CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chưa bao giờ Thảo nghĩ rằng có một ngày cuộc đời mình lại trở nên nặng nề đến thế. Chỉ trong vòng hai năm, cô sinh liên tiếp hai đứa con. Những tưởng đó sẽ là quãng thời gian hạnh phúc nhất của một người phụ nữ, nhưng thực tế lại là những tháng ngày cô phải tự mình chăm con, chăm mẹ bệnh, lo cho cha, rồi xoay xở với công việc và vô số trách nhiệm không tên.
Nhìn từ bên ngoài, Thảo vẫn là một người phụ nữ khiến nhiều người ngưỡng mộ. Cô có công việc tương đối ổn định, thu nhập đủ để gia đình không phải thiếu trước hụt sau. Chồng cô cũng có việc làm, hai vợ chồng từng có một căn nhà nhỏ ở ngoại ô thành phố. Ai gặp cũng nghĩ cô đang có một cuộc sống viên mãn.
Nhưng chẳng ai nhìn thấy những gì diễn ra sau cánh cửa căn nhà ấy.
Họ không biết có những đêm Thảo ngồi một mình trong phòng tắm, mở vòi nước thật lớn để che tiếng khóc. Họ cũng không biết có những sáng cô thức dậy với đôi mắt sưng đỏ nhưng vẫn phải mỉm cười bế con, chuẩn bị đồ ăn, đưa con đi học rồi vội vàng đến cơ quan.
Hai năm.
Hai đứa trẻ lần lượt chào đời trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy.
Đứa con đầu mới biết đi thì cô đã mang thai lần nữa. Đứa thứ hai vừa sinh ra, cô gần như không có thời gian để hồi phục sức khỏe đã phải quay trở lại guồng quay của cuộc sống.
Điều khiến Thảo mệt mỏi nhất lại không phải chuyện tiền bạc.
Đó là cảm giác mọi thứ đều đang trông chờ vào mình.
Mẹ ruột cô bị tai biến từ nhiều năm trước, gần như nằm một chỗ. Bà đã sống phụ thuộc vào người khác suốt gần hai mươi năm. Những ngày mang thai đứa con đầu tiên, bụng đã lớn, đi lại khó khăn, Thảo vẫn cố gắng chạy xe về quê mỗi tuần để chăm mẹ.
Có hôm trời nắng gay gắt, cô vừa bước xuống xe đã phải ngồi thở rất lâu vì mệt. Có hôm trời mưa, đường trơn trượt, cô vẫn mặc áo mưa chạy gần năm chục cây số chỉ để nấu cho mẹ một bữa cơm.
Cô luôn nghĩ:
“Chỉ cần mình cố thêm một chút nữa, mẹ sẽ ổn.”
Nhưng rồi bụng ngày càng lớn, bác sĩ khuyên cô hạn chế đi lại. Những chuyến về quê thưa dần.
Cho đến một ngày, vì quá nhớ mẹ, Thảo bất ngờ trở về mà không báo trước.
Cánh cửa phòng vừa mở ra, cô chết lặng.
Mẹ cô nằm im trên chiếc giường cũ. Đôi mắt bà đã yếu đến mức gần như không nhìn rõ. Bên cạnh giường là một bát cơm nguội lạnh, vương vãi vài hạt xuống nền nhà. Mấy con vật nuôi trong nhà đang quanh quẩn bên đó.
Thảo chạy tới, nước mắt lập tức trào ra.
“Mẹ ăn gì chưa?”
Người mẹ cố gắng đưa tay về phía chiếc bát, môi mấp máy nhưng giọng nói yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy.
Bà chỉ ăn được một chút cơm trắng.
Không có thức ăn.
Không có người đút.
Không có ai ở bên.
Thảo nhìn mẹ rồi nhìn căn phòng lạnh lẽo, cảm giác tội lỗi lập tức bóp nghẹt lồng ngực.
Cô cứ nghĩ những người thân trong gia đình sẽ cùng nhau san sẻ.
