
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
L::o s::ợ con dâu không trả được tiền, nên khi vợ chồng con trai mua chung cư, mẹ chồng đã không cho vay 50 triệu. Nhưng đến ngày nhận nhà mới, bà đưa cả đoàn họ hàng 10 người lên bắt con dâu phục vụ. Con dâu không nói gì nhịn đến ngày thứ 4 thì làm chuyện không ai ngờ…
Căn hộ tầng 12 còn thơm phức mùi sơn tươi. Nhìn chiếc chìa khóa gập nặng trịch trong lòng bàn tay, Mai nuốt nghẹn vào trong. Căn hộ này là công sức suốt 4 năm ròng của cô, cộng thêm khoản tiền tích góp cả đời mà cha mẹ đẻ ở quê gửi lên hỗ trợ. Ngày tìm đến mẹ chồng xin hỗ trợ tạm 50 triệu để nộp phí quản lý, cô chỉ nhận lại cái bĩu môi lạnh ngắt: “Tiền của tôi là tiền tích góp, cho dâu mượn rồi biết đường nào mà đòi. Khéo lại đem về vun vén cho bên nhà mình.”
Ấy vậy mà đúng ngày nhận nhà, khi Mai còn chưa kịp dọn xong lớp bụi trên sàn, cửa chính đã bật mở. Bà Lãng – mẹ chồng cô – dẫn theo cả đoàn họ hàng 10 người từ quê lên, tay xách nách mang xộc thẳng vào trong. Không một lời hỏi thăm, bà thản nhiên chỉ trỏ: “Đấy, nhà của con trai tôi đấy. Cả nhà cứ tự nhiên nghỉ ngơi, tý nữa con dâu nó lo cơm nước phục vụ.”
Những ngày sau đó, Mai vừa đi làm vừa phải gánh vác việc hậu trường cho 10 con người: từ dọn dẹp, dọn vệ sinh, đến chi phí sinh hoạt đắt đỏ. Đến trưa ngày thứ tư, đỉnh điểm bùng nổ. Trong lúc Mai bê mâm cơm ra phòng khách, bà Lãng lại phàn nàn trước mặt họ hàng: “Món ăn chẳng ra sao, nhà cửa thì chật chội. Mua cái nhà này đúng là phí tiền, chẳng biết có đứng tên con trai tôi không hay lại bị nhà bên kia giữ hết!”
Cả phòng khách hùa theo bàn tán. Nhìn những gương mặt thản nhiên coi thường công sức của mình, Mai chậm rãi đặt mâm cơm xuống. Cô lẳng lặng bước ra cửa chính, bấm khóa gập cẩn thận từ bên ngoài, rồi rút từ trong túi xách ra một tờ giấy đã chuẩn bị sẵn…
Tờ giấy đó chính là Bản sao Hợp đồng mua bán nhà đứng tên duy nhất một mình Mai, kèm theo Đơn xin ly hôn đã có sẵn chữ ký của cô.
Mai dán tờ bản sao hợp đồng lên đúng ô kính cửa chính, nơi mọi người bên trong có thể nhìn thấy rõ mòng mọc từng nét chữ. Tiếp đó, cô tháo luôn cầu giao điện tổng và khóa van nước bên ngoài hành lang, đẩy toàn bộ căn hộ vào cảnh tối om và nóng như lò bát quái giữa buổi trưa hè.
Bên trong bắt đầu đập cửa rầm rầm, tiếng bà Lãng chửi đổng vang lên thất thanh qua khe cửa. Mai rút điện thoại, gọi thẳng cho ban quản lý tòa nhà và bảo vệ: “Tôi là chủ sở hữu căn hộ 1204. Hiện tại có một nhóm người tự ý xâm nhập bất hợp pháp và gây mất trật tự trong nhà tôi. Nhờ các anh lên mời họ ra ngoài giúp, nếu không tôi sẽ báo công an làm việc.”
Chồng Mai lúc này mới hớt hơ hớt hãi chạy từ công ty về, thấy vợ đứng điềm nhiên ở hành lang liền lao vào mắng mỏ: “Em làm cái trò gì đấy? Mẹ và họ hàng lên chơi vài ngày mà em cư xử vô học thế à?”
Mai nhìn chồng bằng ánh mắt hoàn toàn xa lạ. Cô ném tờ đơn ly hôn vào ngực anh ta, cất giọng đanh thép: “Nhà này là tiền của tôi và bố mẹ tôi, không có một đồng nào của nhà anh. Lúc tôi khó khăn xin vay 50 triệu, mẹ anh bảo tôi khôn ranh, sợ tôi quỵt. Vậy lấy quyền gì đưa cả dòng họ lên đây hạch sách, coi tôi như người giúp việc? Anh cầm tờ đơn này rồi vào mà dắt mẹ với họ hàng của anh ra khỏi nhà tôi. Hạn cho anh 30 phút, sau thời gian này bảo vệ sẽ cưỡng chế đuổi tất cả ra ngoài.”
Bảo vệ cùng đại diện Ban quản lý xuất hiện ngay sau đó. Trước sự chứng kiến của dàn an ninh và hàng xóm xung quanh, bà Lãng cùng 10 người họ hàng phải nhếch nhác xách vali bước ra khỏi căn hộ trong sự xấu hổ tột cùng. Mẹ chồng cô mặt cắt không còn một giọt máu, vừa đi vừa ú ớ không nói nên lời khi nhìn thấy tờ hợp đồng chính chủ ghi rõ tên con dâu.
Mai bước vào nhà, chốt chặt cửa khóa gài, mở tung cửa sổ đón luồng gió mát lành từ trên cao. Trút bỏ được người chồng nhu nhược và gia đình chồng độc hại, cô biết từ hôm nay, cuộc sống mới thực sự bắt đầu trong chính căn nhà do chính tay mình tạo dựng.