Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Trước đây vì chán ngán người vợ quê mùa, ăn mặc xuề xòa, anh ta lạnh lùng đuổi cô ra khỏi nhà khi cô đang mang thai được năm thán

Posted on 19/07/2026 by BTV

CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM

Trước đây vì chán ngán người vợ quê mùa, ăn mặc xuề xòa, anh ta lạnh lùng đuổi cô ra khỏi nhà khi cô đang mang thai được năm tháng. Hai năm sau, trong một lần tình cờ gặp lại, sự thật phía sau khiến anh ta không thể tin nổi.

Tuấn đứng trước tấm kính của quán cà phê ven đường, chỉnh lại chiếc áo sơ mi rồi vuốt mái tóc cho gọn. Hôm nay anh quyết định tìm đến gặp mẹ con Thảo. Không phải vì còn lưu luyến tình cũ, mà bởi tối hôm trước anh vô tình nghe người quen cũ kể rằng: “Con Thảo giờ cực lắm, một mình nuôi con nhỏ, nghe đâu làm quản gia cho một gia đình giàu có, ngày nào cũng đầu tắt mặt tối.”

Khóe môi Tuấn khẽ nhếch lên đầy mỉa mai. Ba năm trước, chính anh là người chủ động chấm dứt cuộc hôn nhân khi Thảo đang mang thai tháng thứ năm. Trong mắt anh lúc ấy, cô chỉ là một người phụ nữ quê mùa, ăn mặc giản dị, chẳng biết chăm chút ngoại hình. Tuấn say mê một cô đồng nghiệp trẻ trung, sành điệu nên chẳng ngần ngại buông lời cay nghiệt. Ngày ký giấy ly hôn, anh đặt lên bàn ít tiền rồi lạnh lùng nói rằng đó là khoản cuối cùng anh có thể cho. Đứa bé nếu sinh ra thì Thảo tự chịu trách nhiệm, còn cuộc sống của anh từ nay không còn liên quan đến hai mẹ con nữa.

Thế nhưng cuộc đời chẳng chiều lòng người. Người phụ nữ mà Tuấn từng đánh đổi tất cả để theo đuổi nhanh chóng rời bỏ anh khi tìm được một người đàn ông giàu có hơn. Việc làm ăn liên tiếp thất bại khiến số tiền tích góp bao năm cũng đội nón ra đi. Từ một người luôn tự tin vào tương lai rực rỡ, Tuấn đành chấp nhận làm nhân viên kinh doanh với đồng lương đủ trang trải cuộc sống.

Nghe tin Thảo sống khổ sở, trong lòng Tuấn bỗng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ. Anh mua vội hộp bánh giá rẻ rồi tự nhủ sẽ ghé qua xem cuộc sống của vợ cũ tệ đến mức nào. Anh còn nghĩ mình có thể tỏ ra rộng lượng, hỏi han vài câu với đứa con mà từ ngày chào đời anh chưa từng một lần bế bồng hay quan tâm.

Theo địa chỉ được người quen chỉ, Tuấn chạy xe đến trước một khu căn hộ sang trọng nổi tiếng của thành phố. Anh đứng chết lặng vài giây.

“Chắc cô ấy làm giúp việc ở đây thật.” Anh lẩm bẩm, cố tìm lời giải thích hợp lý.

Sau khi bảo vệ kiểm tra thông tin rất lâu và gọi điện xác nhận, Tuấn mới được phép lên tầng cao nhất. Trước mắt anh là cánh cửa lớn của một căn hộ thông tầng được thiết kế vô cùng sang trọng. Tim anh bỗng đập nhanh hơn. Anh hít một hơi thật sâu, chuẩn bị sẵn vài câu xã giao để tỏ ra mình vẫn là một người cha có trách nhiệm.

Tiếng chuông vừa dứt, cánh cửa từ từ mở ra.

Tuấn khựng người.

Người đứng trước mặt anh không phải Thảo.

Đó là một người đàn ông trung niên mặc vest lịch sự, gương mặt điềm đạm nhưng đầy uy nghi. Ông nhìn Tuấn với ánh mắt dò xét rồi lịch sự hỏi:

– Anh tìm ai?

Tuấn hơi lúng túng đáp:

– Tôi… tôi tìm Thảo. Nghe nói cô ấy làm việc ở đây.

Người đàn ông mỉm cười nhẹ:

– Anh vào đi.

