
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Thấy mẹ chồng ngày nào cũng lén lút bưng bát cơm vào phòng của cháu. Tôi sinh nghi sau khi biết được sự thật, tôi ân hận Cả Đời!…..
Tôi kết hôn với Minh – con trai lớn trong một gia đình khá giả. Dưới anh còn một cô em gái đã sang định cư tại Mỹ nhiều năm. Bố chồng mất sớm, nên dù hai vợ chồng hoàn toàn đủ khả năng mua một căn hộ riêng, Minh vẫn kiên quyết đón mẹ về sống cùng để tiện chăm sóc. Không muốn gia đình bất hòa, tôi đành gật đầu đồng ý dù trong lòng không mấy thoải mái.
Để tránh những va chạm không đáng có, tôi chọn cách hạn chế giao tiếp với mẹ chồng tối đa. Nhưng cuộc sống chung chưa bao giờ dễ dàng. Vợ chồng tôi có hai con: bé Nam đang học cấp hai và bé Linh đang học tiểu học. Từ ngày có bà nội ở cùng, hai đứa nhỏ bắt đầu ương bướng hơn hẳn vì luôn có chỗ dựa mỗi khi bị mẹ mắng. Dù tôi đã nhiều lần góp ý thẳng thắn rằng bà không nên quá nuông chiều cháu để tôi dễ dạy dỗ, nhưng mẹ chồng dường như không mấy bận tâm.
Sự việc bắt đầu căng thẳng hơn khi Nam bước vào giai đoạn ôn thi chuyển cấp áp lực. Con đi học thêm liên tục, tối nào về đến nhà cũng đã muộn nhưng vẫn phải thức khuya làm bài. Đúng thời điểm đó, công ty tôi gặp trục trặc công việc nên tôi phải đi sớm về tối, không còn thời gian quán xuyến chuyện ăn uống ban đêm của con.
Mỗi tối tầm 10 giờ, tôi lại thấy mẹ chồng lặng lẽ bưng một bát cơm trắng vào phòng cho Nam. Nhìn bát cơm nguội ngắt không đồ ăn kèm, tôi bực mình lên tiếng: “Khuya rồi, mẹ cho cháu ăn cơm trắng làm gì cho nặng bụng? Mẹ đưa sữa hay hoa quả là được rồi.” Mẹ chồng không nói gì, chỉ lặng lẽ đi vào phòng cháu.
Thế nhưng, điều khiến tôi vô cùng thắc mắc là Nam vốn là đứa trẻ rất biếng ăn. Vậy mà lạ thay, tối nào bát cơm trắng của bà bưng vào cũng được con ăn sạch sẽ không còn một hạt. Sự tò mò lên đến đỉnh điểm khiến tôi quyết định theo dõi. Tối hôm đó, sau khi vờ về phòng ngủ, tôi lén đứng ở góc hành lang quan sát. Mẹ chồng tôi lấy bát cơm từ tủ lạnh, hâm nóng lại rồi bưng tiến về phía phòng Nam. Tôi nhẹ nhàng đi theo đằng sau, qua khe cửa khép hờ, một cảnh tượng bất ngờ hiện ra trước mắt khiến tôi hoàn toàn sững sờ…
Tôi thấy mẹ chồng nhẹ nhàng đặt bát cơm xuống bàn. Bà lấy từ trong túi áo ra một chiếc hũ nhỏ, xúc vài thìa ruốc cá ngừ cùng ít ruốc thịt đậm đà phủ kín lên bề mặt bát cơm, rồi âu ấu nhìn cháu ăn. Nam vừa ăn vừa thì sầm với bà: “Ngon quá bà ơi! Mẹ dạo này bận việc nên hay gắt gỏng, tối nào con làm bài cũng đói cào ruột mà không dám kêu. May có cơm của bà.”
Mẹ chồng xoa đầu cháu, nhẹ nhàng nói: “Mẹ con đi làm áp lực mệt mỏi nên mới dễ gắt gỏng thôi, con phải biết thương mẹ. Bà biết con thức khuya học bài mau đói, ăn hoa quả hay uống sữa thì không chắc bụng, nên bà mới làm ít thức ăn khô để sẵn trong phòng bà rồi trộn vào cơm cho con dễ ăn. Nhưng sợ mẹ con biết lại nghĩ bà chiều hư con nên bà mới phải giấu.”
Đứng ngoài cửa, từng lời nói của mẹ chồng như một giọt nước làm tràn ly, đập tan mọi định kiến và sự hẹp hòi trong lòng tôi bấy lâu nay. Người mẹ mà tôi luôn nghĩ là cổ hủ, hay tự ái và nuông chiều cháu vô điều kiện, hóa ra lại là người vô cùng tinh tế, sâu sắc. Bà không chỉ âm thầm chăm sóc cho sức khỏe của đứa cháu nội đang tuổi lớn, mà còn khéo léo bảo vệ tâm lý của con trai và thấu hiểu cho những áp lực công việc của đứa con dâu như tôi.
Tôi lẳng lặng quay về phòng, nước mắt lăn dài vì ân hận. Sự ích kỷ và khoảng cách mà tôi tự tạo ra bấy lâu nay đã khiến tôi vô tình đẩy một người mẹ chồng quốc dân ra xa. Ngay sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm hơn thường lệ, chuẩn bị một bữa sáng tươm tất cho cả nhà và chủ động nắm lấy tay mẹ chồng để gửi một lời cảm ơn chân thành từ đáy lòng.