Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Từ ngày mẹ dọn về sống cùng vợ chồng tôi, tôi luôn có cảm giác điều gì đó sai sai. Mẹ tôi ru/n rẩ/y, ti;:ểu ra quần mỗi lần chồng bước vào phòng. Tôi gặng hỏi, mẹ chỉ khóc. Cuối cùng, mẹ lấy điện thoại ra… và thứ trong đó khiến tôi qu//ỵ xu//ống

Chương 1: Bức Màn Dối Trá Nứt Nẻ
Mùi khai nồng nặc sộc thẳng vào mũi tôi cùng tiếng thở dốc hốt hoảng của người già. Tôi đứng khựng lại ở ngưỡng cửa, tô canh rớt xuống sàn lúc nào không hay, vỡ tan tành thành từng mảnh gốm nhọn sắc.
Hưng quay lại nhìn tôi, gương mặt anh ta đầy vẻ phân bua và bối rối đến tội nghiệp: “Em xem này! Anh vừa bước vào định lấy chiếc áo khoác quên từ sáng, chưa kịp nói câu nào thì mẹ đã gào lên rồi đái dầm ra sàn thế kia. Anh thật sự không hiểu nổi mẹ bị làm sao nữa!”
Tôi không đáp lại Hưng. Tôi lao đến bên góc giường, ôm chầm lấy thân hình gầy guộc đang run rẩy dồn dập của mẹ. Toàn thân bà lạnh ngắt, hai bàn tay gầy guộc bấu chặt lấy vạt áo tôi như thể tôi là phao cứu sinh duy nhất giữa dòng nước xoáy. Mẹ không nhìn Hưng, đôi mắt mờ đục nhắm chặt, miệng ú ớ những âm thanh không tròn vành rõ chữ.
“Mẹ ơi, con đây! Con là Lan đây! Không sao đâu mẹ, có con ở đây rồi!” – Tôi vỗ nhẹ vào lưng mẹ, nước mắt ứa ra vì thương xót.
Hưng thở dài một tiếng thật sâu, tỏ vẻ mệt mỏi và bất lực: “Thôi em dọn dẹp cho mẹ đi. Anh nghĩ cơn tai biến làm ảnh hưởng đến thần kinh của mẹ rồi. Mai anh sẽ liên hệ bác sĩ tâm thần xem sao, chứ cứ thế này anh sống trong nhà mình mà như kẻ phạm tội ấy.”
Nói rồi, Hưng quay lưng bước ra khỏi phòng, không quên lịch sự khép nhẹ cánh cửa lại.
Khi tiếng bước chân của Hưng xa dần xuống tầng trệt, sự run rẩy của mẹ mới bắt đầu nguôi ngoai đôi chút. Tôi vội vã lấy khăn ấm lau dọn cho mẹ, thay cho bà bộ quần áo khô ráo. Trong suốt quá trình đó, mẹ không nói một lời, chỉ nắm chặt lấy cổ tay tôi, ánh mắt ẩn chứa một nỗi hoảng sợ tột cùng mà một người bệnh thần kinh không bao giờ có được. Đó là ánh mắt của một nạn nhân đang bị đe dọa sinh mạng!
Cảm giác “sai sai” tồn tại suốt mấy ngày qua giờ đây biến thành một ngọn lửa đốt cháy tâm trí tôi. Hưng là người chồng hoàn hảo trong mắt tôi suốt 5 năm qua – một kỹ sư phần mềm hiền lành, chu đáo, chưa từng to tiếng với ai. Khi tôi đề nghị đón mẹ về, anh là người chủ động dọn dẹp gian phòng tốt nhất trên tầng hai, tự tay mua nệm mới và lắp tivi cho bà. Tại sao một người như vậy lại có thể khiến mẹ tôi sợ hãi đến mức tiểu ra quần?
Rõ ràng, đã có chuyện gì đó xảy ra vào những lúc tôi không có ở nhà!
Đêm đó, tôi đợi Hưng ngủ say. Tiếng thở đều đều của anh ta vang lên bên cạnh nhưng lòng tôi như có sóng cuộn. Tôi rón rén ngồi dậy, mở cửa bước sang phòng mẹ.
Mẹ vẫn chưa ngủ. Bà nằm co quắp trên giường, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà bóng tối.
Tôi quỳ xuống bên cạnh giường, nắm lấy bàn tay gầy gộc của mẹ, giọng khàn đi vì nghẹn ngào: “Mẹ ơi… Con xin mẹ, hãy nói cho con biết. Hưng đã làm gì mẹ đúng không? Hôm nay lúc con đi làm, anh ta đã làm gì mẹ?”