Nhưng khi Thảo gọi điện triệu tập mọi người và đề nghị thuê người chăm sóc mẹ, câu trả lời cô nhận được lại khiến cô càng tuyệt vọng.
Người thì nói đang bận.
Người viện lý do kinh tế.
Người lại bảo:
“Chị là con gái, chị ở gần thì chị lo cho mẹ đi.”
Một câu nói đơn giản nhưng khiến Thảo đau đến mức không thể phản bác.
Cô cúp điện thoại, ngồi bên giường mẹ rất lâu.
Cuối cùng, cô tự nhủ:
“Được. Nếu không ai làm thì mình làm.”
Từ hôm đó, cuộc sống của Thảo bắt đầu bị chia thành những khoảng thời gian vụn vặt.
Buổi sáng cô chăm hai con rồi đi làm.
Đến trưa, cô tranh thủ chạy về nhà mẹ, nấu cháo, thay quần áo, vệ sinh cho mẹ.
Buổi chiều lại tất tả quay về đón con.
Tối đến, khi hai đứa trẻ ngủ, cô mới có thời gian xử lý công việc còn tồn đọng.
Nhiều đêm, cô vừa ru con ngủ vừa ngồi gõ máy tính.
Có hôm đứa lớn sốt.
Đứa nhỏ cũng quấy khóc.
Cô phải bế một đứa trên tay, chân đung đưa nôi cho đứa còn lại, trong đầu vẫn nghĩ đến mẹ đang nằm một mình ở quê.
Rồi biến cố tiếp theo ập đến.
Cha cô vốn sống ở một tỉnh khác, tuổi đã cao. Một hôm, ông đột ngột ngất xỉu và được đưa vào bệnh viện trong tình trạng nguy hiểm.
Thảo lập tức bắt xe đến.
Tiền viện phí, thuốc men, tiền thuê người chăm mẹ, tiền sữa cho con, tiền sinh hoạt…
Tất cả cùng lúc đè lên vai cô.
Đúng lúc ấy, chồng cô lại phải đi công tác dài ngày.
Điện thoại trong tay liên tục đổ chuông.
Bệnh viện gọi.
Mẹ gọi.
Nhà trẻ gọi.
Công ty gọi.
Hai đứa con thì thay nhau sốt.
Thảo bắt đầu có cảm giác mình giống như một sợi dây bị kéo căng đến giới hạn cuối cùng.
Cô không dám ngã.
Bởi vì cô nghĩ nếu mình ngã xuống thì chẳng còn ai lo cho tất cả những người phía sau.
Nhưng con người dù mạnh mẽ đến đâu cũng có lúc cạn kiệt.
Đêm ấy, trời mưa rất lớn.
Sau khi đưa con ngủ, dọn dẹp nhà cửa xong, Thảo lại mặc áo mưa chạy xe ra ngoài để giải quyết một số việc còn dang dở.
Con đường đêm vắng ngắt.
Đèn đường hắt xuống mặt đường loang loáng nước.
Thảo lái xe mà hai mắt cay xè.
Cô không biết mình đã khóc từ lúc nào.
Đến một đoạn đường vắng, cô bất ngờ dừng xe.
Hai bàn tay buông khỏi tay lái.
Cả người cô run lên.
Rồi cô ngồi bệt xuống bên vệ đường.
Thảo không khóc thành tiếng.
Cô chỉ ngồi đó, nhìn màn mưa trắng xóa trước mặt.
Trong đầu cô lúc ấy chỉ có một câu:
“Mình mệt quá rồi…”
Cô không muốn chết.
Cô chỉ muốn được nghỉ một chút.
Một chút thôi.
Được có ai đó hỏi:
“Em có mệt không?”
Được nghe một người nói:
“Để anh làm, em nghỉ đi.”
Nhưng suốt bao nhiêu năm, cô chưa từng được nghe câu đó.
Đúng lúc Thảo gần như mất hết sức lực, điện thoại trong túi rung lên.
