CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngày cha chồng qua đời, tôi bị chặn ngay ngoài cổng, không được phép bước vào chịu tang. Người phụ nữ từng là nhân tình của chồng tôi lại được cả gia đình công khai thừa nhận là con dâu tương lai. Tôi chỉ biết đứng dưới màn mưa giá lạnh, ôm bó hoa trắng trong tay và nghe từng lời bàn tán cay nghiệt vọng ra từ căn nhà.
Thế nhưng, ngay trước lúc linh cữu được đưa khỏi nhà, một vị luật sư bất ngờ xuất hiện.
Ông nhìn thẳng vào tôi rồi gọi lớn:
“Cô là Trần Nhã An phải không? Xin hãy ở lại. Tôi có chuyện quan trọng cần nói với cô.”
Cơn mưa cuối tháng mười ở Hàng Châu rơi dai dẳng, lạnh buốt đến tận da thịt.
Tôi đứng trước cánh cổng sắt đen của nhà họ Lục, trên tay là bó cúc trắng đã bắt đầu thấm nước.
“Mẹ, cho con vào thắp cho bố một nén hương thôi. Con sẽ không gây chuyện.”
Tôi khẽ nói.
Nhưng mẹ chồng tôi, bà Trương Ngọc Lan, vẫn đứng chắn trước cửa.
“Đừng gọi tôi là mẹ nữa.”
Giọng bà lạnh tanh.
“Lục Minh Thành đã quyết định rồi. Sau khi lo xong tang lễ, nó sẽ làm thủ tục ly hôn với cô. Bây giờ cô còn đến đây làm gì?”
Tôi cắn môi, cố kìm nước mắt.
“Dù thế nào thì con vẫn là con dâu của bố suốt sáu năm. Con chỉ muốn tiễn bố lần cuối.”
Bà bật cười nhạt.
“Con dâu?”
Bà nhìn tôi từ đầu đến chân.
“Cô nghĩ mình còn xứng với hai chữ ấy sao?”
Qua khoảng trống bên cạnh cánh cổng, tôi nhìn thấy bên trong sân.
Trước linh đường, chồng tôi, Lục Minh Thành, đang mặc bộ đồ tang màu trắng. Người đàn ông từng nắm tay tôi bước vào lễ đường sáu năm trước giờ đây đứng xa lạ đến mức tôi cảm thấy như đang nhìn một người khác.
Bên cạnh anh là một cô gái trẻ.
Cô ta mặc váy đen kín đáo, gương mặt tái nhợt, một tay đặt nhẹ lên bụng.
Tống Nhược Vy.
Người phụ nữ đã chen vào cuộc hôn nhân của tôi.
Điều khiến tôi đau đớn hơn cả là trên ngực cô ta cũng cài một bông hoa tang dành cho hàng con cháu trong gia đình.
Một người họ hàng đứng gần đó nhận ra tôi, lập tức thì thầm:
“Là Nhã An đấy à?”
“Cô ta còn tới làm gì?”
“Nghe nói ông cụ đã biết Nhược Vy có thai rồi.”
“Nhà họ Lục cuối cùng cũng có cháu trai. Cô con dâu cũ sáu năm chẳng sinh được đứa nào…”
Những lời ấy theo gió mưa bay đến tai tôi.
Tôi cúi xuống, nước mắt hòa với nước mưa.
Sáu năm.
Sáu năm tôi sống trong căn nhà này, chưa từng nghĩ có một ngày mình lại bị coi như người dưng.
Năm đầu tiên công ty gia đình gặp khủng hoảng tài chính, chính tôi đã bán căn nhà nhỏ mẹ ruột để lại, đem toàn bộ số tiền tiết kiệm được cho Minh Thành xoay vòng vốn.
Khi cha chồng tôi, ông Lục Quang Vinh, bị bệnh nặng phải điều trị tại bệnh viện ở Nam Kinh, tôi gần như tuần nào cũng bắt tàu đến chăm sóc ông.
Có những đêm ông đau đến mất ngủ, tôi ngồi bên cạnh cả đêm chỉ để thay khăn lạnh và gọi y tá.
Ông từng nắm tay tôi, nói:
“Nhã An, bố chỉ có một đứa con trai. Sau này nếu bố không còn, con nhất định phải giúp nó giữ lấy gia đình này.”
Tôi đã ghi nhớ câu nói ấy suốt sáu năm.
Vậy mà hôm nay, tôi thậm chí không được bước qua cánh cổng.
