CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Sau Khi Nghỉ Hưu, Chồng Đòi Cưới Bảo Mẫu – Tôi Không Những Không Khóc Mà Còn Tự Tay Chuẩn Bị Đám Cưới
Sau khi nghỉ hưu ở tuổi sáu mươi, tôi cứ nghĩ quãng đời còn lại của mình sẽ bình yên.
Tôi từng làm việc tại một bệnh viện lớn ở thành phố Nam Ninh. Suốt hơn ba mươi năm, tôi gần như dành phần lớn thời gian cho công việc. Vì vậy, ngày nhận được lời mời trở lại bệnh viện làm cố vấn chuyên môn, tôi vui đến mức trên đường về còn ghé qua chợ mua rất nhiều món ngon.
Tôi định tối đó sẽ báo tin cho chồng và con trai.
Không ngờ, vừa ngồi xuống bàn ăn, chồng tôi là Tống Minh Viễn đã lạnh lùng nói trước:
“Đã về hưu thì ở nhà cho tử tế. Tuổi này rồi còn đi làm làm gì? Lo cơm nước, chăm cháu cho gia đình đi.”
Tôi ngẩng đầu lên.
Còn chưa kịp hỏi ông ta hôm nay bị làm sao, con trai tôi Tống Hạo đã phụ họa:
“Bố nói đúng đấy mẹ. Mẹ nghỉ hưu rồi thì cũng nên dành thời gian cho gia đình. Đừng cái gì cũng đẩy cho cô Trần Uyển làm.”
Trần Uyển?
Tôi nhìn về phía người phụ nữ đang đứng trong bếp.
Cô ta là bảo mẫu mà chính tay tôi thuê về cách đây hai năm.
Tôi trả lương cho cô ta mỗi tháng, chưa bao giờ chậm một ngày. Công việc của cô ta vốn là chăm cháu, nấu cơm và hỗ trợ việc nhà.
Tôi thuê người làm, người ta nhận tiền rồi hoàn thành công việc, chẳng phải chuyện rất bình thường sao?
Nhưng Tống Minh Viễn lập tức đập mạnh đôi đũa xuống bàn.
“Cô lúc nào cũng tiền với tiền! Có vài đồng bạc thì tưởng mình hơn người à?”
Tôi sững lại.
Ông ta chỉ tay về phía Trần Uyển:
“Uyển làm việc trong nhà vất vả như vậy, cô không biết thương người ta sao?”
Con trai tôi cũng nhíu mày:
“Mẹ, cô Uyển vừa chăm con, vừa chăm bố. Ngày nào cô ấy cũng bận tối mắt. Mẹ đừng có chuyện gì cũng lấy tiền ra nói.”
Trần Uyển lập tức đỏ mắt.
Cô ta cúi đầu, hai tay xoắn lấy vạt áo.
“Ông chủ, bà chủ, nếu cháu làm chưa tốt thì cháu xin lỗi…”
Nói xong, cô ta quay người chạy thẳng vào phòng.
Tống Minh Viễn nhìn theo, sắc mặt càng khó coi.
Ông ta bất ngờ đứng bật dậy, lấy từ trong cặp ra một tập giấy rồi ném xuống trước mặt tôi.
“Chúng ta ly hôn đi!”
Tôi nhìn tờ giấy.
Không hiểu sao, tôi chẳng thấy đau lòng.
Có lẽ bởi trong khoảnh khắc ấy, tôi đã hiểu.
Người đàn ông trước mặt không phải hôm nay mới thay lòng.
Chẳng qua trước đây tôi còn giá trị để ông ta cần đến.
Khi còn trẻ, tôi làm việc kiếm tiền, nuôi con, trả tiền nhà, lo học phí, chăm sóc cha mẹ hai bên.
Tống Minh Viễn khi ấy thường nói:
“Phụ nữ có sự nghiệp mới được người khác tôn trọng.”
Vậy mà bây giờ tôi vừa nghỉ hưu, ông ta đã lập tức biến thành người khác.
Ông ta muốn một người phụ nữ ở nhà.
Một người biết nấu món ông ta thích.
Một người nhớ giờ uống thuốc.
Một người sáng sớm pha trà, tối đến đắp chăn.
Và người đó không phải tôi.
Tôi ngước mắt nhìn ông ta.
“Ông muốn cưới Trần Uyển?”
Ông ta im lặng vài giây.
