CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
MẸ CHỒNG TÁT TÔI 8 CÁI NGAY TRONG TIỆC MỪNG THỌ – TÔI TÁT LẠI 3 CÁI RỒI KÉO VALI RỜI ĐI…
Tôi tên Mai, năm nay 43 tuổi. Tôi đã làm vợ của Khải được gần hai mươi năm. Anh là một cán bộ làm việc trong cơ quan nhà nước, luôn đặt hai chữ “thể diện” lên trên hết và đặc biệt coi trọng những lời đánh giá của họ hàng.
Nhưng có một chuyện mà suốt bao năm qua, gia đình chồng tôi cố tình quên mất.
Căn nhà ba tầng nằm giữa khu phố cũ mà cả nhà đang ở vốn là tài sản riêng của tôi. Trước khi cưới Khải, tôi đã dành gần mười năm tích góp, vay thêm tiền rồi mua lại căn nhà ấy. Khi đó nó chỉ là một căn nhà cũ, xuống cấp, chẳng ai trong gia đình chồng để mắt tới.
Sau khi kết hôn, chính tôi là người bỏ tiền sửa sang từng tầng, thay mái, làm lại sân, mua nội thất và biến nó thành một căn nhà khang trang.
Thế nhưng trong mắt mẹ chồng tôi – bà Loan – tất cả những thứ ấy dần dần trở thành “nhà của con trai bà”.
Bà thường nói với người ngoài:
“Con trai tôi lấy được vợ có nhà cửa tử tế cũng là phúc của nó.”
Nghe nhiều đến mức tôi từng tự hỏi, chẳng lẽ gần hai mươi năm tôi còng lưng làm việc, chăm sóc gia đình, đóng góp từng đồng lại không đáng giá bằng việc tôi trở thành vợ của con trai bà?
Tôi đã nhịn.
Không phải vì tôi yếu đuối, mà vì tôi nghĩ một gia đình muốn yên ổn thì phải có người chịu lùi một bước.
Suốt gần hai mươi năm, tôi lo gần như toàn bộ sinh hoạt của đại gia đình.
Từ tiền điện nước, tiền sửa chữa nhà cửa, tiền thuốc men cho mẹ chồng, đến những khoản cưới hỏi, giỗ chạp, quà cáp họ hàng… phần lớn đều do tôi đứng ra thu xếp.
Có năm Tết, tôi mua quà biếu hơn chục gia đình bên chồng. Có lần một người họ hàng xa gặp khó khăn, mẹ chồng gọi điện bảo tôi:
“Con có điều kiện thì giúp người nhà một chút. Sau này ai cũng nhớ ơn.”
Tôi cũng giúp.
Tôi chưa bao giờ nghĩ đó là một sự ban ơn.
Tôi chỉ nghĩ mình đã là con dâu thì nên giữ hòa khí.
Cho đến ngày tôi nhận ra, trong mắt họ, sự tử tế của tôi không phải là tình cảm.
Nó chỉ đơn giản là… nghĩa vụ.
Ngày hôm đó là tiệc mừng thọ 70 tuổi của bà Loan.
Vì muốn mẹ chồng vui, tôi đồng ý tổ chức một bữa tiệc lớn ngay tại nhà. Bà còn gọi gần hai chục người họ hàng từ quê lên thành phố.
Từ sáng sớm, căn nhà đã ồn ào.
Người bê mâm, người xếp bàn ghế, người treo bóng bay. Ngoài sân dựng một chiếc rạp lớn. Trong bếp, đầu bếp được thuê riêng đang tất bật chuẩn bị đủ món.
Tôi còn đặc biệt đặt một bộ áo dài nhung màu đỏ rượu để tặng mẹ chồng.
Bà mặc nó suốt buổi chiều, đi tới đâu cũng khoe:
“Con dâu tôi đặt may riêng đấy.”
Nhìn bà vui vẻ, tôi từng nghĩ có lẽ những năm tháng mình nhẫn nhịn cuối cùng cũng có ý nghĩa.