Đúng lúc ấy, Nhược Vy từ trong sân đi ra.
Cô ta khẽ vuốt bụng, giọng nói nghe có vẻ dịu dàng:
“Chị Nhã An, hôm nay là ngày đưa tiễn bác trai. Chị đừng khiến mọi người khó xử nữa.”
Tôi nhìn xuống bàn tay đang đặt trên bụng cô ta.
“Cô mang thai?”
Nhược Vy im lặng.
Minh Thành từ phía sau bước tới.
“Ba tháng.”
Chỉ hai chữ ấy thôi cũng đủ khiến tim tôi nhói lên.
Tôi nhìn anh.
“Ba tháng?”
Tôi bật cười, nhưng khóe mắt đã cay xè.
“Vậy trong thời gian bố anh nằm viện, anh đã ở bên cô ta?”
“Đủ rồi!”
Minh Thành gằn giọng.
“Chuyện đã đến nước này, em còn muốn làm loạn trước tang lễ của bố sao?”
“Làm loạn?”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
“Người phản bội là anh. Người mang thai với người khác là cô ta. Vậy mà anh nói tôi làm loạn?”
Minh Thành tránh ánh mắt tôi.
Nhược Vy lập tức rơi nước mắt.
“Em không muốn làm chị đau. Nhưng đứa bé vô tội…”
Mẹ chồng tôi bước lên, chắn trước mặt cô ta.
“Nhược Vy đang mang đứa cháu đầu tiên của nhà họ Lục. Trước khi mất, bố Minh Thành cũng đã biết chuyện. Ông ấy nói chỉ cần đứa bé được sinh ra khỏe mạnh thì nhà họ Lục mới có người nối dõi.”
Tôi sững người.
“Bố đã nói vậy?”
“Đúng.”
Bà đáp không chút do dự.
“Vì thế cô đừng cố níu kéo nữa.”
Bà quay đầu nói với người giúp việc:
“Đóng cổng!”
Hai cánh cổng chậm rãi khép lại.
Qua khe cửa ngày càng hẹp, tôi nhìn thấy Minh Thành đứng cạnh Nhược Vy.
Vị trí ấy từng là nơi tôi đứng trong những ngày giỗ, ngày Tết và những bữa cơm gia đình suốt sáu năm.
Nhưng hôm nay, tôi đã bị thay thế.
Tôi không biết mình đứng ngoài cổng bao lâu.
Cho đến khi tiếng người bên trong vang lên:
“Chuẩn bị đưa linh cữu!”
Tôi siết chặt bó hoa, định quay lưng rời đi.
Ngay lúc ấy, điện thoại trong túi rung lên.
Một số lạ gửi đến một dòng tin:
“Cô Trần, xin cô đừng rời khỏi nhà họ Lục. Tôi đang trên đường tới. Có chuyện liên quan trực tiếp đến cô cần được làm rõ.”
Tôi còn chưa kịp trả lời thì một chiếc xe màu đen dừng lại trước cổng.
Một người đàn ông khoảng ngoài năm mươi bước xuống.
Ông mặc vest xám, tay cầm chiếc cặp da đã cũ.
Ông nhìn tôi rồi hỏi:
“Cô có phải Trần Nhã An không?”
“Vâng.”
“Tôi là luật sư Tạ Minh Sơn. Tôi là người phụ trách di chúc và những văn bản pháp lý cuối cùng của ông Lục Quang Vinh.”
Tôi ngẩn người.
Bên trong sân, Minh Thành cũng nhanh chóng bước ra.
“Luật sư Tạ? Không phải di chúc của bố tôi đã được công bố rồi sao?”
Luật sư Tạ không trả lời ngay.
Ông lấy từ trong cặp ra một phong bì dày, bên ngoài được niêm phong bằng sáp đỏ.
Vừa nhìn thấy phong bì, sắc mặt mẹ chồng tôi lập tức biến đổi.
“Ông… ông lấy thứ đó ở đâu?”
Luật sư Tạ nhìn bà.
“Ba ngày trước khi qua đời, ông Lục đã lập thêm một văn bản pháp lý tại bệnh viện.”
Bà Ngọc Lan tái mặt.
“Không thể nào!”
“Có thể.”
Ông đáp bình thản.
“Và ông ấy yêu cầu tôi chỉ được mở nó khi những người liên quan có mặt.”
Ông nhìn về phía tôi.
