CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tôi chấp nhận kết hôn với một người phụ nữ lớn hơn mình hơn hai mươi tuổi chỉ vì muốn cứu cả gia đình khỏi cảnh túng quẫn. Thế nhưng, ngay trong đêm đầu tiên của cuộc hôn nhân ấy, khi vô tình nhìn thấy thứ được giấu kín dưới lớp chăn trên chiếc giường cưới, tôi bủn rủn cả chân tay, lập tức quỳ sụp xuống vì quá đỗi kinh ngạc.
Tôi tên là Minh, sinh ra ở một vùng quê ven biển quanh năm chỉ trông chờ vào vài vụ đánh cá nhỏ. Cha mắc bệnh xương khớp nhiều năm, mẹ làm thuê đủ nghề vẫn không đủ trang trải. Để tôi có cơ hội học đại học, gia đình phải vay một khoản tiền lớn, lãi mẹ đẻ lãi con khiến căn nhà cấp bốn lúc nào cũng phủ kín bầu không khí nặng nề.
Tốt nghiệp với tấm bằng loại khá, tôi ôm hy vọng đổi đời. Nhưng giữa thành phố rộng lớn, hồ sơ xin việc gửi đi hàng chục nơi đều rơi vào im lặng. Tiền thuê trọ, tiền sinh hoạt, rồi những cuộc gọi thúc nợ từ quê khiến tôi dần tuyệt vọng.
Đúng lúc ấy, bà Lan xuất hiện.
Bà năm mươi tuổi, là chủ một công ty chuyên kinh doanh khách sạn và khu nghỉ dưỡng. Chồng mất đã nhiều năm, con trai duy nhất cũng đang sinh sống ở nước ngoài. Bà nổi tiếng giàu có nhưng sống khá kín tiếng. Ngoại hình không còn trẻ trung, gương mặt hằn rõ dấu vết tuổi tác, nhưng phong thái lúc nào cũng toát lên sự tự tin và quyền lực.
Thông qua một người quen, bà ngỏ ý muốn kết hôn với tôi. Đổi lại, bà sẽ thanh toán toàn bộ khoản nợ của gia đình, mua cho bố mẹ tôi một căn nhà mới và sắp xếp công việc ổn định cho tôi.
Tôi đã đấu tranh với bản thân rất lâu.
Lòng tự trọng không cho phép tôi đồng ý, nhưng khi nhìn cha lặng lẽ ký thêm giấy vay tiền để trả lãi, còn mẹ âm thầm bán đi chiếc nhẫn cưới cuối cùng, tôi hiểu mình gần như không còn lựa chọn.
Lễ cưới diễn ra đơn giản trong khuôn viên biệt thự của bà Lan. Không có sân khấu rực rỡ, cũng chẳng có đông đủ họ hàng hai bên. Chỉ vài vị khách thân thiết cùng những ánh mắt đầy tò mò.
Suốt buổi lễ, tôi gần như không cười nổi.
Bà Lan mặc chiếc áo dài màu đỏ thẫm, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi rồi khẽ nói:
- Từ hôm nay, chúng ta là người một nhà rồi, Minh.
Tôi chỉ biết gật đầu, trong lòng trống rỗng. Người phụ nữ đứng cạnh tôi đáng tuổi mẹ mình. Chưa bao giờ tôi nghĩ sẽ bước vào hôn nhân theo cách này.
Đêm xuống, sau khi tiễn hết khách, tôi chậm rãi bước vào căn phòng tân hôn nằm trên tầng cao nhất của biệt thự.
Cánh cửa vừa khép lại, bầu không khí yên tĩnh đến lạ thường.
Tôi hít một hơi thật sâu để lấy bình tĩnh rồi tiến về phía chiếc giường được phủ ga trắng tinh. Nhưng đúng lúc vô tình kéo nhẹ tấm chăn sang một bên, cảnh tượng hiện ra khiến tôi chết lặng.
Bên dưới lớp chăn là một chiếc hộp gỗ cũ kỹ đã ngả màu theo thời gian cùng một xấp hồ sơ được buộc cẩn thận bằng sợi dây đỏ. Trên cùng là tấm ảnh của một người đàn ông có khuôn mặt giống tôi đến kỳ lạ.
Tim tôi đập dồn dập.
Hai chân bỗng mềm nhũn, tôi quỳ sụp xuống nền nhà, đầu óc quay cuồng bởi hàng loạt câu hỏi.
Đúng lúc ấy, bà Lan từ phía sau chậm rãi bước tới.
Bà không hề tỏ ra bất ngờ khi thấy tôi mở chiếc hộp. Trái lại, bà khẽ thở dài, ánh mắt pha lẫn sự day dứt.
“Cuối cùng… con cũng nhìn thấy rồi.”
Nghe hai chữ “con”, tôi ngẩng phắt đầu lên, sững sờ nhìn người phụ nữ trước mặt.
Bà từ từ ngồi xuống, mở từng tập hồ sơ và nói rằng bí mật được chôn giấu hơn hai mươi năm nay đã đến lúc phải được hé lộ. Cuộc hôn nhân này chưa bao giờ xuất phát từ tình yêu hay sự đổi chác đơn thuần. Đằng sau nó là một lời hứa với người đã khuất và một sự thật có thể thay đổi hoàn toàn thân thế của tôi.
Còn tôi, giữa căn phòng rộng lớn, chỉ biết lặng người. Tôi hiểu rằng kể từ giây phút ấy, cuộc đời mình sẽ không bao giờ còn giống như trước nữa.