Tôi vẫn còn nhớ rõ cái ngày nhận được cuộc gọi từ mẹ, giọng bà khàn đi vì khóc:
“Bố con… không qua khỏi rồi.”
Mọi thứ trước mắt tôi như sụp xuống. Tôi đặt điện thoại xuống mà tay vẫn run, tim đập dồn dập như không tin nổi vào sự thật. Bố tôi, người đàn ông cả đời vất vả vì gia đình, người luôn gọi điện hỏi han tôi mỗi tối, vậy mà giờ đây… đã không còn nữa.
Tôi bắt chuyến xe đêm về quê ngay trong ngày. Đêm ấy dài vô tận. Những ký ức về bố cứ ùa về, từng chút một, như những mảnh ghép đau đớn không thể gắn lại. Tôi không kịp nhìn ông lần cuối, không kịp nói một câu tạm biệt. Đó là điều khiến tôi ám ảnh suốt nhiều tháng sau đó.
Tang lễ diễn ra chóng vánh trong sự bàng hoàng của cả gia đình. Anh trai tôi lo liệu hầu hết mọi việc. Anh là con trưởng, lại ở gần bố mẹ nên ai cũng mặc nhiên xem anh là người gánh vác trách nhiệm chính.
Tôi không có ý kiến gì. Trong những ngày ấy, tôi chỉ biết khóc, phụ giúp những việc lặt vặt và lặng lẽ đứng nhìn bàn thờ bố nghi ngút khói hương.
Sau tang lễ, tôi xin nghỉ thêm vài ngày để ở lại với mẹ. Nhưng anh trai nói:
“Em cứ về đi, còn công việc nữa. Ở đây anh lo được.”
Tôi nhìn mẹ, bà gật đầu, ánh mắt mệt mỏi. Tôi cũng đành nghe theo.
Trước khi đi, tôi có hỏi nhẹ:
“Chuyện giấy tờ, tài sản của bố… anh tính thế nào?”
Anh cười:
“Để sau đi em. Giờ còn đang tang gia, nói mấy chuyện này không hay.”
Tôi thấy cũng phải, nên không hỏi thêm.
Thời gian trôi đi, nỗi đau mất bố dần lắng xuống, nhưng không bao giờ biến mất. Tôi bận rộn với công việc và cuộc sống riêng, thỉnh thoảng gọi điện về hỏi thăm mẹ.
Cho đến ngày giỗ 100 ngày của bố.
Tôi quyết định về quê sớm một hôm để phụ giúp chuẩn bị. Nhưng chính chuyến đi đó đã khiến tôi nhận ra một sự thật mà có lẽ cả đời này tôi cũng không quên được.
Tôi về đến nhà vào buổi chiều. Căn nhà vẫn vậy, nhưng thiếu đi bóng dáng của bố khiến mọi thứ trở nên lạnh lẽo đến lạ.
Mẹ đang ở trong bếp. Thấy tôi, bà chỉ cười nhẹ, không còn ôm chầm lấy tôi như trước. Tôi nghĩ chắc bà vẫn chưa nguôi ngoai nỗi đau.
Anh trai tôi không có nhà. Chị dâu nói anh đi có việc.
Tôi lên phòng cũ của mình nghỉ ngơi. Khi mở tủ ra để tìm chăn, tôi chợt nhận ra một điều lạ.
Những giấy tờ quan trọng của gia đình trước đây bố vẫn cất ở ngăn tủ này… giờ không còn nữa.
Tôi nhíu mày. Có thể anh trai đã cất đi chỗ khác.
Nhưng linh cảm trong tôi bắt đầu dấy lên.
Tối hôm đó, khi anh trai về, tôi thấy anh cầm theo một chiếc túi đựng hồ sơ dày cộp. Anh vừa bước vào nhà, nhìn thấy tôi thì thoáng giật mình, rồi nhanh chóng giấu chiếc túi vào phòng riêng.
Cử chỉ đó khiến tôi không thể không nghi ngờ.
Trong bữa cơm, tôi hỏi:
“Anh đi đâu về muộn thế?”
Anh đáp qua loa:
“Ra ngân hàng có chút việc.”
“Việc gì mà nhiều giấy tờ thế?”
Anh liếc tôi, giọng có chút khó chịu:
“Việc của anh, em hỏi làm gì.”
Câu trả lời đó khiến tôi khựng lại. Từ nhỏ đến lớn, anh chưa bao giờ nói với tôi kiểu đó.
Không khí bữa cơm trở nên nặng nề.
Đêm đó, tôi không ngủ được.
Khoảng gần 11 giờ, tôi nghe tiếng cửa mở khe khẽ. Tôi hé cửa nhìn ra, thấy anh trai đang ngồi ở phòng khách, trải một xấp giấy tờ ra bàn.
Tôi bước lại gần.
“Anh đang làm gì thế?”
Anh giật mình, vội vàng thu lại:
“Không có gì.”
Nhưng lần này, tôi không dễ dàng bỏ qua.
“Tại sao giấy tờ nhà đất lại ở đây?”