Nhưng tôi đã nhầm.
Sau khi mọi người ăn uống được một lúc, bà Loan bất ngờ đứng dậy.
Gương mặt bà đỏ bừng vì rượu.
Bà gõ nhẹ vào thành ly rồi nói:
“Hôm nay đông đủ họ hàng, tôi có chuyện muốn thông báo luôn.”
Mọi người lập tức quay sang nhìn.
Tôi cũng đặt đũa xuống.
Bà chỉ tay về phía con trai út của bà là Dũng, đang ngồi cạnh vợ là Vy.
“Vợ chồng Dũng ở quê chật chội, công việc trên thành phố cũng đang có cơ hội tốt. Tôi quyết định từ tháng sau hai đứa lên đây ở luôn.”
Tôi hơi sững người.
Nhưng tôi vẫn chưa nói gì.
Bởi tôi nghĩ có lẽ bà chỉ muốn con trai lên ở tạm vài tháng.
Cho đến khi bà chỉ tay lên tầng hai.
“Phòng ngủ lớn nhất trên tầng hai để cho vợ chồng Dũng. Phòng đó có nhà vệ sinh riêng, rộng rãi, hai đứa ở cho thoải mái.”
Tôi đặt mạnh chiếc ly xuống bàn.
“Phòng đó là phòng của vợ chồng con.”
Bà Loan quay sang nhìn tôi.
“Thì sao?”
“Con không đồng ý cho người khác chuyển vào phòng riêng của vợ chồng con.”
Một vài người họ hàng bắt đầu nhìn nhau.
Bà Loan cười nhạt.
“Nhà rộng như thế mà con cứ giữ khư khư một căn phòng làm gì? Dũng là em chồng con, có phải người ngoài đâu?”
Tôi cố giữ bình tĩnh.
“Nếu em ấy cần chỗ ở, con có thể sắp xếp phòng khác. Nhưng phòng ngủ của vợ chồng con thì không được.”
Bà Loan lập tức nổi giận.
Bà không tranh luận chuyện phòng nữa.
Bà chuyển sang nói về cả căn nhà.
“Thế thì càng đơn giản. Nhà này đứng tên ai?”
Tôi nhìn thẳng vào bà.
“Đứng tên con.”
“Nhưng con lấy Khải rồi!”
“Đúng. Nhưng căn nhà này con mua trước khi kết hôn.”
Không khí quanh bàn ăn bắt đầu im bặt.
Bà Loan nghiến răng:
“Vợ chồng sống với nhau gần hai mươi năm mà còn phân biệt của tôi, của anh? Cô làm dâu kiểu gì vậy?”
Tôi nhìn sang Khải.
Tôi chờ anh nói một câu.
Chỉ một câu thôi.
Chẳng hạn như: “Mẹ, đây là tài sản của vợ con.”
Nhưng Khải chỉ ngồi đó, vẻ mặt khó chịu.
Tôi hỏi:
“Anh không có gì muốn nói sao?”
Khải cúi mặt xuống.
“Mẹ đang vui, em đừng làm mọi chuyện căng thẳng.”
Câu nói ấy khiến tôi lạnh người.
Hóa ra sau gần hai mươi năm, điều anh quan tâm vẫn chỉ là mẹ anh có vui hay không.
Bà Loan thấy con trai không phản đối thì càng được đà.
Bà đứng bật dậy, nói lớn:
“Ngày mai cô đưa giấy tờ nhà đây. Sang tên cho Khải. Sau này Dũng cũng có phần. Anh em trong nhà phải biết san sẻ với nhau!”
Tôi bật cười.
Không phải vì vui.
Mà vì cuối cùng tôi cũng hiểu họ đã tính toán chuyện này từ bao giờ.
Tôi chậm rãi đứng lên.
“Không.”
Chỉ một chữ.
Nhưng đủ khiến cả bàn tiệc im phăng phắc.
