Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Một người đi chiếc xe cà tàng, vét sạch túi cũng chỉ đủ đổ đúng 10.000 đồng tiền xăng. Bất thình lình, người đàn ông lạ mặt đứng chờ phía sau nói với nhân viên: “Cứ đổ đầy bình cho anh ấy, tính hết vào tiền của tôi”. Chẳng ai biết điều gì đã khiến một người xa lạ lại sẵn lòng chi tiền cho một “bình xăng đầy” giữa lúc phố xá đang vội vã như vậy. Giữa cái nắng gắt của buổi trưa, câu nói ấy khiến cả trạm xăng lặng đi, mở đầu cho một câu chuyện mà không ai có thể đoán trước.
Trưa nắng gắt như đổ l:ửa xuống mặt đường nhựa bong tróc. Tại cây xăng nằm khiêm tốn nơi góc ngã tư ngoại ô, dòng người kiên nhẫn nhích từng chút một trong tiếng động cơ nổ giòn và mùi xăng n:ồng n:ặc. Ông Sáu dắt chiếc xe máy cũ kỹ, loại xe mà người ta hay gọi vui là “xe mù” vì đèn đã vỡ, dàn nhựa lỏng lẻo buộc đầy dây kẽm. Đôi bàn tay ông đen nhẻm, móng tay đóng phèn, bám chặt vào tay lái r:un r:ẩy.
Đến lượt mình, ông Sáu lúng túng rút từ túi quần ra mấy tờ tiền lẻ nhăm nhúm, vuốt đi vuốt lại cho phẳng phiu rồi lí nhí bảo cô nhân viên:
— Cho tôi… mười ngàn tiền xăng thôi cô ạ.
Cô nhân viên nhìn ông, khẽ thở dài. Mười ngàn đồng thời buổi này chỉ đủ cho kim xăng nhích lên một chút, chưa kịp làm mát bình xăng khô khốc giữa cái nóng gần 40 độ. Phía sau, tiếng còi xe bắt đầu thúc giục, vài người cau có vì sự chậm chạp của người đàn ông khắc khổ. Ông Sáu cúi đầu, bàn tay r:un r:un mở nắp bình xăng rỉ sét, khuôn mặt hằn học những nếp nhăn của sự lo toan và cái ngh:è:o bám đuổi.
Bỗng nhiên, một bàn tay rắn rỏi đặt nhẹ lên vai ông. Một người đàn ông trung niên, ăn mặc chỉnh tề nhưng giản dị, đi chiếc xe tay ga bóng loáng vừa trờ tới. Anh mỉm cười với cô nhân viên rồi nói dõng dạc:
— Cô ơi, cứ đổ đầy bình cho chú này đi. Bao nhiêu tiền cứ tính hết vào phần của tôi.
Ông Sáu giật mình, đôi mắt đục mờ ngơ ngác nhìn người lạ. Ông xua tay cuống quýt, giọng r:un b:ần b:ật:
— Kìa chú, không được đâu… tôi chỉ có mười ngàn thôi. Chú làm thế tôi biết lấy gì mà trả?
Người đàn ông kia khẽ cười, ánh mắt hiền từ:
— Chú đừng lo, coi như hôm nay cháu mời chú một cốc cà phê. Nắng nôi thế này, xe hết xăng dọc đường thì khổ lắm. Chú cứ để cô ấy đổ đầy cho yên tâm mà đi.
Cô nhân viên nhìn hai người, rồi như hiểu ra điều gì, cô mỉm cười nhấn cò bơm. Tiếng xăng chảy róc rách vào bình nghe thật êm tai. Ông Sáu đứng lặng đi, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Bình xăng của chiếc xe cà tàng ấy, có lẽ đã lâu lắm rồi mới được nếm trải cảm giác đầy tràn đến thế. Khi con số trên trụ bơm dừng lại, người đàn ông kia rút ví thanh toán một cách dứt khoát, không một chút tính toán.
Ông Sáu dắt xe ra khỏi khu vực bơm xăng nhưng không đi ngay. Ông đứng đợi dưới bóng râm của một tán cây gần đó. Khi người đàn ông kia vừa nổ máy định đi, ông Sáu vội vàng bước tới, níu tay áo anh lại:
— Chú ơi, tôi cảm ơn chú nhiều lắm. Nhưng mà… chú cho tôi gửi lại mười ngàn này. Tuy ít, nhưng là tiền tôi đã chuẩn bị sẵn. Chú không lấy, lòng tôi không yên.
Người đàn ông nhìn tờ tiền lẻ nhăn nhúm trong bàn tay thô ráp của ông lão, anh nhận ra sự tự trọng ẩn sau vẻ ngoài nghèo khổ ấy. Anh không từ chối, vì anh biết nếu từ chối, anh sẽ làm tổn thương lòng tự trọng cuối cùng của người đàn ông này. Anh nhận lấy tờ mười ngàn đồng, cất cẩn thận vào túi áo ngực rồi hỏi khẽ:
— Chú đi đâu mà giữa trưa nắng thế này?
