CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
MẸ CHỒNG DẪN CON DÂU MANG THAI ĐẾN ĐUỔI TÔI RA KHỎI NHÀ – BÀ KHÔNG BIẾT TOÀN BỘ TÀI SẢN NHÀ HỌ ĐỀU ĐỨNG TÊN TÔI
Chiều hôm ấy, trời trong veo. Ánh nắng cuối ngày phủ một lớp vàng nhạt lên những dãy nhà cao tầng đối diện, khiến căn hộ của tôi đẹp đến mức tôi từng nghĩ đây là một ngày hoàn hảo để ngồi xuống, pha một ấm trà và tận hưởng sự bình yên.
Tôi đang đứng trong bếp gọt táo thì điện thoại đổ chuông.
Người gọi là chị Hương, nhân viên quản lý của khu chung cư.
Giọng chị có vẻ căng thẳng:
“Chị Ngọc, mẹ chồng chị vừa tới. Bà ấy còn đi cùng một phụ nữ đang mang thai. Hai người nói chuyện rất lớn tiếng, cứ nhất quyết đòi lên gặp chị. Chị có muốn bên em giữ họ lại không?”
Tôi nhìn đồng hồ, sau đó bình thản đáp:
“Không cần đâu chị. Cứ để họ lên.”
Nói xong, tôi đặt điện thoại xuống.
Thật ra, tôi đã chờ ngày này từ rất lâu.
Ba năm qua, tôi luôn cố gắng làm một người con dâu biết điều, một người vợ nhẫn nhịn. Dù bị xem thường, bị nói bóng gió, thậm chí bị coi như người ngoài trong chính gia đình chồng, tôi vẫn im lặng.
Nhưng sự nhẫn nhịn nào cũng có giới hạn.
Và hôm nay, có lẽ là lúc mọi chuyện nên kết thúc.
Khoảng mười phút sau, chuông cửa vang lên.
Tôi không vội ra mở.
Tôi cố tình để thêm một lúc rồi mới bước tới.
Cánh cửa vừa mở, người đầu tiên tôi nhìn thấy chính là mẹ chồng tôi, bà Trần Thị Bích.
Gương mặt bà vẫn là vẻ hằn học quen thuộc.
Sau lưng bà là chị dâu, Phạm Thúy Nga, vợ của anh trai chồng tôi.
Bụng Thúy Nga đã nhô cao, nhìn qua cũng đoán được cô ta đang mang thai khoảng sáu tháng.
Bà Bích chẳng thèm hỏi tôi một câu, cũng không buồn cởi giày mà đi thẳng vào nhà.
Đôi giày dính đầy đất khiến sàn gỗ mới lát của tôi xuất hiện mấy vệt bẩn rõ ràng.
Tôi nhìn xuống, nhưng không nói gì.
Bà ta đưa mắt quan sát khắp phòng khách.
Căn hộ rộng, nội thất được thiết kế theo phong cách hiện đại, toàn bộ đồ đạc đều là những thứ tôi tự tay lựa chọn.
Nhưng ánh mắt bà không có chút nào gọi là thưởng thức.
Nó giống ánh mắt của một người đang kiểm kê tài sản.
Bà ngồi xuống chiếc ghế sofa gần cửa sổ, còn cố tình nhún người mấy cái.
“Ngọc, hôm nay tôi tới đây không phải để chơi.”
“Tôi có chuyện rất quan trọng cần nói với cô.”
Tôi không đáp, chỉ đi vào bếp rót hai cốc nước rồi đặt trước mặt họ.
Bà Bích chẳng buồn động đến.
Bà mở túi xách, lấy ra một tập giấy rồi ném xuống bàn.
“Đọc đi.”
Tôi cúi xuống.
Ngay trang đầu tiên là dòng chữ lớn:
THỎA THUẬN CHẤM DỨT HÔN NHÂN
Tôi đọc từng dòng một cách chậm rãi.
Nội dung không dài.
Tóm lại, họ muốn tôi ly hôn với chồng là Lâm Minh Khang.
Sau khi ly hôn, tôi phải rời khỏi căn hộ, giao lại xe và toàn bộ khoản tiền tiết kiệm.
Tôi chỉ được phép mang theo quần áo, vật dụng cá nhân.
Phần tài sản còn lại đều thuộc về Minh Khang.
Cuối văn bản còn có một câu nghe vô cùng trang trọng:
“Các bên trên tinh thần tự nguyện, hòa thuận và không có tranh chấp đã đi đến thống nhất.”
Tôi suýt bật cười.
Tôi ngẩng đầu:
“Đây là ý của anh Khang sao?”
Bà Bích lập tức sa sầm mặt.
“Cô đừng giả ngây giả ngô.”
“Khang là con trai tôi. Nó đã đồng ý rồi.”