Tôi nói rõ từng câu:
“Căn nhà này là tiền tôi bỏ ra mua trước hôn nhân. Tôi không có nghĩa vụ sang tên cho bất kỳ ai. Tôi đã cho mọi người ở đây suốt nhiều năm, chưa từng tính toán tiền bạc. Nhưng điều đó không có nghĩa mọi người có quyền quyết định tài sản của tôi.”
Một người cô bên chồng lập tức lên tiếng:
“Chị dâu nói thế nghe lạnh lùng quá.”
Người khác tiếp lời:
“Nhà cửa rồi cuối cùng cũng để cho con cháu, giữ làm gì?”
Tôi nhìn họ.
“Đó là chuyện của tôi.”
Bà Loan tức đến run người.
Bà chỉ thẳng vào mặt tôi:
“Cô đúng là đồ đàn bà hỗn láo!”
Tôi chưa kịp phản ứng thì bà đã bước tới.
Một cái tát giáng xuống mặt tôi.
Bốp!
Tôi choáng váng.
Tôi còn chưa kịp đứng vững thì cái tát thứ hai đã tới.
Rồi cái thứ ba.
Thứ tư.
Thứ năm…
Bà Loan đánh liên tiếp đến tám cái.
Tai tôi ù đặc. Má nóng rát. Khóe môi bật máu.
Bà vừa đánh vừa gào:
“Nuôi cô bao nhiêu năm mà cô dám cãi tôi!”
“Không có nhà chồng thì cô có được như ngày hôm nay không?”
“Đồ con dâu bất hiếu!”
Điều đáng sợ nhất không phải tám cái tát.
Mà là trong suốt khoảng thời gian ấy, không một ai đứng ra ngăn bà lại.
Tôi nhìn Khải.
Anh vẫn đứng đó.
Không bước tới.
Không đỡ tôi.
Không nói một câu bảo vệ vợ.
Anh chỉ nhăn mặt vì cả bữa tiệc đã trở nên hỗn loạn.
Ngay khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi như có một sợi dây cuối cùng bị cắt đứt.
Tôi đưa tay lau máu trên môi.
Rồi nhìn mẹ chồng.
“Bà đánh đủ chưa?”
Bà Loan còn đang thở hổn hển.
“Cô còn muốn hỗn nữa à?”
Tôi tiến lên một bước.
Bốp!
Tôi tát bà một cái.
Cả sân im phăng phắc.
Bốp!
Cái tát thứ hai khiến bà Loan sững người.
Bốp!
Cái thứ ba vang lên giữa khoảng không chết lặng.
Tôi buông tay xuống.
“Tôi trả lại bà ba cái. Tôi không đánh bà tám cái, bởi vì tôi vẫn còn biết giới hạn của mình.”
Không ai nói gì.
Tôi nhìn thẳng vào Khải.
“Còn anh…”
Anh ngẩng đầu lên.
Tôi chỉ nói:
“Em đã chờ anh bảo vệ em suốt gần hai mươi năm. Hôm nay em hiểu rồi, em chờ đủ lâu.”
Tôi quay lên tầng.
Không ai biết tôi lên đó làm gì.
Năm phút sau, tôi kéo một chiếc vali màu đen đi xuống cầu thang.
Khải lập tức bước tới.
“Em định đi đâu?”
Tôi nhìn anh.
“Ra khỏi cuộc hôn nhân này.”
Anh sững người.
“Một bữa tiệc thôi mà, em làm quá lên rồi.”
Tôi bật cười.
“Không. Đây không phải chuyện của một bữa tiệc.”
“Tám cái tát hôm nay chỉ là giọt nước cuối cùng.”
“Tám cái tát ấy được tích lũy từ gần hai mươi năm bị coi thường.”
Tôi kéo vali đi thẳng qua phòng khách.
Không ai còn dám ngăn.
Trước khi bước ra khỏi cửa, tôi quay lại nhìn căn nhà một lần cuối.
Nơi này từng là niềm tự hào của tôi.
Nhưng cũng là nơi tôi đã đánh mất quá nhiều năm tháng vì cố làm vừa lòng những người chưa từng biết trân trọng mình.
