Thấy tôi rời khỏi nhà chồng với hai bàn tay trắng, bố chồng lặng lẽ đưa cho tôi một túi đen, nhờ “tiện tay vứt hộ ra đầu ngõ”, tôi cầm lấy và không ngờ trong đó lại…
Tôi kéo chiếc vali nhỏ ra khỏi cổng, trong lòng trống rỗng. Tám năm làm dâu, cuối cùng tôi bước ra khỏi ngôi nhà ấy với đúng nghĩa hai bàn tay trắng.
Chồng tôi đứng trong sân, khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng như đang nhìn một người xa lạ.
“Cô đi nhanh đi,” anh ta nói. “Đừng quay lại nữa.”
Tôi nhìn anh ta một lúc. Người đàn ông mà tôi từng yêu đến mức bỏ cả công việc ở thành phố để theo về quê sống… giờ đây lại nhìn tôi như thể tôi là một gánh nặng cần phải loại bỏ.
Tất cả bắt đầu từ khi anh ta làm ăn thất bại.
Công ty phá sản, nợ nần chồng chất. Tính khí anh ta thay đổi hoàn toàn. Từ một người hiền lành, anh trở nên nóng nảy, cáu gắt. Mọi chuyện trong nhà, dù lớn hay nhỏ, đều có thể trở thành cái cớ để anh trút giận lên tôi.
Rồi một ngày, anh ta dẫn một người phụ nữ khác về.
Cô ta trẻ, ăn mặc sang trọng, nói chuyện khéo léo. Tôi không cần ai nói cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Khi tôi hỏi, anh ta thản nhiên đáp:
“Cô ấy giúp tôi trả nợ.”
Chỉ một câu thôi.
Tôi hiểu mình đã hết vai trò trong cuộc đời anh.
Những ngày sau đó, anh ta liên tục gây áp lực để tôi rời đi. Từ việc khóa thẻ ngân hàng đến việc nói trước mặt mọi người rằng tôi chỉ là “người ăn bám”.
Cuối cùng, tôi mệt mỏi đến mức không còn sức để đấu tranh.
Tôi quyết định ra đi.
Nhưng người khiến tôi day dứt nhất… lại là bố chồng tôi.
Ông là người đàn ông ít nói, quanh năm chỉ chăm lo vườn tược. Từ ngày tôi về làm dâu, ông luôn đối xử với tôi rất tử tế.
Mỗi lần chồng tôi nổi nóng, ông thường khẽ nói:
“Thôi, đàn bà con gái, nói nhẹ thôi.”
Nhưng ông chưa bao giờ thật sự can thiệp.
Có lẽ ông hiểu rằng chuyện vợ chồng… người ngoài khó mà thay đổi.
Khi tôi kéo vali ra đến cổng, ông đang đứng ở góc sân.
Ông nhìn tôi rất lâu.
Ánh mắt ông khiến tôi suýt bật khóc.
Tôi cúi đầu:
“Con chào bố… con đi.”
Ông không nói gì.
Tôi quay người bước ra cổng.
Đúng lúc đó, ông gọi khẽ:
“Lan… chờ chút.”
Tôi quay lại.
Ông bước chậm vào trong nhà, một lát sau quay ra với một túi nilon đen.
Ông đưa nó cho tôi, giọng bình thản:
“Con tiện đường… vứt giúp bố ra đầu ngõ.”
Tôi hơi ngạc nhiên.
Túi khá nặng.
Nhưng tôi vẫn nhận lấy.
“Dạ.”
Ông nhìn tôi một lúc rồi nói thêm, giọng rất nhỏ:
“Ra khỏi nhà rồi… con nhớ sống cho tốt.”
Tôi gật đầu.
Không hiểu sao, khi quay lưng đi, tôi thấy sống mũi cay cay.
Tôi bước ra con đường đất trước cổng.
Chiếc túi đen đung đưa trong tay.
Ban đầu tôi thật sự nghĩ đó chỉ là rác. Nhưng khi đi được vài bước, tôi bỗng nhận ra túi không có mùi như rác bình thường.
Thậm chí… nó còn được buộc rất cẩn thận.
Một cảm giác kỳ lạ khiến tôi dừng lại.
Tôi nhìn quanh.
Con đường lúc đó khá vắng.
Tôi đặt chiếc túi xuống, tháo nút buộc.
Và ngay khoảnh khắc nhìn thấy thứ bên trong…
Tôi chết lặng.
Bên trong không phải rác.
Là những xấp tiền mặt.
