Những ngày cuối thu, cả thị trấn ven biển Phú An rộn ràng bởi lễ mừng ngôi nhà mới của gia đình ông Lâm. Trên mảnh đất từng là căn nhà cấp bốn xiêu vẹo, nay sừng sững một căn villa hiện đại rộng lớn, khiến ai đi ngang cũng phải ngoái nhìn.
Nhưng điều khiến mọi người xúc động hơn cả không phải giá trị của ngôi nhà, mà là chặng đường gian nan của người chủ.
Ông Lâm năm nay đã ngoài năm mươi, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn vì mưa nắng. Đôi bàn tay thô ráp, đầy vết chai của người từng làm đủ nghề để kiếm sống, hôm nay lúng túng trong bộ vest chỉnh tề do các con chuẩn bị. Hai bên ông là hai người con sinh đôi – Minh Quân và Minh Khang – hiện đều là doanh nhân thành đạt, điều hành những công ty riêng tại thành phố.
Khách khứa đến đông đủ, ai cũng chúc mừng ba cha con sau gần ba mươi năm vượt qua biết bao sóng gió.
Ít ai quên được quãng thời gian trước đây, khi gia đình ông Lâm nghèo đến mức quanh năm chỉ sống nhờ vài sào ruộng và những công việc làm thuê.
Vợ ông là bà Thanh vốn xinh đẹp, nhưng luôn khao khát cuộc sống đủ đầy. Khi hai cậu con trai sinh đôi còn chưa tròn một tuổi, bà quyết định rời bỏ gia đình để theo một người đàn ông làm ăn phát đạt ở tỉnh khác. Trước khi đi, bà chỉ để lại một mẩu giấy ngắn:
“Em không muốn tiếp tục cuộc sống thiếu thốn này. Hai đứa nhỏ anh tự chăm.”
Đêm ấy, căn nhà nhỏ chỉ còn tiếng trẻ thơ khóc vì đói. Ông Lâm luống cuống ôm hai con, chạy khắp xóm xin từng bình sữa, từng bát cháo loãng. Từ đó, ông vừa làm cha, vừa làm mẹ.
Ban ngày ông phụ hồ, tối đến bốc vác ở bến cá. Có hôm mưa lạnh, ông nhịn ăn để dành chút tiền mua thuốc cho con. Mỗi lần hai đứa bệnh, ông cõng từng đứa đến trạm y tế cách nhà mấy cây số vì không đủ tiền gọi xe.
Ông chưa từng nghĩ đến chuyện lập gia đình mới. Suốt gần ba mươi năm, tất cả những gì ông có đều dành cho hai con.
Nhờ sự hy sinh ấy, Minh Quân và Minh Khang học hành nên người, gây dựng sự nghiệp thành công. Ngôi biệt thự hôm nay chính là món quà hai anh em dành tặng cha sau bao năm vất vả.
Buổi tiệc đang diễn ra trong tiếng cười nói thì một chiếc ô tô dừng trước cổng.
Một người phụ nữ ăn mặc sang nhưng không giấu được vẻ mệt mỏi bước xuống. Bà chậm rãi nhìn khắp căn nhà rồi tiến thẳng vào sân.
Ông Lâm vừa nhìn thấy người ấy liền chết lặng.
– Thanh… là bà sao?
Người phụ nữ nhếch môi cười:
– Nhà đẹp quá mà chẳng ai báo cho tôi. Dù sao tôi cũng là mẹ của hai đứa nhỏ.
Cả sân tiệc bỗng im lặng.
Hai anh em Minh Quân và Minh Khang nhanh chóng bước đến đứng cạnh cha.
Không cần ai mời, bà Thanh kéo ghế ngồi xuống, bình thản nói:
– Tôi nghe nói các con giờ đều thành đạt, xây được nhà lớn cho bố. Máu mủ thì vẫn là máu mủ. Hôm nay tôi trở về để nhận lại con và hưởng chút phúc tuổi già.
Ông Lâm tức đến run người:
– Gần ba mươi năm qua bà ở đâu?