Tối hôm đó, tôi thuê một phòng khách sạn gần trung tâm.
Tôi ngồi một mình trước gương, nhìn hai bên má vẫn còn đỏ.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi không khóc.
Tôi chỉ thấy nhẹ.
Sáng hôm sau, Khải gọi cho tôi hơn hai mươi cuộc.
Tin nhắn đầu tiên là trách móc.
Tin nhắn thứ hai là yêu cầu tôi về nhà.
Đến tin thứ mười, giọng anh bắt đầu thay đổi.
“Mai, em về nói chuyện được không?”
Tôi không trả lời.
Đến chiều, luật sư tôi quen gọi điện tới.
Tôi nhờ chị ấy kiểm tra lại toàn bộ giấy tờ tài sản, tài khoản và những khoản tiền tôi từng chi cho gia đình chồng.
Không phải vì tôi muốn trả thù.
Tôi chỉ muốn lần đầu tiên trong đời, mình tự bảo vệ quyền lợi của mình.
Ba ngày sau, Khải tìm đến.
Anh đứng trước cửa phòng, gương mặt mệt mỏi.
“Em thật sự muốn ly hôn sao?”
Tôi nhìn anh rất lâu.
“Anh nghĩ sao?”
Anh im lặng.
Một lúc sau, anh nói:
“Mẹ anh cũng lớn tuổi rồi. Em nhường mẹ một chút không được sao?”
Tôi hỏi lại:
“Vậy suốt mười tám năm qua, ai là người nhường?”
Anh không trả lời.
Tôi nói tiếp:
“Em từng nghĩ hôn nhân là chuyện hai người cùng nhau xây dựng. Nhưng đến hôm nay em mới nhận ra, trong cuộc hôn nhân này, anh chưa từng đứng về phía em.”
Khải cúi đầu.
Tôi đặt đơn ly hôn lên bàn.
“Anh ký đi.”
Anh nhìn tờ giấy rất lâu.
Có lẽ đến lúc ấy anh mới hiểu tôi thực sự đã quyết định.
Một tháng sau, chúng tôi hoàn tất thủ tục.
Căn nhà vẫn là tài sản của tôi.
Vợ chồng Dũng không chuyển lên.
Bà Loan từ đó không còn bước chân vào căn nhà ấy nữa.
Còn tôi bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn khác.
Tôi bán một phần nội thất cũ, sửa lại tầng hai thành văn phòng và dùng số tiền tiết kiệm để mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ.
Tôi không còn phải lo hôm nay mẹ chồng thích ăn gì.
Không phải suy nghĩ cuối tuần có họ hàng nào đến.
Không phải nghe ai nói rằng phụ nữ lấy chồng thì phải biết hy sinh.
Tôi vẫn 43 tuổi.
Nhưng tôi cảm giác mình như vừa được sống lại từ đầu.
Vài tháng sau, tôi tình cờ gặp Khải ở một quán cà phê.
Anh trông già đi rất nhiều.
Anh hỏi:
“Em có hối hận không?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
Anh im lặng.
Tôi nhìn anh rồi nói:
“Điều duy nhất tôi tiếc là tại sao mình không rời đi sớm hơn.”
Tôi đứng dậy, cầm túi bước ra khỏi quán.
Ngoài đường, trời đang mưa nhẹ.
Tôi kéo cao cổ áo, bước chậm giữa dòng người.
Ngày tôi kéo vali rời khỏi căn nhà ấy, tôi từng nghĩ mình đã mất một gia đình.
Nhưng sau này tôi mới hiểu…
Có những cánh cửa đóng lại không phải để trừng phạt chúng ta, mà để chúng ta cuối cùng cũng có cơ hội bước sang một cuộc đời khác.
Và đôi khi, cái giá của việc giữ một cuộc hôn nhân không đáng giá chính là đánh mất chính mình.
Tôi đã mất gần hai mươi năm.
Nhưng quãng đời còn lại, tôi quyết định sẽ sống cho mình.