“Đặc biệt là cô Trần Nhã An.”
Minh Thành lập tức biến sắc.
“Bố tôi để lại gì cho cô ấy?”
“Điều đó, chúng ta sẽ biết sau khi mở.”
Nhược Vy ôm bụng, bước tới.
“Bác Lục trước khi mất đã nói rõ ông ấy muốn ai thừa kế. Chuyện này chắc chắn có nhầm lẫn.”
Luật sư Tạ nhìn cô ta.
“Cô Tống, tôi khuyên cô đừng vội kết luận.”
Ông đưa phong bì cho tôi.
“Đây là thư riêng ông Lục để lại cho cô.”
Tôi run rẩy nhận lấy.
Trên mặt phong bì là nét chữ của cha chồng.
Chỉ nhìn vài chữ thôi, nước mắt tôi đã trào ra.
“Gửi Nhã An.”
Tôi xé lớp niêm phong.
Bên trong là một lá thư cùng vài tập hồ sơ.
Dòng đầu tiên khiến tay tôi run bần bật:
“Nhã An, nếu con đang đọc những dòng này, có lẽ con đã bị đuổi khỏi nhà họ Lục.”
Tôi ngẩng đầu.
Mẹ chồng tôi đột nhiên hét lên:
“Không được đọc!”
Bà lao tới.
Nhưng luật sư Tạ nhanh chóng bước chắn trước mặt bà.
“Bà Lục, ông cụ đã dự liệu chuyện này.”
Bà đứng khựng lại.
Luật sư nói tiếp:
“Ông ấy còn dặn tôi rằng nếu có bất kỳ ai cố ngăn cô Trần đọc lá thư, tôi phải lập tức công bố toàn bộ hồ sơ cho tất cả người thân và cơ quan có thẩm quyền.”
Không khí lập tức im phăng phắc.
Tôi cúi xuống đọc tiếp.
“Nhã An, sáu năm trước, bố đã biết con bước vào cuộc hôn nhân này không phải vì những gì con nghĩ.”
Tim tôi đập mạnh.
Sáu năm trước.
Ngày cưới của tôi và Minh Thành.
Ngày mà tôi vẫn luôn tin là ngày mình bắt đầu một cuộc đời mới.
Tôi lật sang trang hồ sơ tiếp theo.
Một bản sao giấy tờ tùy thân.
Một hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.
Một bản xét nghiệm.
Và một tờ đăng ký kết hôn.
Tôi chết lặng khi nhìn cái tên trên tờ giấy.
Không phải Lục Minh Thành.
Tôi đọc lại lần nữa.
Vẫn cái tên ấy.
Lục Minh Hạo.
Người anh trai đã mất của Minh Thành.
Tôi run đến mức đánh rơi tập hồ sơ xuống đất.
“Không… không thể nào…”
Minh Thành bước tới.
Nhưng luật sư Tạ lập tức chặn anh lại.
Tôi ngẩng lên nhìn chồng mình.
“Minh Thành… anh giải thích đi.”
Gương mặt anh trắng bệch.
Anh không nói.
Chính sự im lặng ấy khiến tôi hiểu rằng bí mật sáu năm qua còn đáng sợ hơn tôi tưởng.
Luật sư Tạ mở một tập hồ sơ khác.
“Cô Trần, trước khi kết hôn, cô từng ký một bộ giấy tờ với gia đình họ Lục. Người đứng tên trong hồ sơ ban đầu không phải Lục Minh Thành.”
“Nhưng tại sao giấy đăng ký kết hôn của tôi lại là tên anh ấy?”
“Bởi vì sau khi anh trai Minh Thành qua đời, gia đình đã dùng một loạt giấy tờ khác để thay đổi toàn bộ hồ sơ.”
Tôi nhìn về phía mẹ chồng.
Bà đã không còn vẻ kiêu ngạo như trước.
“Bà biết chuyện này?”
Bà không trả lời.
Tôi bật khóc.
“Suốt sáu năm… mọi người đã lừa tôi?”
Luật sư Tạ đặt lá thư lên tay tôi.
“Ông Lục biết chuyện từ đầu. Ông ấy từng phản đối, nhưng lúc đó tình hình gia đình quá phức tạp. Vì thế ông âm thầm giữ lại bằng chứng.”
Tôi đọc tiếp lá thư.