Là cuộc gọi từ chồng.
Cô không muốn nghe.
Nhưng điện thoại rung lần thứ hai.
Rồi lần thứ ba.
Cuối cùng, cô bắt máy.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi giọng chồng cô vang lên:
“Em đang ở đâu?”
Thảo không trả lời.
Anh hỏi tiếp:
“Có chuyện gì vậy?”
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, Thảo bật khóc trước mặt một người khác.
Cô không kể mình đã chịu đựng bao nhiêu.
Cô chỉ nói:
“Em mệt quá.”
Ba chữ ấy khiến người chồng im lặng rất lâu.
Sáng hôm sau, anh trở về sớm hơn dự kiến.
Nhìn thấy vợ đang ngủ gục bên cạnh hai đứa trẻ, khuôn mặt xanh xao, mái tóc rối bù, anh mới thực sự hiểu rằng suốt thời gian qua mình đã vô tình để vợ một mình chống chọi với quá nhiều thứ.
Anh bắt đầu thay đổi.
Anh chủ động xin chuyển công việc để có nhiều thời gian hơn cho gia đình. Hai vợ chồng thuê người chăm sóc mẹ Thảo vào ban ngày. Chi phí được chia sẻ cùng những người thân có khả năng đóng góp.
Còn Thảo, lần đầu tiên cô cho phép bản thân được nghỉ.
Cô tìm đến bác sĩ tâm lý, học cách nhận biết những dấu hiệu kiệt sức và trầm cảm sau sinh. Cô cũng bắt đầu tập thể dục, gặp bạn bè và dành cho mình những khoảng thời gian riêng.
Mẹ cô sau đó được chăm sóc tốt hơn. Cha cô dần hồi phục.
Hai đứa trẻ lớn lên khỏe mạnh.
Một ngày nọ, Thảo đưa các con về quê thăm bà ngoại.
Cô đứng ngoài hiên nhìn hai đứa nhỏ chạy quanh sân, tiếng cười trong trẻo vang lên giữa buổi chiều đầy nắng.
Mẹ cô nằm trên chiếc giường gần cửa sổ, bàn tay vẫn yếu nhưng đôi mắt đã sáng hơn trước.
Bà nắm lấy tay con gái.
“Ngày trước mẹ cứ nghĩ con gái lấy chồng rồi sẽ có cuộc sống riêng. Mẹ không ngờ con đã phải chịu nhiều như vậy.”
Thảo mỉm cười, nhẹ nhàng lắc đầu.
“Con không trách mẹ.”
Rồi cô nhìn hai đứa con đang chơi ngoài sân.
“Nhưng sau này con sẽ không để chúng phải nghĩ rằng muốn được yêu thương thì phải chịu đựng đến kiệt sức.”
Đó là điều Thảo học được sau quãng thời gian tăm tối nhất của cuộc đời.
Mạnh mẽ không có nghĩa là phải một mình gánh tất cả.
Đôi khi, biết nói “em cần giúp đỡ” cũng là một cách để bảo vệ chính mình.
Và cũng từ ngày ấy, Thảo bắt đầu sống khác.
Cô vẫn là người mẹ của hai đứa trẻ.
Vẫn là người con của một người mẹ bệnh tật.
Vẫn đi làm, vẫn chăm sóc gia đình.
Nhưng cô không còn quên mất bản thân mình nữa.
Bởi cô hiểu rằng một người phụ nữ muốn chăm sóc được những người mình yêu thương thì trước tiên, cô ấy cũng phải học cách chăm sóc chính mình.
Hai năm ấy đã lấy đi của Thảo rất nhiều nước mắt.
Nhưng cũng chính hai năm ấy dạy cô một điều mà cả đời cô sẽ không bao giờ quên:
Không ai có thể cứu mình nếu chính mình cứ im lặng chịu đựng. Và không có người phụ nữ nào đáng phải hy sinh đến mức đánh mất chính mình chỉ để giữ cho cả gia đình được bình yên.