Vừa bước vào phòng khách rộng lớn, Tuấn càng sửng sốt hơn khi nhìn thấy Thảo từ trong bếp đi ra. Cô không còn là người phụ nữ lam lũ năm nào. Mái tóc được cắt gọn gàng, khuôn mặt rạng rỡ, thần thái tự tin và dịu dàng. Cậu bé khoảng ba tuổi chạy đến ôm lấy chân cô, ríu rít gọi mẹ.

Thấy Tuấn, Thảo chỉ bình tĩnh gật đầu chào như gặp một người quen cũ.

Người đàn ông trung niên lúc này mới lên tiếng:

– Đây là con gái tôi. Sau khi hoàn thành chương trình học về quản trị, cháu về tiếp quản một phần công ty của gia đình. Thời gian đầu cháu muốn tự lập nên không nói với ai về hoàn cảnh của mình.

Tuấn bàng hoàng đến mức không nói nên lời.

Hóa ra những lời đồn về việc Thảo làm giúp việc hoàn toàn sai sự thật. Cô chỉ ở trong căn hộ này vì đây là nhà của cha ruột mình. Sau nhiều năm thất lạc, hai cha con đã tìm lại được nhau. Không những vậy, với năng lực và sự chăm chỉ, Thảo còn điều hành một chuỗi dự án của gia đình rất thành công.

Đúng lúc ấy, cậu bé chạy đến trước mặt Tuấn, tò mò hỏi:

– Mẹ ơi, chú này là ai vậy?

Thảo nhìn con trai rồi mỉm cười nhẹ:

– Là một người quen cũ của mẹ thôi.

Câu trả lời ngắn gọn ấy giống như một nhát dao cứa thẳng vào lòng Tuấn. Người từng là chồng, từng là cha của đứa trẻ, giờ chỉ còn là “người quen cũ”.

Anh cúi đầu, nghẹn ngào nói lời xin lỗi sau nhiều năm.

Thảo lặng im vài giây rồi đáp:

– Tôi không còn trách anh nữa. Nếu ngày ấy anh không rời đi, có lẽ tôi cũng không đủ mạnh mẽ để thay đổi cuộc đời mình. Nhưng có những lựa chọn chỉ được phép thực hiện một lần. Anh đã chọn con đường của mình, còn tôi cũng đã có cuộc sống mới.

Rời khỏi căn hộ trong ánh hoàng hôn, Tuấn bước chậm trên hành lang dài, cảm giác ân hận đè nặng trong tim. Anh nhận ra mình đã từng đánh mất điều quý giá nhất chỉ vì chạy theo vẻ ngoài và những hào nhoáng nhất thời. Tiền bạc có thể kiếm lại, sự nghiệp có thể gây dựng lại, nhưng một mái ấm đã tan vỡ và tuổi thơ của con thì sẽ không bao giờ có cơ hội làm lại. Còn Thảo, cô nắm tay con trai bước về phía ban công, mỉm cười bình yên. Cuộc sống cuối cùng cũng trả lại cho cô hạnh phúc xứng đáng sau những tháng ngày bị tổn thương và bỏ rơi.

Bài viết mới

  • Trước đây vì chán ngán người vợ quê mùa, ăn mặc xuề xòa, anh ta lạnh lùng đuổi cô ra khỏi nhà khi cô đang mang thai được năm thán
  • Ngày ʟʏ ʜôɴ, chồng ɴéᴍ ᴛʀả cái ba lô ʀáᴄʜ ɴáᴛ ᴠàᴏ ᴍặᴛ tôi trước ᴍặᴛ mẹ chồng, tối về mở ra tôi ᴋʜóᴄ ɴɢấᴛ khi thấy thứ bên trong. Hóa ra…
  • 3 đứa trẻ sinh ba không biết là mình có bố cho đến khi chúng gặp bố tại m;ộ mẹ mình..
  • Người phụ nữ nghèo ngày nào cũng vào lau hết dãy m//ộ tr//ẻ không may mấ//t sớm trong nghĩa trang vào 6h sáng
  • Trước lúc nhắm mắt xuôi tay, vợ tôi chỉ còn đủ sức thì thầm rằng cô ấy để lại 10 tỷ đồng

Bình luận gần đây

No comments to show.

Lưu trữ

  • July 2026
  • June 2026
  • May 2026
  • April 2026

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme