CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Suốt bốn năm trời, giữa một vùng đất hoang lạnh lẽo nằm bên khúc cua heo hút dẫn vào bản Pù Lau, có một chú chó ngày ngày ngồi bất động chờ đợi. Không ai biết chính xác nó đã trải qua bao nhiêu đêm mưa, bao nhiêu mùa đông giá buốt, chỉ biết rằng mỗi khi có tiếng xe hoặc tiếng bước chân vọng lại từ con đường phía xa, nó đều ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú như đang chờ một người nhất định…đến khi chủ xuất hiện ai cũng phải bật khóc…
Chú chó ấy tên là Đốm.
Bộ lông vốn đen óng của nó đã trở nên xơ xác, bạc đi từng mảng sau nhiều năm phơi mình dưới nắng mưa. Hai chân sau có lúc run lên vì tuổi tác và đói rét, nhưng ngày nào nó cũng cố bò ra đúng vị trí quen thuộc bên gốc cây nghiến già. Nó nằm xuống, đặt mõm lên hai chân trước rồi hướng ánh mắt về phía con dốc dẫn xuống thung lũng.
Cứ thế, ngày này qua ngày khác.
Người dân bản Pù Lau đã quá quen với hình ảnh ấy. Có người thương tình gọi nó là “Đốm chờ”, bởi chẳng ai hiểu vì sao một con chó có thể kiên nhẫn đợi một người suốt ngần ấy thời gian.
Bà Tư Lành, chủ một quán nước nhỏ cách đó vài chục mét, là người hiểu rõ câu chuyện nhất.
Bốn năm trước, Đốm đi theo chủ của nó là Khải, một thanh niên chuyên dẫn đường cho những đoàn khảo sát rừng. Khải khi ấy mới ngoài ba mươi, khỏe mạnh, ít nói nhưng rất thương con chó. Hai người gần như đi đâu cũng có nhau.
Ngày xảy ra chuyện, Khải cùng Đốm dừng chân ở khu vực này trước khi men theo con đường núi để vào sâu trong rừng. Trước lúc đi, anh còn xoa đầu nó rồi nói:
“Đốm, mày nằm đây đợi tao một lát. Tao đi lấy đồ rồi quay lại.”
Không ai ngờ đó lại là câu nói cuối cùng Khải dành cho nó.
Chiều hôm ấy, một trận mưa lớn bất ngờ trút xuống vùng núi. Đất đá từ sườn núi đổ xuống, chặn ngang con đường độc đạo. Một số người đi cùng đoàn kịp trở ra, nhưng Khải thì mất tích.
Người ta tổ chức tìm kiếm suốt nhiều ngày.
Họ lục từng khe đá, men theo những con suối, gọi tên Khải giữa những cánh rừng mịt mùng. Nhưng tất cả những gì tìm được chỉ là một chiếc ba lô rách mắc trên bụi cây.
Không có thi thể.
Cũng không có thêm bất kỳ tin tức nào.
Gia đình Khải sau đó nhiều lần đến tìm nhưng cuối cùng đành chấp nhận rằng anh có lẽ đã không còn nữa.
Riêng Đốm thì không chấp nhận điều đó.
Nó vẫn quay về đúng nơi Khải từng bảo nó đợi.
Có lần một gia đình trong bản thấy nó gầy quá nên mang về nuôi. Đốm ở được hai hôm rồi biến mất. Người ta đi tìm và phát hiện nó lại nằm dưới gốc nghiến cũ.
Lần khác, một người thợ săn thương tình đem nó về tận nhà, cho ăn uống đầy đủ. Đốm vẫn tìm cách thoát ra.
Nó đi qua những con đường đất, băng qua suối, có khi bị thương cả chân, chỉ để trở lại mảnh đất hoang ấy.
Bà Tư Lành từng nhiều lần ngồi xuống cạnh nó.
“Khải không về nữa đâu Đốm à…”
Con chó chỉ ngẩng lên nhìn bà.
Rồi nó lại quay đầu về phía con đường.
Bốn năm trôi qua.
Quán nước của bà Tư đã sửa sang lại đến hai lần. Những người trẻ ngày trước đã lấy vợ, lấy chồng. Những đứa trẻ từng chơi với Đốm giờ đã lớn.
Chỉ có Đốm gần như không thay đổi một điều duy nhất.
Nó vẫn chờ.
Cho đến một buổi chiều cuối mùa mưa.
Hôm ấy, mây đen phủ kín cả thung lũng. Gió lạnh thổi từng cơn, mang theo mùi đất ẩm và lá mục. Bà Tư đang thu dọn mấy chiếc ghế nhựa thì bất chợt nghe tiếng gậy gõ xuống mặt đường.
Cộc…
Cộc…
Cộc…
Âm thanh chậm chạp vang lên từ phía khúc cua.
Đốm vốn đang nằm im bỗng ngẩng đầu.
Hai tai nó dựng đứng.
Nó nhìn chằm chằm về phía con đường.
Một người đàn ông cao gầy đang chống gậy bước từng bước khó nhọc qua màn mưa. Quần áo đã cũ, mái tóc lấm tấm bạc. Một bên chân của ông kéo lê trên nền đất, trên mặt có một vết sẹo chạy dài từ thái dương xuống gần quai hàm.
Đốm đứng bật dậy.
Bốn chân run rẩy.
Nó nhìn người đàn ông rất lâu.
Người kia cũng dừng lại.
Hai bên cách nhau chỉ vài mét.
Đôi mắt người đàn ông đỏ hoe.
Ông khẽ gọi:
“Đốm…”
Con chó chết lặng.
Rồi nó phát ra một tiếng rên rất nhỏ.