Sau đó, ông ta ngẩng đầu lên, vẻ mặt chẳng còn chút áy náy nào.
“Đúng.”
Tôi bật cười.
Thì ra là vậy.
1
Buổi sáng hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện.
Giám đốc khoa nói rằng bệnh viện muốn mời tôi quay lại làm cố vấn bán thời gian. Công việc không nặng, mỗi tuần chỉ cần đến vài buổi nhưng mức thù lao khá tốt.
Tôi vui đến mức ghé vào một nhà hàng mua tôm hùm, cá hấp và một ít hải sâm.
Tôi muốn cả nhà cùng ăn một bữa thật vui.
Nhưng đến giờ cơm, tôi phát hiện toàn bộ đồ ăn vẫn còn nguyên trong tủ lạnh.
Tôi hỏi Trần Uyển:
“Hôm qua tôi đã dặn cô chế biến số hải sản này. Sao hôm nay vẫn chưa đụng đến?”
Cô ta còn chưa kịp trả lời, Tống Minh Viễn đã lên tiếng:
“Cô ấy không làm là đúng.”
Tôi quay sang.
“Vì sao?”
“Tuổi tôi cao rồi, ăn những thứ đó khó tiêu.”
Tôi nhìn ông ta.
“Thỉnh thoảng ăn một chút thì có vấn đề gì?”
Trần Uyển lập tức nói nhỏ:
“Bà chủ, cháu chỉ nghĩ ông chủ không hợp với đồ nhiều đạm nên tự ý đổi thực đơn.”
“Đổi thì ít nhất cũng phải nói với tôi.”
Tôi vừa dứt lời, Tống Minh Viễn đã quát:
“Có một bữa cơm thôi mà cô cũng phải xét nét người ta?”
Trần Uyển cúi đầu.
Tôi nhìn cô ta rồi lại nhìn chồng.
Cảm giác bất thường càng rõ rệt.
Tống Minh Viễn nói:
“Từ nay việc mua thức ăn giao cho Uyển. Cô đừng đi chợ nữa.”
Tôi hỏi:
“Lý do?”
“Cô ấy biết khẩu vị của tôi hơn cô.”
Câu nói ấy khiến cả bàn ăn im phăng phắc.
Tôi nhìn xuống bát canh.
Đúng là món canh hôm nay có vị rất giống khẩu vị của chồng tôi.
Tôi bỗng thấy buồn cười.
Một người vợ sống bên cạnh chồng hơn ba mươi năm, cuối cùng lại bị một cô bảo mẫu mới đến hai năm thay thế.
Con trai tôi còn chen vào:
“Mẹ, cô Uyển làm vậy cũng vì muốn tốt cho bố.”
Tôi nhìn con.
“Hạo, con có biết cô ấy là người mẹ thuê về không?”
“Mẹ…”
“Tiền lương mỗi tháng là ai trả?”
Nó không nói.
Tôi tiếp:
“Tiền học của con ngày trước ai đóng? Tiền mua nhà cho con ai lo? Tiền thuê bảo mẫu cho cháu con ai trả?”
Tống Minh Viễn cau mày:
“Chuyện đó có gì đáng kể? Là vợ chồng thì cô làm những việc đó là bình thường.”
Tôi im lặng.
Đúng.
Tôi đã từng nghĩ đó là trách nhiệm của mình.
Nhưng bây giờ tôi mới nhận ra, trong mắt họ, những gì tôi làm đều là nghĩa vụ.
Còn những gì người khác làm cho gia đình lại trở thành ân huệ.
Tôi gắp một miếng rau.
Vừa ăn được một chút, tôi đã đặt đũa xuống.
“Được rồi.”
Tôi nhìn thẳng chồng:
“Ông muốn tôi ở nhà chăm cháu?”
“Đúng.”
“Muốn tôi giao hết tiền chợ cho Trần Uyển?”
“Đúng.”
“Muốn tôi nghe lời ông?”
“Đúng.”
Tôi gật đầu.
“Vậy được.”
Tống Minh Viễn có vẻ bất ngờ vì tôi không phản đối.
Nhưng tôi chưa nói hết.
“Tôi đồng ý.”
2
Tống Minh Viễn tưởng rằng cuối cùng tôi cũng chịu khuất phục.
Ông ta không biết tôi vừa đưa ra quyết định quan trọng nhất trong cuộc đời mình.
Chiều hôm ấy, tôi gọi điện cho luật sư.
