Ngày tôi nghe tin khu đất cũ của gia đình bị giải tỏa và được đền bù gần hai tỷ đồng, trong lòng tôi dậy lên một cảm giác rất lạ. Không hẳn là vui… mà giống như một sự chờ đợi.
Hai mươi năm sống trong căn nhà cấp bốn ấy, tôi luôn nghĩ rằng nếu có ngày đất lên giá, có tiền đền bù… thì ít nhất cuộc đời mình cũng sẽ dễ thở hơn một chút.
Nhưng tôi không ngờ… ngày nhận tiền ấy lại là ngày khiến tôi nhìn bố dượng bằng một ánh mắt hoàn toàn khác.
Tôi tên Hạnh, năm nay ba mươi hai tuổi.
Bố ruột tôi mất khi tôi mới tám tuổi. Sau đó hai năm, mẹ tôi tái hôn. Người đàn ông bước vào nhà tôi khi ấy tên là ông Lâm.
Tôi chưa bao giờ gọi ông là “bố”.
Tôi chỉ gọi là chú Lâm.
Không phải vì ông đối xử tệ với tôi. Thật ra… ông gần như không đối xử gì với tôi cả.
Ông ít nói, ít cười, lúc nào cũng cắm cúi làm việc. Cả ngày ông đi phụ hồ, tối về ăn cơm rồi nằm xem tivi cũ. Tôi học hành ra sao, buồn vui thế nào… ông chưa từng hỏi.
Với một đứa trẻ thiếu thốn tình cảm như tôi, sự im lặng đó đôi khi còn lạnh lẽo hơn cả sự ghét bỏ.
Tôi lớn lên với suy nghĩ rất đơn giản:
Ông sống ở đây chỉ vì mẹ tôi.
Còn tôi… chỉ là người thừa trong nhà ông.
Mảnh đất nơi chúng tôi sống nằm ở ven thành phố. Khi tôi còn nhỏ, đó là vùng quê nghèo. Nhưng mười năm gần đây, thành phố mở rộng, đường lớn làm ngang qua.
Đất bắt đầu có giá.
Người ta đồn khu này sắp giải tỏa để làm khu đô thị.
Lúc đầu tôi cũng không tin.
Cho đến một ngày… ủy ban xã gửi giấy thông báo.
Đất nhà tôi nằm trong diện giải tỏa.
Mẹ tôi cầm tờ giấy run run. Còn ông Lâm thì chỉ im lặng, gấp tờ giấy lại bỏ vào túi áo.
Một tuần sau, đoàn đo đạc đến.
Một tháng sau nữa, có quyết định chính thức.
Gia đình tôi được đền bù 1 tỷ 870 triệu.
Số tiền đó… với gia đình nghèo như chúng tôi là một con số không tưởng.
Tôi đã tưởng tượng ra rất nhiều thứ.
Có thể mẹ sẽ mua một căn nhà nhỏ trong thành phố.
Có thể tôi sẽ có một ít vốn mở cửa hàng tạp hóa.
Có thể… cuộc sống của chúng tôi sẽ đổi khác.
Nhưng rồi một buổi sáng, tôi nghe tin tiền đền bù đã được chuyển.
Người đứng tên đất là ông Lâm.
Vì đất đó là của ông trước khi cưới mẹ tôi.
Tôi bắt đầu thấy lo.
Tối hôm đó, khi cả nhà ăn cơm, tôi lấy hết can đảm hỏi:
“Chú Lâm… tiền đền bù đất… mình tính sao ạ?”
Ông vẫn ăn cơm bình thản.
“Để đó.”
Tôi nuốt nước bọt.
“Ý con là… nhà mình có chia ra để mua nhà mới không?”
Ông đặt bát xuống.
Nhìn thẳng vào tôi.
Rồi nói một câu lạnh tanh.
“Tiền đó không phải của cô.”
Không khí bàn ăn đóng băng.
Mẹ tôi vội nói đỡ:
“Ông nói vậy làm con nó hiểu lầm…”
Nhưng ông Lâm chỉ đứng dậy, cầm bát vào bếp.
Không giải thích thêm một lời.
Tối đó tôi không ngủ được.
Bao nhiêu năm sống trong nhà này, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phải tranh cãi vì tiền.
Nhưng tôi cũng không thể chấp nhận chuyện gần hai tỷ đồng… mà tôi không có một phần nào.
Dù sao tôi cũng là con của mẹ.
Mảnh đất ấy… tôi cũng sống ở đó hơn hai mươi năm.
Tôi bắt đầu ấm ức.
Những suy nghĩ tiêu cực cứ lớn dần.
Có lẽ ông luôn coi tôi là người ngoài.
Có lẽ ông muốn giữ hết tiền cho con ruột của ông ở quê.
Có lẽ bao năm nay ông chỉ chịu đựng tôi vì mẹ.
Càng nghĩ… tôi càng thấy tức.
Hai ngày sau, tôi quyết định nói thẳng.
Buổi tối, khi mẹ đi chợ chưa về, tôi bước vào phòng ông Lâm.
Ông đang ngồi xem tivi.
