Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày anh quay lại căn nhà này—nơi mà bốn năm trước, chính anh là người bước ra, mang theo một chiếc vali và cả những lời lạnh lùng khiến tôi mất ngủ suốt nhiều tháng trời.
Ngày đó, trời cũng mưa như hôm nay.
Nhưng hôm nay, tôi không còn là người phụ nữ đứng chết lặng giữa phòng khách, nhìn theo bóng lưng chồng mình rời đi nữa. Tôi đã học cách sống một mình, học cách nuôi con, học cách vá lại những mảnh vỡ trong lòng mà không cần ai giúp đỡ.
Chỉ là… tôi không ngờ, sau tất cả, người khiến mọi thứ xáo trộn trở lại lại chính là anh.
Buổi chiều hôm ấy, tôi đang loay hoay trong bếp thì nghe tiếng gõ cửa.
Cộc… cộc… cộc…
Tiếng gõ không quá mạnh, nhưng đều và dứt khoát. Một cảm giác kỳ lạ thoáng qua khiến tay tôi khựng lại. Không hiểu sao, tim tôi đập nhanh hơn bình thường.
Tôi lau tay vào tạp dề, bước ra mở cửa.
Và rồi… tôi sững người.
Anh đứng đó.
Vẫn là dáng người quen thuộc, chỉ có điều gầy hơn trước, khuôn mặt cũng có thêm vài nét mệt mỏi. Ánh mắt anh không còn sắc lạnh như ngày xưa, nhưng cũng không hẳn là dịu dàng.
Chúng tôi nhìn nhau vài giây.
Không ai nói gì.
Cuối cùng, anh là người lên tiếng trước:
“Anh… qua thăm con.”
Giọng anh trầm, hơi khàn, như thể đã tập nói câu đó rất nhiều lần trước khi đứng ở đây.
Tôi siết chặt tay.
“Ừ.”
Chỉ một chữ.
Tôi tránh sang một bên, để anh bước vào.
Căn nhà nhỏ bỗng trở nên chật chội một cách khó hiểu.
Con bé từ trong phòng chạy ra khi nghe tiếng người lạ.
Nó dừng lại trước mặt anh, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm.
“Chú là ai vậy ạ?”
Câu hỏi vô tư ấy như một nhát dao cứa thẳng vào không khí.
Anh đứng khựng lại.
Tôi quay đi, không dám nhìn biểu cảm của anh lúc đó.
Bốn năm… đủ để một đứa trẻ quên mất cha mình.
Anh cúi xuống, giọng run run:
“Chú… là…”
Nhưng anh không nói tiếp được.
Tôi biết, không phải vì anh không biết trả lời, mà vì anh không dám.
Cuối cùng, tôi lên tiếng:
“Đây là bố.”
Con bé chớp mắt.
“Bố á?”
Nó nghiêng đầu, nhìn anh kỹ hơn, rồi quay sang tôi:
“Sao bố lại giống chú trong hình cũ vậy mẹ?”
Tôi nghẹn lại.
Anh khẽ cười—một nụ cười méo mó.
“Vì… bố là người trong hình đó mà.”
Con bé im lặng vài giây, như đang cố ghép nối những ký ức mơ hồ. Rồi nó gật gù, nhưng ánh mắt vẫn còn xa lạ.
Khoảnh khắc đó, tôi thấy rõ… anh đã đánh mất điều gì.
Không phải tôi.
Mà là chính con của mình.
Anh ngồi trên ghế, con bé ngồi đối diện, giữ khoảng cách như với một người lạ.
Tôi đứng trong bếp, nhưng tai vẫn nghe rõ từng câu nói ngoài phòng khách.
Anh hỏi:
“Con… dạo này học thế nào?”
“Dạ bình thường ạ.”
“Có ngoan không?”
“Có ạ.”
Cuộc trò chuyện gượng gạo đến mức khiến người nghe cũng thấy khó chịu.
Đây không phải là hai cha con.
Đây là hai người xa lạ đang cố đóng vai người thân.
Một lúc sau, con bé quay sang tôi, giọng trong veo:
“Mẹ ơi, bố sẽ ở lại ăn cơm không?”
Tôi chưa kịp trả lời thì anh đã nói:
“Nếu mẹ con đồng ý…”
Câu nói ấy khiến tôi khựng lại.
Một cảm giác quen thuộc ùa về—cái cách anh luôn đặt quyết định vào tay tôi, nhưng thực chất lại khiến tôi không thể từ chối.
Tôi thở dài:
“Ở lại đi.”
Bữa cơm hôm đó là bữa cơm kỳ lạ nhất trong bốn năm qua.
Ba người, ba tâm trạng.
Con bé thì cố gắng vui vẻ, kể chuyện trường lớp. Anh thì chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, ánh mắt không rời khỏi con.
Còn tôi… chỉ im lặng.
Tôi không biết nên nói gì với anh.
Không biết nên hỏi thăm, hay nên giữ khoảng cách.