Tôi nói:
“Tôi cần kiểm tra lại toàn bộ tài sản đứng tên tôi trong ba mươi năm qua.”
Luật sư im lặng vài giây rồi hỏi:
“Chị có định ly hôn không?”
Tôi nhìn qua cửa kính.
Trần Uyển đang bế cháu đứng ngoài sân.
Tống Minh Viễn ngồi cạnh cô ta, ánh mắt dịu dàng đến mức tôi chưa từng thấy trong nhiều năm hôn nhân.
“Tôi chưa biết.”
Tôi đáp.
“Nhưng tôi muốn chuẩn bị trước.”
Tôi không làm ầm lên.
Không khóc.
Không chất vấn.
Cũng chẳng tìm cách níu kéo.
Tôi chỉ bắt đầu âm thầm thu hồi những thứ vốn thuộc về mình.
Tôi ngừng chuyển tiền sinh hoạt cho con trai.
Ngừng thanh toán lương bảo mẫu bằng tài khoản cá nhân.
Ngừng đứng tên bảo lãnh các khoản vay của con.
Và quan trọng nhất, tôi yêu cầu luật sư kiểm tra lại căn biệt thự mà hai vợ chồng đang sống.
Kết quả khiến tôi bật cười.
Căn nhà ấy thực tế được mua bằng khoản tiền tôi kiếm được trước khi kết hôn, cộng với khoản tiết kiệm riêng sau này.
Tên trên giấy tờ chỉ có một mình tôi.
Tống Minh Viễn hoàn toàn không biết.
Ông ta vẫn nghĩ sau khi ly hôn, tôi sẽ phải chia cho ông ta một nửa căn nhà.
Nhưng đó chưa phải điều khiến tôi bất ngờ nhất.
Luật sư gửi cho tôi một tập hồ sơ cũ.
Trong đó có bản sao những lần chuyển khoản của Tống Minh Viễn cho một tài khoản lạ suốt gần ba năm.
Tổng cộng hơn tám trăm nghìn tệ.
Tôi hỏi:
“Đây là tiền gì?”
Luật sư nói:
“Chị nên hỏi chồng chị.”
Tôi nhìn những con số trên màn hình.
Đột nhiên mọi chuyện trở nên rõ ràng.
Trần Uyển không phải mới xuất hiện trong cuộc đời chồng tôi.
Mối quan hệ này đã bắt đầu từ lâu.
3
Tối hôm đó, Tống Minh Viễn chính thức tuyên bố:
“Tôi muốn cưới Trần Uyển.”
Tôi đang uống trà, nghe xong chỉ đặt nhẹ tách xuống.
“Được.”
Ông ta ngẩn người.
“Cô không phản đối?”
“Không.”
“Cô không muốn cứu cuộc hôn nhân này?”
Tôi cười:
“Người muốn ly hôn là ông. Người muốn cưới người khác cũng là ông. Tôi phản đối để làm gì?”
Con trai tôi nhìn tôi, vẻ mặt khó hiểu.
“Mẹ thật sự không buồn sao?”
Tôi đáp:
“Có.”
Nó hơi sững người.
Tôi nói tiếp:
“Nhưng mẹ buồn không phải vì mất bố con.”
“Vậy mẹ buồn vì cái gì?”
“Tôi buồn vì hơn ba mươi năm qua, tôi đã nhầm tưởng mình có một gia đình.”
Căn phòng im phăng phắc.
Trần Uyển từ trong phòng bước ra.
Cô ta đỏ mắt:
“Bà chủ, cháu xin lỗi…”
Tôi nhìn cô ta.
“Không cần xin lỗi.”
“Cháu…”
“Cô muốn lấy chồng tôi thì cứ lấy.”
Cô ta sững sờ.
Tôi nói tiếp:
“Nhưng có một chuyện tôi muốn cô biết.”
“Tôi sẽ không giữ người.”
“Nhưng tôi cũng không tặng miễn phí những thứ thuộc về mình.”
Tống Minh Viễn lập tức cau mày:
“Cô có ý gì?”
Tôi đứng dậy.
“Mai luật sư sẽ đến.”
4
Ngày ký đơn ly hôn, Tống Minh Viễn vẫn rất tự tin.
Ông ta thậm chí còn nói:
“Cô đừng tưởng không chia nhà cho tôi là được. Tài sản vợ chồng bao nhiêu năm nay đều phải phân chia.”
Tôi không tranh luận.
Luật sư đặt từng tập hồ sơ lên bàn.