“Tôi là mẹ nó, chẳng lẽ tôi còn không biết con mình muốn gì?”
Tôi nhìn bà, không nói.
Bà càng được đà:
“Cô lấy Khang đã ba năm.”
“Ba năm rồi mà ngay cả một đứa con cô cũng không sinh được.”
“Trong khi anh trai Khang đã có một đứa con, giờ vợ nó lại đang mang thai.”
Bà quay sang nhìn Thúy Nga, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng.
“Đứa bé này rất có thể là cháu trai.”
“Nhà họ Lâm chúng tôi cần người nối dõi.”
“Căn hộ này rộng rãi, vị trí lại đẹp. Sau này Thúy Nga sinh con, mẹ con nó phải có chỗ ở tử tế.”
“Cô ở đây lâu như vậy là đủ rồi.”
Thúy Nga khẽ vuốt bụng, sau đó nhìn quanh căn hộ.
“Con cũng thấy nhà này rất hợp để nuôi trẻ.”
Cô ta cố tình dừng lại vài giây rồi nói:
“Chỉ là… có người ở lâu trong một căn nhà mà không đem lại may mắn thì cũng đáng tiếc.”
Tôi nhìn cô ta.
Không hiểu sao tôi lại thấy buồn cười.
Ba năm trước, khi Minh Khang đưa tôi về ra mắt, bà Bích từng nói thẳng trước mặt tôi:
“Con gái thành phố thì được cái gì? Chỉ biết ăn diện.”
“Nhà tôi cần một người vợ biết vun vén, chứ không cần bình hoa.”
Ngày đó, trong mắt bà, con trai bà là một người đàn ông tài giỏi, có tương lai.
Nhưng chẳng ai biết, lúc ấy Minh Khang vừa thất bại trong một dự án kinh doanh.
Anh nợ gần nửa tỷ đồng.
Có thời điểm tiền thuê nhà còn không có đủ.
Chính tôi đã bán căn chung cư nhỏ đứng tên mình trước khi kết hôn để giúp anh trả phần lớn khoản nợ.
Số tiền còn lại, tôi cùng anh mở một công ty nhỏ.
Ba năm sau, công ty ấy bắt đầu có lợi nhuận.
Căn hộ này cũng được mua bằng tiền tôi góp vào từ trước, cộng với phần tài sản tôi tích lũy sau đó.
Những chuyện ấy, mẹ chồng tôi chưa từng biết.
Minh Khang cũng chưa bao giờ kể.
Không phải vì anh không biết.
Mà vì tôi từng nghĩ vợ chồng sống với nhau không nên tính toán từng đồng.
Tôi từng tin anh.
Chỉ tiếc là niềm tin ấy hình như đã đặt nhầm người.
Tôi đứng dậy, bước đến bên cửa kính.
“Bác Bích.”
“Bác có biết căn nhà này ai mua không?”
Bà bật cười khinh khỉnh:
“Còn phải hỏi?”
“Con trai tôi mua chứ ai.”
“Khang giỏi như vậy, mua một căn nhà có gì khó?”
Tôi nhẹ nhàng đáp:
“Vậy sao?”
Bà lập tức nói:
“Cô đừng tưởng tôi không biết gia đình cô.”
“Bố mẹ cô cũng chỉ là người lao động bình thường.”
“Nhà cô chẳng có gì đáng giá.”
“Nếu không lấy Khang, cô nghĩ mình có thể bước chân vào một căn nhà như thế này à?”
Thúy Nga lập tức tiếp lời:
“Đúng đấy.”
“Có những người chẳng làm được gì nhưng lại cứ tưởng mình quan trọng.”
“Đến lúc người ta cần người sinh con nối dõi thì lại thành chướng ngại.”
Tôi im lặng vài giây.
Sau đó mỉm cười.
“Mẹ.”
“Tờ thỏa thuận này con sẽ giữ.”
“Đợi anh Khang về rồi chúng ta nói chuyện.”
Bà Bích đập mạnh tay xuống bàn.
“Không cần đợi!”
“Khang đã đồng ý!”
“Cô chỉ đang cố kéo dài thời gian thôi!”
Tôi nhìn bà.
“Vậy sao?”
“Đúng!”
Bà đứng dậy, chỉ thẳng vào mặt tôi:
“Hôm nay tôi nói luôn.”
“Căn hộ này nhất định phải giao cho Thúy Nga.”
“Đứa bé trong bụng nó mới là máu mủ nhà họ Lâm.”
“Nếu cô còn chút tự trọng thì ký rồi rời đi.”
“Chúng ta còn có thể giữ chút thể diện cho nhau.”
Tôi hỏi:
“Nếu tôi không ký thì sao?”
Bà cười lạnh.
