuống bàn rồi đứng thẳng người dậy. Đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào vị phu nhân đài các, cô cất giọng rành mạch vang vọng khắp căn phòng:
– Thưa bác, con đến đây vì tôn trọng tình cảm chân thành của anh Quân, chứ không phải để cầu xin một bữa cơm bố thí. Bát rau luộc này bác dành cho con, con xin phép không dám nhận, nhưng con tin rằng sự khinh miệt hôm nay của bác chính là giới hạn cuối cùng trong mối quan hệ này. Con xin phép ra về.
Nói đoạn, Thủy quay lưng bước thẳng ra cửa, mặc cho Quân hốt hoảng đuổi theo gọi tên trong vô vọng.
Vài năm sau, nhờ năng lực vượt trội và sự nhạy bén trong kinh doanh, Thủy đã thành lập một công ty chuyên về thiết kế và phát triển văn hóa bản địa, gặt hái được tiếng vang lớn cùng khối tài sản tự lập đáng nể. Trong một sự kiện đấu giá từ thiện lớn của thành phố, bà Mai cùng Quân có mặt và bàng hoàng nhận ra vị nữ doanh nhân trẻ tuổi, quyền lực đang bước lên sân khấu chính là cô gái nghèo ngày nào. Đứng trước ánh hào quang và sự kính nể của giới thượng lưu dành cho Thủy, gia đình Quân chỉ biết cúi đầu hổ thẹn vì sự nông cạn và hẹp hòi trong quá khứ của chính mình.