“Căn nhà này đứng tên bà Giang Tuyết Mai trước thời điểm kết hôn.”
“Căn hộ này được mua hoàn toàn bằng tiền thừa kế riêng của bà Mai.”
“Khoản tiền trong tài khoản này là tiền lương và thu nhập cá nhân của bà Mai, không thuộc tài sản chung.”
Sắc mặt Tống Minh Viễn dần thay đổi.
Ông ta quay sang nhìn tôi.
“Cô đã chuẩn bị từ bao giờ?”
Tôi bình thản đáp:
“Từ ngày ông đặt tờ đơn ly hôn trước mặt tôi.”
Ông ta nghiến răng:
“Cô tính toán tôi?”
“Không.”
Tôi nhìn ông ta.
“Là ông tự cho rằng tôi không biết tính toán.”
Đúng lúc đó, luật sư lấy ra một tập hồ sơ khác.
“Còn một việc nữa.”
Ông ta đưa bản sao giao dịch cho Tống Minh Viễn.
“Trong ba năm qua, ông đã chuyển một số tiền lớn cho tài khoản cá nhân của bà Trần Uyển.”
Tống Minh Viễn lập tức tái mặt.
Trần Uyển đứng bên cạnh cũng cứng đờ.
Tôi nhìn sang cô ta.
“Cô biết khoản tiền này không?”
Cô ta lắc đầu.
“Không… cháu không biết.”
Tôi không nói gì.
Bởi ngay sau đó, một sự thật khác được phơi bày.
Luật sư cho biết số tiền kia không chỉ là tiền sinh hoạt.
Có những khoản được chuyển ngay trước thời điểm Tống Minh Viễn yêu cầu tôi đứng tên vay tiền.
Nói cách khác, trong khi ông ta nói tôi quá ham công tiếc việc, không chăm sóc gia đình, ông ta đã âm thầm rút tiền từ tài sản chung rồi chuyển cho người khác.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ nhất vẫn còn ở phía sau.
5
Một tuần sau, Trần Uyển chủ động tìm đến tôi.
Cô ta không còn vẻ yếu đuối như trước.
Cô ngồi đối diện, im lặng rất lâu rồi mới nói:
“Chị Mai, em xin lỗi.”
Tôi hỏi:
“Vì chuyện gì?”
“Em đã nói dối chị.”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô nói đi.”
Trần Uyển cúi đầu.
“Em biết anh Minh Viễn đã chuyển tiền cho em.”
Tôi không bất ngờ.
“Nhưng em không biết đó là tiền của chị.”
“Ông ấy nói đó là tiền tiết kiệm của ông ấy.”
Tôi hỏi:
“Vậy vì sao cô vẫn đồng ý lấy ông ấy?”
Cô ta im lặng.
Một lúc sau, cô nói:
“Vì em nghĩ ông ấy thật lòng.”
Tôi cười nhẹ.
“Cô nghĩ sao?”
Cô ta lấy trong túi ra một chiếc điện thoại.
“Chị tự xem đi.”
Đó là những tin nhắn giữa cô ta và Tống Minh Viễn.
Trong đó, Tống Minh Viễn nhiều lần nói rằng sau khi ly hôn, ông ta sẽ có quyền với căn nhà và một phần tài sản.
Ông ta còn hứa sẽ mua cho Trần Uyển một căn hộ.
Nhưng điều khiến tôi lạnh người là một tin nhắn được gửi cách đó hơn hai năm.
“Chỉ cần bà ấy nghỉ hưu, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Hóa ra chuyện tôi nghỉ hưu không phải sự trùng hợp.
Họ đã chờ ngày này.
Tôi ngẩng đầu:
“Cô đưa tôi thứ này để làm gì?”
Trần Uyển cười buồn:
“Bởi vì hôm qua em mới biết anh ấy cũng đang nói với một người phụ nữ khác rằng sau khi cưới em vài năm, anh ấy sẽ tìm một người trẻ hơn.”
Tôi sững lại.
Thì ra người đàn ông ấy chẳng yêu ai cả.
Ông ta chỉ yêu cảm giác được người khác chăm sóc.
Ai mang lại lợi ích cho ông ta, ông ta sẽ gọi người đó là “người hiểu mình”.
6
Cuối cùng, tôi vẫn tổ chức một bữa tiệc.
Không phải tiệc cưới của Tống Minh Viễn.