“Bố xin lỗi con. Sáu năm qua, con đã chịu quá nhiều thiệt thòi cho nhà họ Lục. Con không nợ gia đình này bất cứ điều gì. Nếu một ngày họ đuổi con đi, hãy mang theo toàn bộ những gì thuộc về con.”
Phía cuối lá thư có một câu khiến cả người tôi lạnh đi:
“Đứa trẻ mà Nhược Vy đang mang… không phải cháu của Minh Thành.”
Mọi người đồng loạt chết lặng.
Nhược Vy đưa tay ôm bụng.
“Không… không thể!”
Luật sư Tạ lấy thêm một phong bì khác.
“Ông Lục đã cho người điều tra trước khi qua đời. Hồ sơ này là kết quả xét nghiệm huyết thống được thực hiện theo yêu cầu của ông ấy.”
Minh Thành giật lấy tập hồ sơ.
Chỉ vài giây sau, tay anh run lên.
“Không…”
Nhược Vy nhìn anh.
“Minh Thành, anh nghe em giải thích…”
“Cô im đi!”
Anh quát lớn.
Nhưng lần đầu tiên tôi nhận ra người đàn ông ấy cũng đang sợ hãi.
Luật sư Tạ nói chậm rãi:
“Ông Lục còn để lại một quyết định cuối cùng. Toàn bộ số cổ phần mà cô Trần từng góp vào công ty, cộng với phần tài sản được xác định là thuộc quyền sở hữu của cô, sẽ được trả lại cho cô. Ngoài ra, ông ấy để lại cho cô một căn nhà ở Tô Châu và một khoản tiền đủ để cô bắt đầu cuộc sống mới.”
Tôi nhìn lá thư trong tay.
Tôi từng nghĩ mình mất tất cả.
Nhưng hóa ra người mất nhiều nhất chưa chắc là tôi.
Đoàn đưa tang vẫn đứng ngoài sân.
Không ai còn nói chuyện.
Mẹ chồng tôi ngồi sụp xuống bậc thềm.
Minh Thành nhìn tôi, ánh mắt lần đầu tiên có chút hoảng loạn.
“Nhã An…”
Tôi khẽ lắc đầu.
“Đừng gọi tên tôi như thể chúng ta vẫn còn là vợ chồng.”
Tôi đặt bó cúc trắng trước cổng.
“Bố anh là người duy nhất trong gia đình này từng thật lòng coi tôi như con. Tôi vẫn sẽ tiễn ông.”
Nói rồi, tôi cúi đầu thật sâu trước linh đường.
Một cái cúi đầu cuối cùng.
Không phải với tư cách con dâu nhà họ Lục.
Mà với tư cách một người từng mang ơn ông.
Sau tang lễ, tôi không quay về căn nhà ấy nữa.
Tôi chuyển đến Tô Châu, dùng số vốn được hoàn trả để mở một xưởng thiết kế nhỏ. Những ngày đầu rất khó khăn, nhưng lần đầu tiên sau sáu năm, tôi được sống bằng chính lựa chọn của mình.
Còn nhà họ Lục thì trải qua một cuộc khủng hoảng chưa từng có.
Những bí mật bị che giấu suốt nhiều năm lần lượt được đưa ra ánh sáng. Cuộc hôn nhân của tôi và Minh Thành được giải quyết bằng pháp lý. Những tài sản thuộc về tôi được trả lại đầy đủ.
Ba năm sau, vào một buổi chiều cuối thu, tôi nhận được tin nhắn từ luật sư Tạ.
“Ông Lục từng nói một câu về cô. Tôi nghĩ bây giờ cô nên biết.”
Tôi hỏi:
“Câu gì?”
Ông trả lời:
“Ông ấy nói, con bé Nhã An không phải người nhà họ Lục, nhưng trong cả gia đình này, nó lại là người xứng đáng được gọi là người nhà nhất.”
Tôi ngồi rất lâu bên cửa sổ.
Ngoài kia, lá cây rơi đầy con phố cổ.
Tôi từng nghĩ ngày mình bị đuổi khỏi tang lễ là ngày đau khổ nhất đời mình.
Sau này tôi mới hiểu, đó lại chính là ngày tôi được trả tự do.
Có những cánh cửa đóng lại không phải để chôn vùi một con người.
Mà để buộc người ấy bước ra ngoài, tự mình bắt đầu một cuộc đời mới.
Và lần này, tôi không còn là cô con dâu bị người khác lựa chọn.
Tôi là Trần Nhã An.
Tôi tự lựa chọn cuộc đời của mình.