Bà Thanh đáp tỉnh bơ:
– Chuyện cũ nhắc làm gì. Tôi vẫn là người sinh ra chúng. Bây giờ tôi làm ăn thất bại, tuổi cũng lớn rồi. Các con có trách nhiệm phụng dưỡng mẹ ruột.
Nói xong, bà đưa ra điều kiện:
– Hoặc để tôi dọn vào ở căn nhà này. Hoặc mỗi tháng chu cấp cho tôi hai mươi triệu đồng.
Không khí càng lúc càng căng thẳng.
Minh Quân bước lên, ánh mắt bình tĩnh nhưng cương quyết.
– Bà vừa nói công sinh thành lớn hơn công nuôi dưỡng?
– Đúng vậy. Dù thế nào tôi cũng là mẹ các con.
Minh Khang không kìm được, lớn tiếng:
– Xin bà đừng gọi mình là mẹ nữa!
Minh Quân nhẹ nhàng giữ em trai rồi nhìn thẳng người phụ nữ trước mặt.
– Đúng là bà đã sinh ra chúng tôi. Nhưng khi hai anh em còn đỏ hỏn, ai là người bỏ mặc chúng tôi giữa những đêm đói khát? Ai là người chạy theo cuộc sống giàu sang mà không ngoảnh đầu nhìn lại?
Bà Thanh cúi mặt:
– Khi ấy tôi còn trẻ…
– Còn cha tôi thì sao?
Giọng Minh Quân trở nên nghẹn lại.
– Một mình ông làm đủ nghề để nuôi hai đứa trẻ. Những đêm anh em tôi sốt cao, chính cha cõng chúng tôi đến bệnh viện. Những bữa cơm chỉ có rau và nước mắm, ông luôn nhường phần ngon nhất cho con.
Anh đưa tay chỉ về căn biệt thự phía sau.
– Ngôi nhà này được xây bằng mồ hôi của cha và thành quả lao động của chúng tôi. Không có viên gạch nào mang dấu ấn của bà.
Bà Thanh cố cãi:
– Tao là mẹ mày. Không nuôi tao là bất hiếu.
Minh Quân bình tĩnh đáp:
– Người mẹ thật sự không chỉ sinh con, mà còn ở bên con khi chúng cần nhất. Ngày bà chọn rời đi, bà cũng tự từ bỏ trách nhiệm làm mẹ.
Khách dự tiệc đồng loạt gật đầu. Nhiều người từng chứng kiến cảnh ông Lâm bồng bế hai con năm xưa đều không giấu nổi sự phẫn nộ.
Một bác hàng xóm lên tiếng:
– Bao năm không đoái hoài, giờ thấy con thành đạt mới quay về thì còn nghĩa tình gì nữa.
Minh Khang lấy trong ví một triệu đồng đặt lên bàn.
– Đây là tiền xe để bà trở về. Từ nay xin đừng làm phiền cuộc sống của cha con chúng tôi nữa.
Hai nhân viên bảo vệ tiến lại gần.
Bà Thanh nhìn quanh. Trước mắt bà không còn ai bênh vực, chỉ có những ánh mắt thất vọng và khinh bỉ. Hiểu rằng mọi tính toán đều thất bại, bà lặng lẽ cầm số tiền rồi bước ra khỏi cổng trong sự im lặng nặng nề.
Chiếc xe khuất dần.
Hai anh em quay sang ôm chặt lấy cha.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, ông Lâm bật khóc.
Minh Quân khẽ nói:
– Cha yên tâm. Từ hôm nay đến hết cuộc đời, người duy nhất chúng con báo hiếu là cha.
Ông Lâm siết chặt hai con trong vòng tay.
Ánh nắng cuối chiều phủ lên căn nhà mới. Điều quý giá nhất nơi ấy không phải vẻ sang trọng của ngôi biệt thự, mà là tình phụ tử được gìn giữ bằng gần ba mươi năm hy sinh, yêu thương và lòng biết ơn không bao giờ phai nhạt.