CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
30 CUỘC GỌI NHỠ GIỮA ĐÊM VÀ TIN NHẮN CUỐI CÙNG CỦA VỢ: “ANH ƠI… EM ĐAU LẮM… CỨU EM…”
Đêm ấy, thành phố Hải Phòng rực rỡ trong ánh đèn. Những con phố đông đúc, từng đôi người sánh bước bên nhau, người cầm bó hoa, người xách túi quà, tiếng cười nói hòa vào dòng xe náo nhiệt.
Nhưng trong một căn hộ nhỏ nằm sâu trong con ngõ yên tĩnh, Mai lại ngồi một mình trước bàn ăn.
Trên bàn là hai chiếc bát, hai đôi đũa và một nồi canh đã nguội lạnh. Lớp mỡ mỏng nổi trên mặt nước khiến món ăn chẳng còn hấp dẫn như lúc cô vừa nấu xong.
Tối nay, Mai đã gửi cậu con trai sáu tuổi về nhà ngoại.
Cô còn đặc biệt dặn mẹ:
“Đêm nay con muốn hai vợ chồng có chút thời gian riêng. Mẹ cho cháu ngủ lại giúp con một tối nhé.”
Mai đã tưởng tượng ra rất nhiều thứ.
Có thể Tuấn sẽ về nhà với một bó hoa nhỏ. Có thể anh sẽ mua cho cô món quà chẳng cần đắt tiền, chỉ cần nhớ đến ngày đặc biệt này là đủ. Hai vợ chồng sẽ cùng ăn tối, nói chuyện như những ngày đầu mới cưới.
Nhưng đến bảy giờ tối, điện thoại của Mai vang lên.
Là Tuấn.
“Anh có việc đột xuất. Đối tác từ Hà Nội xuống, anh phải đi gặp. Em ăn trước đi, đừng chờ anh.”
Giọng anh gấp gáp đến mức Mai chưa kịp hỏi thêm thì cuộc gọi đã kết thúc.
Cô nhìn màn hình điện thoại hồi lâu.
Một cảm giác bất an rất khó gọi tên len vào lòng.
Mai từng bị tổn thương trong cuộc hôn nhân này. Cô hiểu cảm giác một người đàn ông bắt đầu thay đổi là như thế nào. Những cuộc điện thoại quay lưng nghe, những lần về nhà muộn, mật khẩu điện thoại bất ngờ đổi, những tin nhắn anh xóa sạch trước khi bước vào nhà…
Cô đã nhiều lần tự nhủ rằng mình đang nghĩ quá nhiều.
Nhưng đêm nay, linh cảm ấy lại trở về.
Chín giờ tối.
Tuấn vẫn chưa về.
Mai nhắn:
“Anh về chưa?”
Không trả lời.
Cô gọi.
Không nghe máy.
Mai đặt điện thoại xuống rồi lại cầm lên.
Đúng lúc ấy, một tin nhắn từ số lạ xuất hiện.
“Chị còn ngồi chờ chồng ở nhà làm gì? Anh Tuấn đang ở khách sạn với tôi đây.”
Mai chết lặng.
Tin nhắn tiếp theo đến ngay sau đó.
“Anh ấy nói anh ấy đã chán cuộc hôn nhân này lâu rồi. Đêm nay anh ấy không về đâu. Nếu không tin, chị cứ đến khách sạn Minh Châu mà xem.”
Kèm theo đó là một bức ảnh.
Trong ảnh, Tuấn đang ngồi trên ghế sofa, một cô gái trẻ tựa sát vào vai anh. Trên bàn là hai ly rượu. Phía sau họ là căn phòng được trang trí bằng ánh đèn vàng mờ.
Mai nhìn bức ảnh đến mức mắt cay xè.
Bàn tay cô run lên.
Cô gọi cho Tuấn.
Một cuộc.
Không nghe.
Hai cuộc.
Không nghe.
Năm cuộc.
Mười cuộc.
Hai mươi cuộc…
Đến cuộc gọi thứ ba mươi, đầu dây bên kia vẫn chỉ vang lên một giọng máy móc lạnh lẽo:
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”
Mai ngồi bất động vài giây.
Rồi cô đứng bật dậy.
Không khóc.
Không gọi cho mẹ.
Cũng không nhắn chất vấn cô gái kia.
Cô khoác vội chiếc áo mỏng, cầm chìa khóa xe rồi lao ra khỏi nhà.
Đêm Hải Phòng hôm ấy vẫn đông người.
Nhưng chẳng ai biết có một người phụ nữ đang chạy xe trong màn đêm với trái tim gần như vỡ vụn.
Khách sạn Minh Châu nằm gần khu trung tâm.
Mai đến nơi lúc gần mười giờ.