Ông Sáu quệt mồ hôi, ánh mắt bỗng trở nên dịu lại khi nhắc về gia đình:
— Tôi đi đưa cơm cho bà nhà tôi. Bả nằm viện dưới kia cũng gần tháng rồi. Sáng nay tôi tranh thủ đi lượm ve chai, dành dụm mãi mới đủ mười ngàn đổ xăng để chạy xuống đó. May mà gặp được chú… nếu không, không biết dọc đường có dắt bộ không nữa.
Người đàn ông lặng đi một nhịp. Hóa ra, mười ngàn đồng ấy không chỉ là xăng, mà là cả một hành trình yêu thương của người chồng già dành cho vợ. Anh nhìn xuống giỏ xe của ông Sáu, thấy một cặp lồng cũ kỹ được bọc kỹ trong lớp túi nilon để giữ nhiệt. Một bữa cơm ngh:èo nhưng chứa đựng tất cả hy vọng.
— Chú này, — Anh thanh niên chợt lên tiếng — Cháu cũng có mẹ đang nằm viện. Cháu hiểu cảm giác của chú. Cháu tên Thành. Nếu không chê, lát nữa cháu xong việc cũng qua viện, cháu ghé thăm cô được không?
Ông Sáu gật đầu lia lịa, xúc động không nói nên lời. Hai người chia tay nhau ở ngã tư, mỗi người một hướng nhưng trong lòng họ, dường như cái nắng gắt của buổi trưa đã bớt đi phần g:ay g:ắt.
Buổi chiều hôm đó, tại căn phòng bệnh chật chội, Thành xuất hiện với một túi hoa quả tươi và một ít sữa. Anh thấy ông Sáu đang tỉ mẩn bón từng thìa cháo cho vợ. Bà lão nhìn chồng, rồi nhìn người khách lạ, ánh mắt lấp lánh sự ngạc nhiên.
HẾT PHẦN 1… CÒN TIẾP PHẦN 2… ![]()
![]()
Một người đi chiếc xe cà tàng, vét sạch túi cũng chỉ đủ đổ đúng 10.000 đồng tiền xăng. Bất thình lình, người đàn ông lạ mặt đứng chờ phía sau nói với nhân viên: “Cứ đổ đầy bình cho anh ấy, tính hết vào tiền của tôi”. Chẳng ai biết điều gì đã khiến một người xa lạ lại sẵn lòng chi tiền cho một “bình xăng đầy” giữa lúc phố xá đang vội vã như vậy. Giữa cái nắng gắt của buổi trưa, câu nói ấy khiến cả trạm xăng lặng đi, mở đầu cho một câu chuyện mà không ai có thể đoán trước.
Trưa nắng gắt như đổ l:ửa xuống mặt đường nhựa bong tróc. Tại cây xăng nằm khiêm tốn nơi góc ngã tư ngoại ô, dòng người kiên nhẫn nhích từng chút một trong tiếng động cơ nổ giòn và mùi xăng n:ồng n:ặc. Ông Sáu dắt chiếc xe máy cũ kỹ, loại xe mà người ta hay gọi vui là “xe mù” vì đèn đã vỡ, dàn nhựa lỏng lẻo buộc đầy dây kẽm. Đôi bàn tay ông đen nhẻm, móng tay đóng phèn, bám chặt vào tay lái r:un r:ẩy.
Đến lượt mình, ông Sáu lúng túng rút từ túi quần ra mấy tờ tiền lẻ nhăm nhúm, vuốt đi vuốt lại cho phẳng phiu rồi lí nhí bảo cô nhân viên:
— Cho tôi… mười ngàn tiền xăng thôi cô ạ.
Cô nhân viên nhìn ông, khẽ thở dài. Mười ngàn đồng thời buổi này chỉ đủ cho kim xăng nhích lên một chút, chưa kịp làm mát bình xăng khô khốc giữa cái nóng gần 40 độ. Phía sau, tiếng còi xe bắt đầu thúc giục, vài người cau có vì sự chậm chạp của người đàn ông khắc khổ. Ông Sáu cúi đầu, bàn tay r:un r:un mở nắp bình xăng rỉ sét, khuôn mặt hằn học những nếp nhăn của sự lo toan và cái ngh:è:o bám đuổi.
Bỗng nhiên, một bàn tay rắn rỏi đặt nhẹ lên vai ông. Một người đàn ông trung niên, ăn mặc chỉnh tề nhưng giản dị, đi chiếc xe tay ga bóng loáng vừa trờ tới. Anh mỉm cười với cô nhân viên rồi nói dõng dạc:
— Cô ơi, cứ đổ đầy bình cho chú này đi. Bao nhiêu tiền cứ tính hết vào phần của tôi.