Chúng tôi như hai người xa lạ bị buộc phải ngồi chung một bàn.
Đến giữa bữa, con bé bất ngờ hỏi:
“Bố ơi, sao bốn năm rồi bố mới đến thăm con?”
Chiếc đũa trên tay tôi rơi xuống.
Keng.
Âm thanh vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.
Anh sững người.
Tôi biết, câu hỏi đó sẽ đến. Nhưng khi nó thực sự được nói ra, tôi vẫn không chuẩn bị nổi.
Con bé không có ý gì xấu.
Chỉ là… nó vô tư.
Nhưng chính sự vô tư đó lại tàn nhẫn đến mức không ai chịu nổi.
Anh nhìn con, môi mấp máy.
“Bố…”
Anh dừng lại.
Một lúc rất lâu.
Rồi anh nói, giọng thấp hẳn:
“Bố bận.”
Một câu trả lời ngắn gọn.
Nhưng quá yếu ớt.
Con bé cau mày:
“Bận đến mức không gọi điện cho con luôn ạ?”
Tôi nhắm mắt.
Đủ rồi.
Tôi đặt mạnh bát xuống bàn:
“Ăn cơm đi con.”
Giọng tôi hơi gắt.
Con bé giật mình, cúi đầu ăn tiếp.
Không ai nói thêm gì.
Sau bữa ăn, con bé vào phòng học bài.
Chỉ còn tôi và anh trong phòng khách.
Không khí nặng nề đến khó thở.
Anh là người lên tiếng trước:
“Em… vẫn ổn chứ?”
Tôi cười nhạt.
“Anh thấy rồi đấy.”
Anh gật đầu.
“Ừ… em mạnh mẽ hơn anh nghĩ.”
Tôi không đáp.
Một lúc sau, anh nói tiếp:
“Anh… xin lỗi.”
Hai chữ đó, đến muộn bốn năm.
Tôi bật cười.
“Giờ nói để làm gì?”
Anh nhìn xuống tay mình.
“Anh biết… không còn ý nghĩa gì. Nhưng anh vẫn muốn nói.”
Tôi nhìn anh, lần đầu tiên đối diện thẳng thắn.
“Anh muốn gì?”
Anh ngẩng lên.
Ánh mắt anh… có gì đó rất lạ.
“Anh muốn… quay lại.”
Câu nói ấy khiến tôi chết lặng.
Tôi tưởng mình đã chuẩn bị cho mọi khả năng.
Nhưng không phải khả năng này.
“Anh nói cái gì?”
“Anh muốn quay lại… với em và con.”
Tôi đứng bật dậy.
“Anh nghĩ đây là cái gì? Một trò đùa à?”
“Anh không đùa.”
“Vậy anh nghĩ tôi sẽ đồng ý?”
Giọng tôi bắt đầu run.
Không phải vì xúc động.
Mà vì tức giận.
“Sau bốn năm anh biến mất, giờ anh quay về, nói một câu ‘quay lại’ là xong?”
Anh siết chặt tay.
“Anh biết anh sai.”
“Không. Anh không biết.”
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Nếu anh biết, anh đã không bỏ đi ngay từ đầu.”
Không khí căng như dây đàn.
Đúng lúc đó, cửa phòng con bé mở ra.
Nó đứng đó, nhìn chúng tôi.
“Mẹ… bố… hai người cãi nhau à?”
Tôi im lặng.
Anh cũng không nói gì.
Con bé bước ra, đứng giữa hai chúng tôi.
Rồi nó hỏi một câu—một câu khiến mọi thứ như sụp đổ:
“Mẹ ơi… nếu ngày xưa bố không đi, thì bây giờ nhà mình có giống mấy bạn trong lớp không?”
Tôi chết lặng.
Anh cũng vậy.
Không ai trả lời được.
Con bé nhìn tôi, ánh mắt trong veo nhưng lại đau đến lạ.
“Có phải vì con không ngoan nên bố mới đi không?”
“Không phải!”
Tôi gần như hét lên.
Tôi ôm chặt con bé vào lòng.
“Không phải lỗi của con.”
Nó nấc lên:
“Vậy tại sao bố không ở với con?”
Câu hỏi đó… tôi đã tự hỏi suốt bốn năm.
Và giờ, chính con tôi cũng hỏi điều đó.
Tôi không trả lời được.
Tôi chỉ biết ôm con, nước mắt rơi lúc nào không hay.
Anh đứng đó.
Bất động.
Như một người ngoài cuộc.

Tối hôm đó, anh ra về.
Trước khi đi, anh nói:
“Anh sẽ quay lại.”
Tôi không trả lời.
Tôi không biết mình nên hy vọng hay nên sợ hãi.
Chỉ biết rằng… cuộc sống yên ổn suốt bốn năm của tôi, đã chính thức bị xáo trộn.
Và câu hỏi của con gái tôi hôm nay…
sẽ còn ám ảnh tôi rất lâu.
Rằng…
nếu ngày đó mọi thứ khác đi,
liệu chúng tôi có còn là một gia đình?