Tôi nói ngay:
“Chú Lâm, con muốn nói chuyện rõ ràng về tiền đất.”
Ông không quay đầu.
“Không có gì để nói.”
Tôi siết tay.
“Con sống ở đây hai mươi mấy năm. Con cũng có quyền chứ.”
Ông tắt tivi.
Quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt lạnh lùng.
“Quyền gì?”
Câu hỏi đó như một cái tát.
Tôi bật lại:
“Ít nhất cũng phải cho con một phần. Con cũng cần tiền làm ăn.”
Ông đứng dậy.
Giọng ông trầm xuống.
“Cô nghĩ tôi nợ cô à?”
Tôi nghẹn lại.
Rồi tôi buột miệng nói một câu mà sau này… tôi ân hận suốt đời.
“Chú chưa từng nuôi con ngày nào.”
Căn phòng im phăng phắc.
Ông Lâm đứng lặng vài giây.
Rồi ông nói một câu rất chậm.
“Được.”
Sau đó ông mở tủ, lấy áo khoác, đi thẳng ra ngoài.
Ba ngày liền.
Ông không về nhà.
Mẹ tôi lo lắng gọi điện nhưng ông không nghe.
Tôi cũng bắt đầu thấy bất an.
Đến ngày thứ tư… ông trở về.
Nhưng ông không mang theo tiền.
Cũng không nói gì về tiền.
Ông chỉ thu dọn một ít quần áo.
Mẹ tôi hoảng hốt:
“Ông đi đâu vậy?”
Ông nói gọn lỏn:
“Có việc.”
Tôi nhìn theo… trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.
Hai tháng sau…
Một buổi sáng, tôi nhận được điện thoại từ ủy ban phường.
Họ hỏi tôi có phải con của ông Lâm không.
Tôi ngạc nhiên.
“Dạ phải.”
Người bên kia nói:
“Gia đình chị nên đến trung tâm bảo trợ trẻ em một chút.”
Tôi không hiểu chuyện gì.
Nhưng khi đến nơi… tôi chết lặng.
Trước cổng trung tâm, có một tấm bảng lớn.
Trên đó ghi:
“KHU NHÀ Ở CHO TRẺ MỒ CÔI – TÀI TRỢ BỞI ÔNG NGUYỄN VĂN LÂM.”
Tôi đứng sững.
Không tin vào mắt mình.
Một nhân viên dẫn tôi vào trong.
Cô ấy cười:
“Bố chị tốt thật đấy. Ông ấy vừa tài trợ gần hai tỷ để xây khu nhà mới cho các bé.”
Tai tôi ù đi.
Hai tỷ.
Đó chính là tiền đền bù đất.
Tôi hỏi run run:
“Ông… đâu rồi?”
Cô nhân viên nói:
“Ông ấy đang trong phòng y tế. Hình như sức khỏe không tốt.”
Tôi chạy vội vào.
Trong căn phòng nhỏ, ông Lâm nằm trên giường.
Mặt ông tái nhợt.
Bên cạnh là hồ sơ bệnh viện.
Tôi nhìn thấy dòng chữ:
“Ung thư gan – giai đoạn cuối.”
Chân tôi mềm nhũn.
Ông mở mắt khi thấy tôi.
Ánh mắt vẫn bình thản như mọi khi.
Tôi nghẹn ngào:
“Chú… sao chú lại…”
Ông cắt lời:
“Tiền đất tôi dùng rồi.”
Tôi bật khóc.
“Chú… sao không nói với con…”
Ông nhìn ra cửa sổ.
Giọng khàn khàn:
“Cô từng nói… tôi chưa nuôi cô ngày nào.”
Tôi chết lặng.
Ông tiếp:
“Vậy tôi nuôi… mấy đứa không có bố mẹ vậy.”
Tôi khóc không thành tiếng.
Sau này tôi mới biết.
Ông đã phát hiện bệnh từ nửa năm trước.
Bác sĩ nói ông chỉ còn sống được một năm.
Ông không nói với ai.
Ông chỉ lặng lẽ quyết định…
Dùng số tiền đền bù đất để xây một khu nhà cho trẻ mồ côi.
Ông nói với trung tâm:
“Ít nhất… tụi nhỏ còn có chỗ ngủ tử tế.”
Ngày ông mất…
Tôi ngồi trước tấm bia mộ rất lâu.
Tôi cuối cùng cũng gọi được hai tiếng:
“Bố…”
Nhưng người nằm dưới đất…
không còn nghe thấy nữa.
Đến bây giờ, mỗi khi đi ngang qua trung tâm trẻ mồ côi ấy…
Tôi vẫn thấy tấm bảng ghi tên ông.
Có người khen ông vĩ đại.
Có người nói ông ngốc.
Còn tôi…
Tôi chỉ biết một điều.
Người đàn ông mà tôi từng nghĩ là keo kiệt và lạnh lùng nhất…
lại là người giàu lòng nhất mà tôi từng gặp.
Và cái giá tôi phải trả…
là mãi mãi không có cơ hội xin lỗi ông thêm một lần nữa.