Mà là bữa tiệc chia tay cuộc hôn nhân kéo dài hơn ba mươi năm.
Tôi mời vài người bạn thân, những đồng nghiệp cũ và cả con trai.
Tống Minh Viễn ban đầu rất tức giận.
Ông ta cho rằng tôi cố tình làm ông ta mất mặt.
Nhưng tôi chỉ nói:
“Ông muốn bắt đầu cuộc đời mới, tôi cũng vậy.”
Tôi không công khai chuyện ngoại tình trước mặt tất cả mọi người.
Tôi cũng không chửi mắng ông ta.
Tôi chỉ đưa cho mỗi người một phong bì nhỏ.
Bên trong là một tờ giấy ghi ngắn gọn những tài sản thuộc về tôi và những khoản nợ tôi không còn chịu trách nhiệm.
Tống Hạo đọc xong thì cúi đầu.
“Mẹ…”
Tôi nhìn con.
“Con muốn đi theo bố thì mẹ không ngăn.”
Nó bật khóc.
“Mẹ, con sai rồi.”
Tôi lắc đầu.
“Con không cần xin lỗi mẹ ngay hôm nay.”
“Con chỉ cần nhớ một chuyện.”
“Đừng bao giờ coi sự hy sinh của một người là nghĩa vụ mà họ phải làm cả đời.”
Nói xong, tôi đứng dậy.
Tôi không kéo vali rời khỏi căn nhà ấy.
Bởi đó vốn là nhà của tôi.
Người phải rời đi là Tống Minh Viễn.
7
Ba tháng sau, bệnh viện chính thức ký hợp đồng với tôi.
Tôi trở lại công việc.
Mỗi sáng tôi mặc bộ quần áo mình thích, lái xe đến bệnh viện, gặp những đồng nghiệp cũ.
Tôi không còn phải vội vàng về nhà nấu cơm.
Không cần hỏi chồng hôm nay muốn ăn gì.
Không cần kiểm tra xem ai đã uống thuốc.
Càng không cần kiếm tiền để chứng minh giá trị của bản thân.
Tôi bắt đầu sống cho mình.
Còn Tống Minh Viễn?
Cuộc hôn nhân giữa ông ta và Trần Uyển không diễn ra.
Trần Uyển hủy đám cưới trước ngày tổ chức.
Cô ta rời khỏi căn nhà mà ông ta thuê cho cô.
Một thời gian sau, tôi nghe nói ông ta sống một mình.
Căn hộ ông ta từng hứa mua cho Trần Uyển cũng không còn.
Bởi số tiền mua căn hộ ấy vốn là tiền ông ta lấy từ những khoản mà tôi đã yêu cầu kiểm tra.
Có lần Tống Minh Viễn gọi cho tôi.
Ông ta nói:
“Mai, chúng ta sống với nhau hơn ba mươi năm. Chẳng lẽ không thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra sao?”
Tôi hỏi:
“Ông hối hận à?”
Ông ta im lặng.
Tôi nói:
“Nếu ông hối hận vì đã mất tôi thì quá muộn.”
“Nhưng nếu ông hối hận vì đã đánh mất cuộc sống thoải mái mà tôi từng mang lại, thì càng không cần gọi cho tôi.”
Sau đó, tôi cúp máy.
Tôi không còn khóc.
Bởi tôi chợt hiểu, một cuộc hôn nhân kết thúc không đáng sợ.
Đáng sợ nhất là sống cả đời trong một cuộc hôn nhân mà chỉ có một người cố gắng giữ nó.
Tôi từng nghĩ nghỉ hưu nghĩa là mình mất đi một phần giá trị.
Nhưng hóa ra, nghỉ hưu chỉ là ngày tôi có đủ thời gian để nhìn lại cuộc đời và nhận ra:
Tôi không mất chồng. Tôi chỉ lấy lại chính mình.
Vài tháng sau, tôi nhận được thư mời tham gia một chương trình đào tạo cho các bác sĩ trẻ.
Tôi nhìn tờ giấy, mỉm cười rồi ký tên.
Ngoài cửa sổ, trời cuối thu trong xanh.
Tôi xách túi bước ra khỏi nhà.
Lần đầu tiên sau hơn ba mươi năm, tôi không cần hỏi ai hôm nay muốn ăn gì.
Tôi chỉ tự hỏi mình một câu:
“Hôm nay mình muốn sống như thế nào?”
Và lần đầu tiên, câu trả lời hoàn toàn thuộc về tôi.