Anh im lặng.
Tôi nhìn rõ cuốn sổ đỏ trên bàn.
Tim tôi đập mạnh.
“Anh mang sổ đỏ đi làm gì?”
Anh thở dài, rồi nói:
“Anh đi vay ngân hàng.”
Tôi chết lặng.
“Anh nói cái gì?”
“Anh vay một ít vốn làm ăn.”
“Một ít là bao nhiêu?”
Anh không trả lời.
Tôi gần như hét lên:
“Anh có hỏi ý kiến mẹ không? Có hỏi ý kiến em không?”
Anh cau mày:
“Đây là nhà của anh, anh có quyền.”
Câu nói đó như một cú tát.
“Nhà của anh? Bố để lại cho cả hai anh em, sao lại là của riêng anh?”
Anh cười nhạt:
“Em nghĩ thế thôi.”
Tôi đứng sững.
“Ý anh là sao?”
Anh nhìn thẳng vào tôi:
“Bố đã sang tên hết cho anh từ trước khi mất rồi.”

Tai tôi ù đi.
“Không thể nào…”
“Có giấy tờ đàng hoàng.”
“Em không tin.”
“Không tin thì mai lên xã mà hỏi.”
Giọng anh lạnh lùng đến mức tôi không nhận ra đó là người anh trai từng bế tôi đi học mỗi ngày.
Sáng hôm sau, tôi lập tức lên ủy ban xã.
Và sự thật… còn tàn nhẫn hơn tôi tưởng.
Toàn bộ đất đai, nhà cửa… đã được sang tên cho anh trai từ hai tháng trước khi bố mất.
Tôi không có tên trong bất kỳ giấy tờ nào.
Không có quyền thừa kế.
Không có quyền sở hữu.
Không có gì cả.
Tôi trở về nhà trong trạng thái như người mất hồn.
Tôi tìm mẹ.
“Mẹ biết chuyện này không?”
Bà im lặng.
Sự im lặng đó chính là câu trả lời.
“Nói con nghe đi mẹ! Tại sao lại như vậy?”
Mẹ tôi ngồi xuống, giọng run run:
“Bố con… muốn vậy.”
“Bố muốn? Hay là mẹ và anh ép bố?”
Bà bật khóc:
“Con đừng nói vậy… bố con lúc đó bệnh nặng, chỉ muốn mọi thứ ổn định… anh con ở gần, tiện chăm sóc…”
Tôi cười.
Một nụ cười cay đắng.
“Còn con? Con không phải con của bố sao?”
“Không phải vậy…”
“Vậy là gì? Con đi lấy chồng là mất quyền thừa kế à?”
Không ai trả lời tôi.
Chiều hôm đó, tôi đối diện với anh trai một lần nữa.
“Anh vay bao nhiêu tiền?”
Anh thản nhiên:
“Gần hai tỷ.”
“Tài sản này không chỉ là của anh. Đó là mồ hôi nước mắt của bố mẹ, có cả phần của em.”
Anh đập bàn:
“Em thôi đi! Em đã lấy chồng, có nhà riêng rồi, còn đòi hỏi gì nữa?”
“Đó là quyền của em!”
“Quyền gì khi trên giấy tờ không có tên em?”
Câu nói đó… như một nhát dao cứa sâu vào lòng tôi.
Đỉnh điểm là khi ngân hàng gửi giấy thông báo về nhà.
Nếu không trả được nợ đúng hạn, tài sản sẽ bị phát mãi.
Mẹ tôi hoảng loạn.
Anh trai thì bắt đầu lộ rõ sự bất lực. Việc làm ăn của anh không suôn sẻ như anh nghĩ.
Cả gia đình rơi vào khủng hoảng.
Và lúc đó… họ mới tìm đến tôi.
“Em giúp anh lần này đi,” anh nói, giọng không còn kiêu ngạo như trước.
“Giúp thế nào?”
“Em đứng ra vay giúp một khoản để anh xoay vòng vốn.”
Tôi nhìn anh.
Người anh từng là chỗ dựa của tôi.
Giờ đây lại trở thành người khiến tôi đau nhất.
“Anh lấy hết của em, giờ lại bảo em giúp anh?”
Anh im lặng.
Mẹ tôi khóc:
“Con ơi… dù sao cũng là anh em…”
Tôi nhắm mắt.
Nước mắt rơi lúc nào không hay.
Câu chuyện của tôi có thể khiến nhiều người tranh cãi.
Có người sẽ nói tôi nên giúp, vì đó là gia đình.
Có người sẽ nói tôi nên buông bỏ, vì tôi đã bị đối xử bất công.
Còn tôi…
Tôi vẫn đang đứng giữa hai lựa chọn.
Giữa tình thân và lòng tự trọng.
Giữa quá khứ và hiện tại.
Nhưng có một điều tôi chắc chắn:
Tôi không còn là cô em gái ngây thơ ngày nào, tin rằng gia đình luôn là nơi công bằng nhất.
Bởi đôi khi…
Chính gia đình lại là nơi khiến người ta tổn thương sâu sắc nhất.