Cô bước thẳng vào quầy lễ tân, cố giữ giọng bình tĩnh:
“Cho tôi hỏi anh Tuấn, phòng nào?”
Nhân viên lễ tân nhìn cô rồi lắc đầu:
“Xin lỗi chị, chúng tôi không thể cung cấp thông tin khách lưu trú.”
Mai lấy điện thoại, mở bức ảnh rồi đưa ra.
“Người này. Chồng tôi. Tôi chỉ cần biết anh ấy có ở đây không.”
Cô lễ tân nhìn bức ảnh, sắc mặt bỗng thay đổi.
Cô ấy không nói gì mà chỉ cúi xuống nhìn màn hình máy tính.
Sau vài giây, cô khẽ hỏi:
“Chị là vợ anh Tuấn thật sao?”
“Đúng.”
“Vậy chị lên tầng năm đi. Phòng 508.”
Mai sững người.
Cô không hỏi thêm, lập tức đi về phía thang máy.
Nhưng khi cửa thang máy mở ra ở tầng năm, hành lang lại hoàn toàn vắng lặng.
Mai bước đến trước phòng 508.
Cửa không khóa.
Cô đẩy nhẹ.
“Tuấn?”
Không có tiếng trả lời.
Căn phòng trống không.
Chiếc ly trên bàn vẫn còn đó.
Một chiếc áo khoác nam vắt trên ghế.
Nhưng người đàn ông trong bức ảnh đã biến mất.
Mai bước vào trong, tim đập mạnh.
Đúng lúc ấy, điện thoại cô rung lên.
Lại là số lạ.
Lần này chỉ có một câu:
“Chị đến muộn rồi.”
Mai lạnh sống lưng.
Cô lập tức gọi lại.
Số điện thoại đã tắt.
Cô nhìn quanh căn phòng.
Và rồi cô phát hiện một điều kỳ lạ.
Bức ảnh mà cô gái kia gửi cho cô có chiếc đồng hồ treo tường phía sau.
Trong ảnh, đồng hồ chỉ 9 giờ 17 phút.
Nhưng chiếc đồng hồ trong phòng 508 hiện tại lại chỉ 8 giờ 42 phút.
Mai chợt hiểu.
Bức ảnh không phải được chụp tối nay.
Cô gái kia đã cố tình gửi một bức ảnh cũ để đánh lừa cô.
Nhưng tại sao?
Và Tuấn đang ở đâu?
Mai vừa định bước ra thì nghe tiếng động rất khẽ từ phòng bên cạnh.
Cô áp tai vào tường.
Có tiếng người nói.
“Đưa tiền đây, rồi mọi chuyện sẽ kết thúc.”
Giọng của Tuấn.
Mai chết sững.
Cô lấy điện thoại ra, gọi cho bảo vệ khách sạn rồi đứng nép bên ngoài.
Khoảng vài phút sau, cửa phòng 509 bật mở.
Tuấn bước ra.
Nhưng anh không hề có vẻ bình thản như một người vừa đi ngoại tình về.
Khuôn mặt anh tái nhợt.
Trán đầy mồ hôi.
Trong tay anh là một chiếc túi màu đen.
Phía sau anh là hai người đàn ông lạ mặt.
Mai vừa định gọi thì Tuấn bất ngờ nhìn thấy cô.
Anh đứng chết trân.
“Mai?”
Mai nhìn chồng.
“Anh đang làm gì ở đây?”
Tuấn không trả lời.
Một trong hai người đàn ông phía sau anh lập tức bước lên.
“Chúng ta đi thôi.”
Tuấn nhìn Mai, rồi nhìn người đàn ông kia.
Cuối cùng anh nói rất nhỏ:
“Em về nhà trước đi.”
“Không. Hôm nay anh phải nói rõ cho em biết.”
Mai tưởng rằng mình đã bắt được chồng ngoại tình.
Nhưng vài phút sau, cô mới biết sự thật còn đáng sợ hơn rất nhiều.
Tuấn không đến khách sạn để gặp nhân tình.
Anh đến đó để giao một khoản tiền nhằm giải quyết một món nợ mà anh đã giấu vợ suốt gần một năm.
Công ty anh làm ăn thua lỗ.
Anh đã vay tiền của một nhóm người bên ngoài để cứu công việc.
Ban đầu chỉ là vài trăm triệu.
Sau đó khoản nợ phình lên nhanh chóng.
Bức ảnh kia thực chất là do một người phụ nữ tên Vy dựng lên.
Vy từng làm việc cùng Tuấn. Cô ta biết Mai rất nhạy cảm với chuyện chồng thay lòng nên cố tình tạo ra màn kịch ngoại tình để ép Mai đến khách sạn.
Mục đích thật sự là khiến Tuấn hoảng loạn, buộc anh phải giao toàn bộ giấy tờ căn nhà cho chúng.