“Cô sẽ biết hậu quả.”
Nói rồi, bà lấy điện thoại ra.
Trên màn hình là một bức ảnh.
Minh Khang đang ngồi trong một quán cà phê sang trọng cùng một cô gái trẻ.
Hai người ngồi rất gần.
Cô gái ấy cười rạng rỡ.
Khang cũng cười.
Tim tôi nhói lên một cái.
Nhưng chỉ một giây sau, tôi đã bình tĩnh trở lại.
Bà Bích nhìn phản ứng của tôi rồi đắc ý:
“Thấy chưa?”
“Khang có người khác rồi.”
“Cô tưởng mình có thể giữ nó cả đời sao?”
“Cô gái kia trẻ hơn, xinh hơn cô.”
“Cô lấy gì mà so?”
Tôi nhìn bức ảnh thêm một lần.
Rồi tôi đặt điện thoại xuống bàn.
“Mẹ.”
“Con hỏi mẹ một câu.”
“Nếu ngày mai mẹ biết căn hộ này không thuộc về anh Khang, mẹ sẽ cảm thấy thế nào?”
Bà ta sững lại.
“Cô nói cái gì?”
Tôi cười nhẹ:
“Không có gì.”
“Con chỉ muốn nói… có những thứ nhìn tưởng thuộc về mình, nhưng thật ra chưa bao giờ thuộc về mình.”
Bà Bích tức tối:
“Cô đừng giở trò!”
Tôi không tranh luận.
Tôi chỉ ngồi xuống ghế, bình tĩnh chờ đợi.
Khoảng nửa tiếng sau, tiếng khóa cửa vang lên.
Minh Khang trở về.
Vừa bước vào phòng khách, anh đã khựng lại khi thấy mẹ mình và chị dâu đang ngồi đó.
“Mẹ, sao mẹ lại đến?”
Bà Bích lập tức kéo tay con trai:
“Khang, con về đúng lúc lắm.”
“Bảo vợ con ký vào đây rồi dọn ra.”
“Nhà này phải để cho chị dâu con và cháu nội ở.”
Minh Khang nhìn tập giấy trên bàn.
Sau đó nhìn tôi.
Tôi không nói gì.
Anh cúi xuống cầm lên.
Đọc được vài dòng, sắc mặt anh thay đổi.
“Mẹ… ai bảo mẹ làm cái này?”
Bà Bích ngạc nhiên:
“Chính con bảo mẹ mà!”
“Con nói muốn ly hôn với nó!”
Minh Khang quay sang nhìn tôi.
Tôi vẫn im lặng.
Anh siết chặt tờ giấy.
“Mẹ nghe ai nói vậy?”
Bà Bích chỉ vào tôi:
“Chính cô ta.”
“Cô ta không chịu ký.”
“Con phải nói cho nó biết nhà này là của ai.”
Minh Khang nhắm mắt, thở dài.
“Mẹ.”
“Nhà này không phải của con.”
“Cái gì?”
Căn phòng lập tức im phăng phắc.
Bà Bích tưởng mình nghe nhầm.
Minh Khang nói chậm từng chữ:
“Căn hộ này đứng tên Ngọc.”
“Chiếc xe cũng đứng tên cô ấy.”
“Khoản tiền mua căn hộ này phần lớn là tiền của cô ấy.”
“Công ty hiện tại cũng có phần vốn của cô ấy.”
Bà Bích đứng chết lặng.
Thúy Nga cũng không còn vẻ đắc ý.
Tôi nhìn đồng hồ rồi nhẹ nhàng nói:
“Chưa hết đâu.”
Tôi lấy một tập hồ sơ đã chuẩn bị sẵn từ ngăn kéo.
Đặt lên bàn.
“Đây là giấy chứng nhận quyền sở hữu căn hộ.”
“Đây là giấy đăng ký xe.”
“Đây là hồ sơ góp vốn công ty.”
“Còn đây là sao kê khoản tiền tôi chuyển cho anh Khang khi anh ấy còn đang nợ.”
Bà Bích run tay cầm từng tờ.
Gương mặt từ đỏ chuyển sang trắng bệch.
“Mẹ…”
Minh Khang định nói gì đó.
Tôi ngăn lại:
“Anh không cần giải thích.”
“Em chỉ muốn nghe một câu.”
“Anh thật sự muốn ly hôn với em sao?”
Căn phòng im lặng.
Rất lâu sau, Minh Khang mới cúi đầu.
“Anh…”
Tôi nhìn anh.
“Chỉ cần anh nói thật.”
Anh không trả lời.
Sự im lặng đó đã là câu trả lời.
Tôi gật đầu.
“Được.”
“Vậy chúng ta ly hôn.”
Bà Bích lập tức ngẩng lên.
