CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Mỗi tháng, anh đều đều chuyển 15 triệu đồng cho mẹ với mong muốn bà chăm sóc chu đáo cho người vợ vừa sinh con đầu lòng, để anh yên tâm theo công trình ở tỉnh xa. Tin tưởng tuyệt đối vào mẹ, anh chưa từng nghĩ sẽ có điều gì bất ổn xảy ra trong chính ngôi nhà của mình. Thế nhưng, một buổi trưa bất ngờ trở về sớm mà không báo trước, cảnh tượng trước mắt khiến anh chết lặng. Trong góc bếp nhỏ, người vợ trẻ đang lặng lẽ ôm bát cơm nguội trộn cùng chút nước canh và mấy chiếc đầu cá còn sót lại, vừa ăn vừa lén lau nước mắt. Sự thật đằng sau bữa cơm ấy khiến trái tim anh quặn thắt. Còn quyết định của anh ngay sau đó đã làm cả gia đình sửng sốt, không ai có thể ngờ tới.
Hôm ấy, do công trình phải tạm dừng vì sự cố điện, tôi được nghỉ sớm từ gần giữa trưa. Nghĩ vợ ở nhà chắc đang vất vả chăm con nhỏ, tôi ghé vào cửa hàng mua ít hoa quả và một hộp sữa dinh dưỡng dành cho phụ nữ sau sinh rồi chạy thẳng về nhà, định tạo cho cô ấy một bất ngờ nho nhỏ.
Khi đến nơi, cánh cổng chỉ khép hờ. Không gian yên tĩnh đến lạ, chỉ còn tiếng quạt quay đều đều. Tôi đoán con trai vừa ngủ nên mọi người mới im ắng như vậy. Mẹ tôi có lẽ lại sang nhà hàng xóm đánh cờ hoặc trò chuyện như mọi ngày.
Tôi nhẹ nhàng bước vào, định xuống bếp chuẩn bị hâm lại thức ăn cho vợ. Nhưng vừa đứng trước cửa bếp, tôi lập tức khựng lại.
Ở góc bàn, Mai đang ngồi quay lưng về phía cửa. Cô ấy cúi gằm mặt, hai tay ôm chặt chiếc bát lớn như sợ ai nhìn thấy. Mỗi miếng cơm đều được nuốt rất nhanh, xen lẫn những lần vội vàng đưa tay lau nước mắt. Thi thoảng cô lại giật mình nhìn ra ngoài, ánh mắt đầy lo lắng.
Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nếu chỉ là ăn cơm thì tại sao phải lén lút như vậy?
Mang theo sự khó hiểu, tôi bước nhanh vào.
“Em làm gì mà cứ như đang giấu ai thế?”
Mai giật mình đến mức đánh rơi cả chiếc đũa xuống nền gạch. Khuôn mặt vốn xanh xao sau sinh càng tái đi. Cô vội ôm chặt chiếc bát vào người rồi lắp bắp:
“…Anh… sao hôm nay anh về sớm vậy? Em… em chỉ đang ăn trưa thôi.”
Thấy thái độ bất thường của vợ, tôi đưa tay cầm lấy chiếc bát.
Chỉ một cái nhìn, toàn thân tôi như đông cứng.
Trong bát chẳng có thịt, chẳng có cá nguyên miếng hay bất kỳ món ăn nào dành cho người mới sinh. Chỉ là cơm nguội chan chút nước canh loãng, vài chiếc đầu cá đã bị gặm gần hết và ít rau già còn sót lại từ bữa trước.
Tôi đứng chết lặng.
Đây là bữa ăn của vợ tôi sao?
Người mà mỗi tháng tôi đều gửi tiền cho mẹ để chăm sóc cẩn thận, bồi bổ sau sinh?
Tôi quay sang hỏi. Mai chỉ cúi đầu, nước mắt lặng lẽ rơi xuống bát cơm. Ban đầu cô vẫn cố nói dối rằng mình thích ăn như vậy. Nhưng sau khi tôi gặng hỏi nhiều lần, cô mới nghẹn ngào kể hết mọi chuyện.
Hóa ra số tiền tôi gửi hằng tháng, mẹ chỉ dùng một phần rất nhỏ để mua thức ăn. Những món ngon đều được giữ lại cho cả nhà hoặc đem biếu họ hàng. Còn Mai mỗi ngày chỉ được ăn qua loa với lý do: “Đẻ xong thì ăn ít thôi cho nhanh lấy lại dáng.” Có hôm cô đói quá phải lặng lẽ gom phần cơm thừa, chan nước canh rồi ăn vội trong bếp vì sợ mẹ chồng mắng là ăn nhiều.
Càng nghe, tôi càng thấy cổ họng nghẹn lại. Người phụ nữ đã hy sinh sức khỏe để sinh con cho tôi lại phải chịu cảnh tủi thân ngay trong chính ngôi nhà của mình, trong khi tôi vẫn luôn ngỡ mẹ đang chăm sóc cô chu đáo.
Chiều hôm đó, khi mẹ vừa trở về, tôi đặt toàn bộ chiếc bát cơm còn dang dở lên bàn rồi bình tĩnh hỏi:
“Mẹ nói với con đây có phải là bữa ăn của sản phụ không?”
Mẹ tôi còn định tìm lý do bao biện, nhưng trước những lời kể của Mai và cuốn sổ ghi chép chi tiêu mà tôi yêu cầu xem, mọi chuyện đều sáng tỏ.
Không lớn tiếng cãi vã, tôi lặng lẽ thu dọn toàn bộ quần áo của hai mẹ con Mai rồi đưa vợ con về nhà ngoại nghỉ dưỡng một thời gian. Tôi cũng chủ động thuê người chăm sóc sau sinh và tự mình quản lý toàn bộ chi phí thay vì gửi qua người khác như trước.
Trước khi rời đi, tôi chỉ nói với mẹ một câu:
“Con gửi tiền là để vợ con được chăm sóc, chứ không phải để sự tin tưởng của con bị lợi dụng.”
Câu nói ấy khiến cả căn nhà chìm vào im lặng. Mẹ tôi ngồi lặng người, còn những người thân có mặt hôm đó cũng không ai lên tiếng bênh vực.
Vài tháng sau, sức khỏe của Mai dần hồi phục, con trai cũng lớn lên khỏe mạnh. Mẹ tôi nhiều lần gọi điện xin lỗi và mong hai vợ chồng đưa cháu về đoàn tụ. Tôi không cấm vợ tha thứ, nhưng cũng nói rõ rằng tình thân chỉ có thể bền vững khi được xây dựng trên sự tôn trọng và chân thành.
Sau biến cố ấy, tôi hiểu rằng hiếu thảo với cha mẹ là điều cần thiết, nhưng bảo vệ người bạn đời và con cái cũng là trách nhiệm không thể phó mặc cho bất kỳ ai. Bởi đôi khi, điều làm tổn thương một gia đình không phải là thiếu tiền bạc, mà là sự thờ ơ và niềm tin đặt sai chỗ.