CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nữ chủ tịch tập đoàn thời trang bật khóc nức nở khi tình cờ chạm mặt chồng cũ làm nghề nhặt ve chai, bí mật động trời suốt hai thập kỷ khiến cô bàng hoàng.
Bầu trời Hà Nội một chiều cuối thu xám xịt, những hạt mưa phùn bắt đầu giăng lối, làm nhòe đi cả những biển hiệu neon rực rỡ dọc con phố lớn. Dòng người hối hả ngược xuôi, tìm nơi trú ẩn sau những tán cây cổ thụ. Ngay lúc ấy, từ chiếc xe sang trọng mang biển kiểm soát thủ đô, một người phụ nữ quyền lực bước ra. Với bộ suit thanh lịch, thần thái sắc sảo cùng vẻ ngoài chỉn chu, người ta lập tức nhận ra bà: Diệu Linh – “nữ hoàng” đứng sau đế chế thời trang hàng đầu cả nước.
Thay vì ghé vào những trung tâm thương mại sang trọng như thường lệ, hôm nay bà lại dừng chân tại một quán trà đá vỉa hè khiêm tốn ven hồ. Không gian tĩnh mịch, hơi thở của phố phường xưa cũ mang đến cho bà cảm giác lạ lẫm. Nhấp ngụm trà nóng, ánh mắt Diệu Linh nhìn ra màn mưa bụi, ký ức về thời thanh xuân oanh liệt với người đàn ông mà bà từng coi là cả thế giới bỗng ùa về…
Đó là Hoàng – người bạn trai đầu tiên thời sinh viên. Khi ấy, cô là cô sinh viên ngành Mỹ thuật, còn anh là cậu nam sinh Kiến trúc nghèo khó nhưng tràn đầy hoài bão. Họ đã cùng nhau trải qua những ngày tháng thiếu thốn trong căn gác trọ chật hẹp, tin vào một tương lai rạng rỡ mà cả hai cùng vẽ ra.
Nhưng rồi, bi kịch ập đến. Một dự án khởi nghiệp thất bại khiến Hoàng gánh khoản nợ khổng lồ, khiến anh trở nên u uất và thu mình. Diệu Linh đã nỗ lực hết mình để níu kéo, nhưng rồi một buổi sáng, anh biến mất, chỉ để lại mảnh giấy nhắn nhủ vỏn vẹn: “Anh không thể để tương lai của em bị chôn vùi trong đống đổ nát này. Hãy bắt đầu lại mà không có anh.”
Kể từ đó, Diệu Linh vùi mình vào công việc, leo lên đỉnh cao danh vọng. Nhưng suốt hai mươi năm qua, bà vẫn sống cô độc, chưa từng mở lòng với ai. Đêm đến, bóng dáng người yêu cũ vẫn ám ảnh trong những giấc chiêm bao.
Chiều nay, khi rời quán trà, bà định bắt taxi thì sững người trước hình bóng một người đàn ông rách rưới đang lom khom thu gom những mảnh nhựa, vỏ lon trên vỉa hè. Mưa làm ướt sũng bộ quần áo tả tơi của anh. Một cảm giác run rẩy chạy dọc cơ thể Diệu Linh. Dù khuôn mặt đã in hằn dấu vết thời gian, làn da sạm đen và đôi mắt mờ đục, nhưng làm sao bà có thể quên được ánh mắt ấy?
Là Hoàng.
Trái tim như bị bóp nghẹt, Diệu Linh lao về phía đó, mặc kệ sự ngỡ ngàng của những người xung quanh. Bà hét lớn trong tiếng mưa: – Hoàng… Có phải anh không?
Người đàn ông dừng lại, run rẩy ngẩng đầu. Phải mất một lúc lâu, ánh mắt anh mới dại đi vì kinh ngạc: – Linh… là em sao?
Diệu Linh đứng chôn chân tại chỗ. Trước mắt bà không còn là chàng kiến trúc sư tương lai đầy nhiệt huyết, mà là một kẻ vô gia cư lam lũ, tay run cầm cập vì lạnh. – “Tại sao anh lại ra nông nỗi này?” – bà nức nở, nước mắt hòa vào làn mưa. “Hai mươi năm qua em tìm anh khắp nơi, em đã có tất cả, em có thể giúp anh mà!”
Hoàng định quay xe đẩy ve chai bỏ chạy, nhưng cú vấp làm anh ngã sõng soài. Diệu Linh lao tới đỡ lấy anh. Khi ấy, bà mới bàng hoàng nhận ra đôi chân anh không còn nguyên vẹn, mà chỉ còn là những mỏm cụt quấn băng gạc sơ sài.
Dưới mái hiên khu tập thể cũ, sự thật nghiệt ngã dần được hé lộ. Ngày đó, anh không rời bỏ cô vì hèn nhát. Anh đã bị mất đôi chân trong một vụ tai nạn khi cố gắng cứu một cụ già trên đường. Không muốn trở thành gánh nặng cho tương lai xán lạn của cô, anh đã chọn cách rời đi, dùng số tiền ít ỏi còn lại để lén lút trả khoản nợ cũ cho cô, rồi sống lay lắt nhặt ve chai, chỉ để được đứng từ xa nhìn ngắm thành công của người phụ nữ mình yêu.
– “Anh nhìn em trên tạp chí, thấy em lộng lẫy và thành công, vậy là đủ rồi.” – Hoàng mỉm cười cay đắng.
Diệu Linh như chết lặng. Hóa ra, sự nghiệp huy hoàng của bà lại được xây đắp trên sự hy sinh thầm lặng của anh. – “Anh thật ngu ngốc!” – bà ôm chầm lấy anh, mặc cho bộ đồ hàng hiệu lấm lem bụi bẩn. “Em thành công để làm gì nếu không có anh bên cạnh? Anh đã tước đoạt quyền được chăm sóc anh của em!”
Cơn mưa chiều dứt hẳn, hoàng hôn buông xuống. Chiếc xe sang trọng vẫn đỗ đó, nhưng Diệu Linh không còn bận tâm đến danh vọng nữa. Bà nắm chặt lấy bàn tay thô ráp của anh: – “Về nhà thôi Hoàng. Hai mươi năm qua, em đã đợi anh đủ lâu rồi. Từ nay, em sẽ là đôi chân của anh.”
Dưới nắng chiều tàn, bóng hai con người dìu nhau bước đi, chậm rãi nhưng vững chãi trên con đường dài. Sau hai thập kỷ lạc mất nhau, họ đã tìm thấy lối về, không phải bằng quyền lực, mà bằng thứ tình cảm chân thành chưa bao giờ bị thời gian làm phai nhạt.