Nhưng lần này, tôi nói tiếp:
“Nhưng anh có thể mang theo những gì thực sự thuộc về anh.”
“Còn căn nhà, xe, tiền tiết kiệm và phần tài sản của em, anh đừng nghĩ đến.”
“Và mẹ cũng đừng bao giờ bước vào căn nhà này nữa.”
Bà Bích hoảng hốt:
“Ngọc, chuyện gì cũng có thể thương lượng!”
“Là mẹ hiểu lầm!”
“Con dâu, chúng ta đều là người một nhà!”
Tôi bật cười.
“Ba năm qua, lúc mẹ cần tiền, con là con dâu.”
“Lúc Khang thất bại, con là người bỏ tiền cứu anh ấy.”
“Nhưng khi có một đứa trẻ khác xuất hiện, con lập tức trở thành người ngoài.”
“Vậy hôm nay chúng ta đừng nói chuyện tình thân nữa.”
Thúy Nga lúc này cũng bắt đầu khóc.
Cô ta nhìn bà Bích:
“Mẹ… chuyện này là sao?”
Bà Bích không trả lời được.
Tôi bước đến cửa, mở rộng ra.
“Xin mời.”
Không ai nhúc nhích.
Tôi nói lần nữa:
“Đây là nhà của tôi.”
“Và từ hôm nay, tôi không muốn bất kỳ ai đến đây để quyết định cuộc đời tôi.”
Cuối cùng, bà Bích kéo Thúy Nga rời đi.
Trước khi bước ra cửa, bà còn quay lại nhìn tôi.
Ánh mắt ấy không còn sự kiêu ngạo.
Chỉ còn sự bối rối và tiếc nuối.
Cánh cửa đóng lại.
Tôi quay sang nhìn Minh Khang.
“Anh cũng nên đi.”
Anh đứng đó rất lâu.
“Ngọc, cho anh một cơ hội được không?”
Tôi lắc đầu.
“Cơ hội không phải thứ mất đi rồi mới biết trân trọng.”
“Anh đã có rất nhiều cơ hội.”
“Chỉ là anh không biết giữ.”
Anh cúi đầu, cuối cùng cũng xách chiếc vali nhỏ rời khỏi nhà.
Cánh cửa đóng lại lần thứ hai.
Tôi đứng một mình giữa căn phòng rộng.
Lạ thay, tôi không khóc.
Tôi chỉ thấy nhẹ nhõm.
Vài tháng sau, tôi hoàn tất thủ tục ly hôn.
Công ty vẫn tiếp tục hoạt động dưới sự điều hành của tôi.
Tôi cũng bán căn hộ cũ và chuyển sang một nơi khác yên tĩnh hơn.
Còn Minh Khang sau khi rời khỏi tôi mới nhận ra cuộc sống không dễ dàng như anh tưởng.
Công ty gặp vấn đề tài chính, những người từng tâng bốc anh lần lượt rời đi.
Thúy Nga cũng không ở bên anh lâu.
Đến khi mọi thứ không còn giá trị để tranh giành, những người từng tự nhận là “người nhà” cũng chẳng còn thân thiết như trước.
Một năm sau, tôi tình cờ gặp bà Bích trong một siêu thị.
Bà gầy đi rất nhiều.
Vừa nhìn thấy tôi, bà đứng khựng lại.
Sau vài giây, bà bước tới.
“Ngọc…”
Tôi lịch sự gật đầu.
Bà im lặng rất lâu rồi nói:
“Ngày trước… mẹ sai rồi.”
Tôi không đáp.
Bà cúi đầu:
“Giá như mẹ biết căn nhà đó là của con từ đầu…”
Tôi mỉm cười.
“Thì có lẽ mẹ vẫn sẽ đối xử tốt với con vì mẹ sợ mất tài sản.”
Bà sững người.
Tôi nói tiếp:
“Nhưng mẹ à, con không cần một gia đình đối xử tử tế với con vì họ sợ mất tiền.”
“Con chỉ cần những người thật lòng.”
Nói xong, tôi quay đi.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi hiểu rằng rời khỏi một cuộc hôn nhân không phải lúc nào cũng là thất bại.
Có những cánh cửa đóng lại không phải để mình mất đi một mái nhà.
Mà để mình bước ra khỏi nơi chưa bao giờ thật sự xem mình là người nhà.
Ngày trước, họ từng nghĩ tôi chẳng có gì ngoài một người chồng.
Sau này tôi mới hiểu, thứ tôi có giá trị nhất chưa bao giờ là căn nhà, chiếc xe hay tiền bạc.
Đó là khả năng tự đứng trên đôi chân của mình.
Và cũng chính vì vậy, khi họ quay lưng, tôi chẳng cần níu kéo bất kỳ ai nữa.