“Ư… ư…”
Người đàn ông chống gậy bước thêm một bước.
“Đốm… là tao đây.”
Chiếc gậy rơi xuống đất.
Người đàn ông quỳ hẳn xuống bùn.
Đốm lao tới.
Nó chạy nhanh đến mức suýt ngã, rồi nhào thẳng vào lòng người đàn ông. Cả thân hình già nua của ông đổ xuống nền đất ướt, hai tay ôm chặt lấy nó.
Đốm liếm liên tục lên mặt ông.
Nó rên lên từng tiếng nghẹn ngào, vừa mừng rỡ vừa đau đớn. Cái đuôi vốn đã yếu ớt bỗng quẫy liên hồi.
Người đàn ông bật khóc.
“Xin lỗi mày…”
Ông ôm lấy cổ Đốm, nước mắt hòa cùng nước mưa.
“Tao tưởng cả đời này không gặp lại mày nữa…”
Bà Tư Lành đứng chết lặng trước cửa quán.
Chiếc khăn trên tay bà rơi xuống đất.
Bà nhìn người đàn ông trước mặt rồi run giọng:
“Khải… Có phải Khải không?”
Người đàn ông quay lại.
Anh gật đầu.
“Tôi đây, bà Tư.”
Cả khu vực như im bặt.
Những người dân nghe tiếng gọi cũng lần lượt chạy tới.
Không ai nói nên lời.
Khải kể rằng ngày xảy ra trận sạt lở, anh bị đất đá cuốn xuống một khe núi sâu. Một người dân ở vùng khác phát hiện và cứu được anh. Khi tỉnh lại, anh bị thương nặng, mất nhiều tháng mới có thể đi lại.
Nhưng điều đau đớn nhất là anh bị mất trí nhớ trong một thời gian dài.
Anh không nhớ mình là ai.
Không nhớ quê nhà ở đâu.
Cũng chẳng nhớ bản Pù Lau.
Sau nhiều năm điều trị và sống nhờ sự giúp đỡ của một gia đình miền núi, ký ức của Khải mới dần trở lại. Khi nhớ ra tên mình, anh bắt đầu tìm đường trở về.
Thế nhưng chân bị thương nặng khiến việc đi lại vô cùng khó khăn.
Khải mất gần một năm mới lần được về đến khu vực cũ.
Anh từng nghĩ nơi này chẳng còn gì nữa.
Nhưng khi vừa qua khúc cua, anh nhìn thấy một bóng đen quen thuộc bên gốc cây.
Đó chính là Đốm.
Khải nghẹn giọng:
“Tôi không biết nó còn sống.”
Bà Tư lau nước mắt.
“Nó chưa từng bỏ đi.”
Khải cúi xuống vuốt bộ lông đã bạc của Đốm.
“Suốt bốn năm?”
Bà Tư gật đầu.
“Ngày nào cũng vậy. Mưa cũng đợi. Nắng cũng đợi. Có hôm nó bệnh đến mức chẳng đứng nổi, vậy mà sáng hôm sau lại bò ra đây.”
Khải cúi mặt.
Đôi vai anh run lên.
“Đốm… Tao về muộn quá.”
Con chó nằm xuống chân anh, gác chiếc đầu bạc lên đầu gối người chủ.
Không cần thêm một lời nào nữa.
Bốn năm chờ đợi dường như được trả lời chỉ bằng khoảnh khắc ấy.
Sau ngày đoàn tụ, Khải đưa Đốm về quê.
Anh sửa lại căn nhà cũ của gia đình, làm một khoảng sân rộng để Đốm có thể nằm phơi nắng mỗi buổi sáng. Anh còn giữ nguyên chiếc vòng cổ cũ của nó, dù chiếc vòng đã sờn gần hết.
Những ngày đầu, Đốm luôn đi sát bên Khải.
Anh đi đâu, nó theo đó.
Khải ra vườn, nó nằm dưới gốc cây.
Khải sửa hàng rào, nó ngồi bên cạnh.
Đêm xuống, nó nhất định phải nằm trước cửa phòng như thể sợ chỉ cần mình ngủ quên thì người chủ sẽ lại biến mất.
Có những đêm Khải tỉnh giấc, nhìn thấy Đốm đang nằm ngoài cửa.
Anh lặng lẽ mở cửa, ngồi xuống cạnh nó.
“Yên tâm đi.”
Anh vuốt đầu nó.
“Lần này tao không đi đâu nữa.”
Đốm ngẩng đầu nhìn anh rồi khẽ vẫy đuôi.
Vài tháng sau, câu chuyện về Đốm và Khải được người trong vùng kể lại cho nhau nghe. Nhưng với bà Tư Lành, đó không đơn thuần là câu chuyện về một con chó trung thành.
Bà thường nói:
“Con người đôi khi còn có thể quên lời hứa của mình. Nhưng một con vật đã thật lòng yêu thương thì có thể giữ lời hứa ấy cả đời.”
Khải nghe vậy chỉ im lặng.
Anh biết mình may mắn.
May mắn vì còn sống.
May mắn vì có người chờ mình.
Và may mắn nhất là sau bốn năm tưởng như mọi thứ đã kết thúc, vẫn có một sinh linh nhận ra anh giữa hàng trăm, hàng nghìn con người.
Đốm đã già.
Khải cũng không còn là chàng trai năm nào.
Nhưng mỗi buổi chiều, hai người vẫn thường ngồi bên hiên nhà nhìn con đường phía xa.
Không còn ai phải chờ ai nữa.
Bởi sau bốn năm dài đằng đẵng, người đã trở về.
Và lời hứa năm nào cuối cùng cũng được thực hiện.