Ông Sáu giật mình, đôi mắt đục mờ ngơ ngác nhìn người lạ. Ông xua tay cuống quýt, giọng r:un b:ần b:ật:
— Kìa chú, không được đâu… tôi chỉ có mười ngàn thôi. Chú làm thế tôi biết lấy gì mà trả?
Người đàn ông kia khẽ cười, ánh mắt hiền từ:
— Chú đừng lo, coi như hôm nay cháu mời chú một cốc cà phê. Nắng nôi thế này, xe hết xăng dọc đường thì khổ lắm. Chú cứ để cô ấy đổ đầy cho yên tâm mà đi.
Cô nhân viên nhìn hai người, rồi như hiểu ra điều gì, cô mỉm cười nhấn cò bơm. Tiếng xăng chảy róc rách vào bình nghe thật êm tai. Ông Sáu đứng lặng đi, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Bình xăng của chiếc xe cà tàng ấy, có lẽ đã lâu lắm rồi mới được nếm trải cảm giác đầy tràn đến thế. Khi con số trên trụ bơm dừng lại, người đàn ông kia rút ví thanh toán một cách dứt khoát, không một chút tính toán.
Ông Sáu dắt xe ra khỏi khu vực bơm xăng nhưng không đi ngay. Ông đứng đợi dưới bóng râm của một tán cây gần đó. Khi người đàn ông kia vừa nổ máy định đi, ông Sáu vội vàng bước tới, níu tay áo anh lại:
— Chú ơi, tôi cảm ơn chú nhiều lắm. Nhưng mà… chú cho tôi gửi lại mười ngàn này. Tuy ít, nhưng là tiền tôi đã chuẩn bị sẵn. Chú không lấy, lòng tôi không yên.
Người đàn ông nhìn tờ tiền lẻ nhăn nhúm trong bàn tay thô ráp của ông lão, anh nhận ra sự tự trọng ẩn sau vẻ ngoài nghèo khổ ấy. Anh không từ chối, vì anh biết nếu từ chối, anh sẽ làm tổn thương lòng tự trọng cuối cùng của người đàn ông này. Anh nhận lấy tờ mười ngàn đồng, cất cẩn thận vào túi áo ngực rồi hỏi khẽ:
— Chú đi đâu mà giữa trưa nắng thế này?
Ông Sáu quệt mồ hôi, ánh mắt bỗng trở nên dịu lại khi nhắc về gia đình:
— Tôi đi đưa cơm cho bà nhà tôi. Bả nằm viện dưới kia cũng gần tháng rồi. Sáng nay tôi tranh thủ đi lượm ve chai, dành dụm mãi mới đủ mười ngàn đổ xăng để chạy xuống đó. May mà gặp được chú… nếu không, không biết dọc đường có dắt bộ không nữa.
Người đàn ông lặng đi một nhịp. Hóa ra, mười ngàn đồng ấy không chỉ là xăng, mà là cả một hành trình yêu thương của người chồng già dành cho vợ. Anh nhìn xuống giỏ xe của ông Sáu, thấy một cặp lồng cũ kỹ được bọc kỹ trong lớp túi nilon để giữ nhiệt. Một bữa cơm ngh:èo nhưng chứa đựng tất cả hy vọng.
— Chú này, — Anh thanh niên chợt lên tiếng — Cháu cũng có mẹ đang nằm viện. Cháu hiểu cảm giác của chú. Cháu tên Thành. Nếu không chê, lát nữa cháu xong việc cũng qua viện, cháu ghé thăm cô được không?
Ông Sáu gật đầu lia lịa, xúc động không nói nên lời. Hai người chia tay nhau ở ngã tư, mỗi người một hướng nhưng trong lòng họ, dường như cái nắng gắt của buổi trưa đã bớt đi phần g:ay g:ắt.
Buổi chiều hôm đó, tại căn phòng bệnh chật chội, Thành xuất hiện với một túi hoa quả tươi và một ít sữa. Anh thấy ông Sáu đang tỉ mẩn bón từng thìa cháo cho vợ. Bà lão nhìn chồng, rồi nhìn người khách lạ, ánh mắt lấp lánh sự ngạc nhiên.
HẾT PHẦN 1… CÒN TIẾP PHẦN 2… ![]()
![]()
Một người đi chiếc xe cà tàng, vét sạch túi cũng chỉ đủ đổ đúng 10.000 đồng tiền xăng. Bất thình lình, người đàn ông lạ mặt đứng chờ phía sau nói với nhân viên: “Cứ đổ đầy bình cho anh ấy, tính hết vào tiền của tôi”. Chẳng ai biết điều gì đã khiến một người xa lạ lại sẵn lòng chi tiền cho một “bình xăng đầy” giữa lúc phố xá đang vội vã như vậy. Giữa cái nắng gắt của buổi trưa, câu nói ấy khiến cả trạm xăng lặng đi, mở đầu cho một câu chuyện mà không ai có thể đoán trước.