Nhưng điều khiến Mai đau lòng nhất không phải chuyện chồng mắc nợ.
Mà là việc Tuấn đã giấu cô quá lâu.
Anh từng nghĩ rằng mình có thể tự giải quyết mọi thứ.
Anh từng nghĩ chỉ cần bán chiếc xe, vay thêm tiền rồi xoay vòng vốn là sẽ ổn.
Cho đến khi mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát.
Mai nghe hết, nước mắt rơi xuống.
Cô hỏi:
“Vậy ba mươi cuộc gọi của em đêm nay… anh có biết không?”
Tuấn cúi đầu.
“Anh biết.”
“Vậy tại sao anh không nghe?”
Tuấn im lặng rất lâu rồi đáp:
“Anh sợ em nghe thấy giọng anh… em sẽ biết anh đang gặp chuyện.”
Mai bật khóc.
“Anh nghĩ em thà tin chồng mình ngoại tình còn hơn biết chồng đang gặp khó khăn sao?”
Tuấn không nói được gì.
Đêm ấy, hai vợ chồng cùng đến công an trình báo toàn bộ sự việc.
Những tin nhắn, bức ảnh, số điện thoại và camera khách sạn đều được kiểm tra.
Cuối cùng, sự thật dần được làm rõ.
Những người gây sức ép với Tuấn bị điều tra. Vy cũng phải chịu trách nhiệm vì tham gia dựng chuyện và tống tiền.
Còn Mai, sau đêm ấy, cô không lập tức tha thứ cho chồng.
Cô đưa con về nhà ngoại một thời gian.
Không phải vì muốn bỏ rơi Tuấn.
Mà vì cô cần thời gian để suy nghĩ xem cuộc hôn nhân này còn có thể cứu được hay không.
Ba tháng sau, Tuấn đến trước cửa nhà ngoại.
Anh không mang hoa.
Không mang quà.
Chỉ cầm theo một tập hồ sơ và một cuốn sổ.
Anh nói với Mai:
“Anh không xin em quên những gì đã xảy ra. Anh chỉ muốn em nhìn thấy anh đang sửa lại những sai lầm của mình.”
Mai mở cuốn sổ.
Trong đó là từng khoản nợ, từng khoản chi, từng đồng tiền anh kiếm được và kế hoạch trả nợ rõ ràng.
Lần đầu tiên sau rất lâu, Tuấn không còn giấu cô điều gì.
Mai nhìn anh thật lâu.
Rồi cô nói:
“Em có thể tha thứ. Nhưng em không thể quay lại cuộc sống cũ.”
Tuấn gật đầu.
“Anh hiểu.”
“Muốn gia đình này tồn tại, anh phải học cách coi em là người đồng hành, không phải người cuối cùng được biết mọi chuyện.”
“Anh sẽ làm.”
Một năm sau, căn nhà nhỏ của họ vẫn chưa trở lại giàu có như trước.
Chiếc xe sang đã bán.
Những khoản nợ vẫn còn phải trả.
Nhưng mỗi tối, Tuấn đều về nhà đúng giờ.
Anh không còn khóa điện thoại trước mặt vợ.
Có chuyện gì xảy ra, anh nói.
Có khó khăn gì, anh chia sẻ.
Và quan trọng nhất, anh không còn để Mai phải ngồi trước một bàn ăn nguội lạnh mà đoán xem người đàn ông mình yêu đang ở đâu.
Còn Mai, mỗi khi nhớ đến đêm có ba mươi cuộc gọi nhỡ ấy, cô vẫn thấy đau.
Nhưng cô cũng hiểu rằng đôi khi một cuộc hôn nhân không tan vỡ vì một người thứ ba.
Nó suýt tan vỡ vì hai người từng yêu nhau nhưng lại im lặng trước những khó khăn của chính mình.
Tin nhắn cuối cùng đêm đó của Mai gửi cho Tuấn chỉ vỏn vẹn một câu:
“Anh ơi… em đau lắm… cứu em.”
Nhiều tháng sau, Tuấn vẫn giữ nguyên tin nhắn ấy.
Không phải để nhớ về một đêm kinh hoàng.
Mà để nhắc mình rằng, trên đời này, điều đáng sợ nhất không phải là mất tiền, mất công việc hay mất danh dự.
Mà là đến một ngày, người nằm cạnh mình không còn dám gọi tên mình khi họ tuyệt vọng.
Và từ sau đêm ấy, Tuấn hiểu rằng:
Một gia đình muốn đi được đường dài không cần phải có một người chồng hoàn hảo hay một người vợ hoàn hảo. Họ chỉ cần hai người đủ thành thật để không bỏ nhau một mình giữa những ngày giông bão.