Từ năm 11 tuổi, tôi đã quả quyết với cả nhà rằng sau này nhất định sẽ lấy cô bé hàng xóm mới 5 tuổi làm vợ. Ai cũng nghĩ đó chỉ là lời nói vu vơ của trẻ con, nhưng chẳng ai ngờ mười lăm năm sau, một cuộc gặp gỡ bất ngờ lại khiến trái tim tôi rung động như thuở ban đầu…
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ mùa hè năm ấy, khi mình vừa tròn mười một tuổi.
Gia đình đối diện chuyển đến một ngôi nhà mới. Đi cùng họ là một cô bé nhỏ xíu tên Ngọc, kém tôi đúng sáu tuổi. Con bé có làn da trắng, đôi mắt đen láy và mái tóc buộc hai chùm lúc nào cũng lắc lư theo từng bước chạy. Mỗi lần cười, hai lúm đồng tiền hiện lên khiến ai nhìn cũng thấy đáng yêu.
Lần đầu gặp, Ngọc ôm khư khư một chú thỏ bông, rụt rè nép phía sau bố. Không hiểu vì sao, tôi cứ đứng nhìn mãi, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ.
Chiều hôm đó, đang phụ mẹ nhặt rau ngoài hiên, tôi bất ngờ nói:
– Mẹ ơi, sau này lớn lên con sẽ cưới em Ngọc.
Mẹ tôi đang rửa bát thì bật cười thành tiếng.
– Con mới tí tuổi đầu, biết cưới xin là gì đâu.
Tôi vẫn nghiêm túc đáp:
– Con nói thật đấy. Em ấy dễ thương nhất con từng gặp.
Mẹ chỉ xoa đầu tôi rồi lắc đầu cười, nghĩ rằng vài hôm nữa tôi sẽ quên.
Nhưng tôi không quên.
Kể từ ngày ấy, cứ có thời gian rảnh là tôi lại chạy sang nhà hàng xóm. Hôm thì giúp chú hàng xóm sửa chiếc xe đạp cũ, hôm thì chỉ Ngọc tập đọc, tập viết. Cô bé lúc nào cũng lon ton đi phía sau, miệng ríu rít gọi tên tôi.
Tôi thường trêu:
– Sau này em làm vợ anh nhé!
Ngọc đỏ bừng mặt, ôm con thỏ bông chạy một mạch vào nhà, để lại tiếng cười khanh khách phía sau.
Năm tháng trôi qua rất nhanh.
Tôi lên cấp ba rồi đỗ đại học ở thành phố. Sau khi ra trường, công việc cuốn tôi đi hết dự án này đến dự án khác. Những lần về quê ngày một thưa dần.
Ngọc cũng lớn lên. Từ cô bé hay bám theo tôi ngày nào, em trở thành một thiếu nữ hiền lành, học giỏi và được rất nhiều người quý mến.
Dù vẫn giữ liên lạc qua vài tin nhắn hay những lời hỏi thăm mỗi dịp lễ Tết, nhưng cuộc sống của cả hai dần có những lối đi riêng. Có những lúc tôi tự cười chính mình, nghĩ rằng câu nói năm mười một tuổi chỉ là một ký ức đẹp của tuổi thơ.
Cho đến một ngày.
Mười lăm năm sau, tôi trở về quê để dự lễ tốt nghiệp đại học của Ngọc theo lời mời của gia đình.
Giữa sân trường đông nghịt người, tôi nhìn thấy em trong tà áo dài màu kem, mái tóc dài buông nhẹ trên vai. Gương mặt ngày nào vẫn vậy, chỉ khác là đã trưởng thành và dịu dàng hơn rất nhiều.
Tôi đứng lặng vài giây.
Bó hoa cúc họa mi trên tay bỗng trở nên nặng trĩu.
Đúng lúc định bước tới chúc mừng, tôi bỗng khựng lại.
Bên cạnh Ngọc là một chàng trai cao ráo đang ôm bó hoa lớn, cả hai còn cười nói rất vui vẻ.
Tim tôi như chùng xuống.
Tôi tự nhủ có lẽ mình đã về quá muộn.
Tôi lặng lẽ quay người định rời đi thì bất ngờ nghe thấy phía sau có tiếng gọi lớn:
– Anh Nam!
Tôi quay lại.
Ngọc đang chạy về phía mình.
Em mỉm cười rạng rỡ:
– Cuối cùng anh cũng về rồi.
Tôi gượng cười đưa bó hoa:
– Chúc mừng em tốt nghiệp.
Ngọc nhận lấy rồi bất ngờ hỏi:
– Sao nãy anh định đi vậy?
Tôi nhìn sang chàng trai lúc nãy rồi cười buồn:
– Anh tưởng… em có bạn trai rồi.
Ngọc bật cười.
– Anh ấy là anh họ em. Hôm nay đến chụp ảnh cùng gia đình thôi.
Tôi ngẩn người.
Không khí bỗng im lặng vài giây.
Ngọc nhìn tôi, đôi mắt ánh lên vẻ tinh nghịch như hồi còn bé.
– Hồi nhỏ có người cứ suốt ngày bảo em là “vợ tương lai”. Không biết bây giờ người đó còn nhớ không?
Tôi bật cười.
– Anh tưởng chỉ mình anh nhớ.
Ngọc cúi đầu khẽ đáp:
– Em nhớ chứ. Em nhớ từ rất lâu rồi.
Câu nói ấy khiến mọi khoảng cách của mười lăm năm dường như tan biến.
Sau buổi lễ, chúng tôi cùng đi bộ quanh con đường làng cũ, nhắc lại từng kỷ niệm thời thơ ấu. Những câu chuyện tưởng như đã bị thời gian phủ bụi lại trở nên gần gũi đến lạ.
Từ hôm đó, tôi quyết định xin chuyển công việc về gần quê hơn. Chúng tôi có nhiều thời gian gặp gỡ, cùng nhau tìm hiểu lại từ đầu, không còn là lời hứa ngây ngô của hai đứa trẻ mà là sự lựa chọn của hai người trưởng thành.
Hai năm sau, đúng vào ngày đầu hè – thời điểm hai gia đình gặp nhau lần đầu tiên năm xưa – tôi quỳ xuống trước mặt Ngọc dưới gốc cây xoài trước sân nhà, trao cho em chiếc nhẫn đã chuẩn bị từ nhiều tháng trước.
Ngọc vừa khóc vừa gật đầu.
Mẹ tôi đứng phía sau cười không ngớt rồi quay sang trêu:
– Hóa ra cái thằng nhóc ngày nào nói sẽ cưới cô bé hàng xóm… cuối cùng cũng làm được thật.
Tôi nắm chặt tay Ngọc, mỉm cười.
Có những lời hứa trẻ con tưởng như vô nghĩa, nhưng nếu đủ chân thành và cả hai cùng gìn giữ, thời gian sẽ biến chúng thành hiện thực.
Mười lăm năm chờ đợi, đổi lại là cả một quãng đời hạnh phúc ở phía trước.