Tiền được buộc gọn gàng thành từng cọc.
Tôi mở to mắt, tim đập thình thịch.
Tôi chưa bao giờ cầm nhiều tiền như vậy trong đời.
Bàn tay tôi run lên.
Tôi vội buộc túi lại, nhìn quanh lần nữa.
Không ai ở gần đó.
Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ: phải quay lại trả ngay cho bố chồng.
Tôi kéo vali chạy ngược lại cổng.
Nhưng khi đến nơi, tôi thấy cổng đã đóng.
Tôi gọi:
“Bố ơi!”
Không có tiếng trả lời.
Tôi gọi thêm vài lần.
Cuối cùng mẹ chồng tôi bước ra.
Bà nhìn tôi với ánh mắt khó chịu.
“Cô quay lại làm gì?”
Tôi lúng túng giơ chiếc túi.
“Bố… nhờ con vứt cái này… nhưng con nghĩ…”
Bà chưa để tôi nói hết câu đã gắt:
“Ông ấy ra vườn sau rồi.”
Tôi bước vào sân.
Bố chồng tôi đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ dưới gốc xoài.
Ông nhìn tôi quay lại, ánh mắt vẫn bình thản.
Tôi đặt chiếc túi lên bàn.
“Bố… cái này… con không thể nhận.”
Ông không mở túi.
Chỉ nhìn tôi rồi hỏi:
“Con xem rồi?”
Tôi gật đầu.
Ông thở dài nhẹ.
Một lúc sau ông nói chậm rãi:
“Không phải rác.”
Tôi nghẹn lại.
“Con biết…”
Ông nhìn ra vườn, giọng trầm xuống:
“Tiền đó… là tiền tiết kiệm của bố.”
Tôi sững người.
Ông tiếp tục:
“Bố biết thằng Tuấn đối xử với con không tốt. Nhưng nó là con trai bố… bố không thể bỏ mặc nó.”
Tôi im lặng.
Ông quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt ông lúc đó… đầy mệt mỏi.
“Nhưng con thì khác.”
Ông đẩy chiếc túi về phía tôi.
“Con còn cả cuộc đời phía trước.”
Tôi lắc đầu liên tục.
“Con không thể lấy tiền của bố…”
Ông cắt ngang:
“Con không lấy… thì thằng Tuấn sớm muộn cũng lấy.”
Câu nói đó khiến tôi nghẹn lại.
Ông cười buồn.
“Bố già rồi. Số tiền này giữ cũng chẳng làm gì.”
Rồi ông nói một câu khiến nước mắt tôi rơi xuống.
“Coi như… bố cho con của hồi môn lần thứ hai.”
Tôi không biết mình đã đứng đó bao lâu.
Chỉ nhớ rằng khi tôi rời khỏi ngôi nhà ấy lần thứ hai, chiếc túi đen vẫn ở trong tay.
Nhưng cảm giác lúc đó… không còn giống một người bị đuổi đi nữa.
Ba năm sau.
Tôi mở được một quán ăn nhỏ ở thành phố.
Công việc không quá lớn, nhưng đủ để tôi sống đàng hoàng.
Một buổi chiều nọ, có hai người khách bước vào quán.
Khi tôi nhìn lên…
Tim tôi khựng lại.
Đó là chồng cũ của tôi và người phụ nữ năm đó.
Nhưng họ trông khác hẳn.
Quần áo cũ, vẻ mặt mệt mỏi.
Anh ta nhận ra tôi.
Ánh mắt anh ta lộ rõ sự ngạc nhiên khi nhìn quanh quán.
Có lẽ anh không ngờ tôi có thể đứng dậy được.
Nhưng điều khiến tôi sững sờ hơn… là câu nói sau đó của anh ta.
“Ba… mất rồi.”
Tôi lặng người.
Anh ta cúi đầu.
“Trước khi mất… ông chỉ nhắc đến em.”
Tôi đứng đó, cổ họng nghẹn lại.
Đêm hôm đó, sau khi quán đóng cửa, tôi ngồi rất lâu.
Trong đầu tôi chỉ hiện lên hình ảnh người đàn ông già đứng ở cổng ngày hôm đó… lặng lẽ đưa cho tôi chiếc túi đen và nói:
“Tiện tay vứt giúp bố ra đầu ngõ.”
Đến tận lúc đó… tôi mới hiểu.
Có những người trong cuộc đời ta… không nói nhiều.
Nhưng chỉ một hành động nhỏ thôi… cũng đủ thay đổi cả số phận của một con người.