Mẹ quay sang nhìn tôi. Trong bóng tối mù mờ, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên hai gò má hóp sâu của bà. Mẹ mấp máy môi, nhưng nỗi sợ hãi quá lớn như một chiếc vòng siết chặt lấy cổ họng khiến bà không thốt lên lời.
Bà run rẩy thò bàn tay vào dưới gối, lấy ra chiếc điện thoại thông minh cũ mà tôi từng mua cho bà để nghe nhạc và gọi video cho con gái. Bàn tay bà bấm bấm vài thao tác vụng về, rồi đưa chiếc màn hình đang sáng lên trước mặt tôi.
“Con… xem đi…” – Giọng mẹ thều thào, gián đoạn.
Tôi đón lấy chiếc điện thoại. Màn hình hiện lên ứng dụng ghi âm và camera hành trình nhỏ mà tôi từng cài vào máy của mẹ để phòng trường hợp bà đi lạc. Trong thư mục video lưu trữ vào lúc 10 giờ 30 phút sáng nay – đúng thời điểm Hưng nhắn tin cho tôi bảo “Mẹ né tránh anh” – có một tệp quay ngắn 3 phút.
Tôi bấm vào nút “Play”, đeo tai nghe vào. Và thứ hiện ra trên màn hình nhỏ ấy đã đánh gục hoàn toàn niềm tin, tình yêu và tất cả những gì tôi vun đắp suốt 5 năm qua.
Chương 2: Bộ Mặt Thật Trong Màn Đêm
Màn hình điện thoại hiển thị góc quay từ chiếc kệ sách hướng ra cửa phòng. Video hơi rung vì được đặt giấu sau một bình hoa nhỏ.
Trong video, cửa phòng mở ra. Hưng bước vào. Không còn vẻ mặt hiền lành, chu đáo thường ngày, gương mặt anh ta lúc này lạnh băng, đôi mắt lóe lên sự tàn nhẫn đến đáng sợ.
Anh ta đi thẳng đến bên giường mẹ tôi. Mẹ tôi lúc đó đang nằm nghỉ liền giật mình ngồi dậy. Hưng cúi sát xuống mặt bà, giọng nói nhỏ nhưng từng từ từng chữ như lưỡi dao cưa vào thịt da:
“Bà già ạ, bà đừng có giả vờ ngơ ngơ ngác ngác ở đây. Tôi cảnh cáo bà, ngoan ngoãn mà ngậm cái miệng lại. Nếu bà dám ho hé một lời nào với con Lan về chuyện 5 năm trước, hoặc chuyện cái chết của anh trai nó, tôi thề sẽ cho bà một liều thuốc làm bà liệt toàn thân thật sự đấy!”
Trên video, mẹ tôi gào lên không thành tiếng, hai tay giơ lên xua xua. Hưng lạnh lùng nắm lấy cổ tay gầy yếu của bà, siết mạnh đến mức mẹ tôi nhăn nhó vì đau đớn.
“Bà tưởng con gái bà ngon lành lắm sao?” – Hưng nhếch môi cười khẩy, nụ cười biến dạng như một con quỷ. “Nó chỉ là một con ngốc! 5 năm qua nó phục dịch tôi, đưa hết tiền lương cho tôi quản lý mà vẫn nghĩ tôi là người chồng tuyệt vời. Cái căn nhà này, khoản tiền tiết kiệm của gia đình bà… sớm muộn gì cũng thuộc về tôi. Bà mà làm hỏng chuyện của tôi, tôi sẽ tiêm cho bà một mũi Kali chloride, bác sĩ cũng chỉ nghĩ bà bị đột quỵ lại thôi. Nhớ kỹ chưa?”
Hưng giơ một chiếc xi-ranh nhỏ từ trong túi áo ra trước mặt mẹ tôi, rồi thản nhiên đút lại vào túi, quay lưng bước ra khỏi phòng như chưa có chuyện gì xảy ra.
Bộp!
Chiếc điện thoại rơi khỏi tay tôi, đập xuống tấm thảm. Tôi khuỵu xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy đầu, toàn thân run lên cầm cập.
Một sự thật tàn khốc và hãi hùng vừa được lật mở!
Hưng – người chồng tôi yêu thương hết mực, người mà tôi ngỡ là chỗ dựa vững chắc nhất – không chỉ là một kẻ ngược đãi người già tàn nhẫn, mà đằng sau anh ta còn ẩn chứa một tội ác khủng khiếp hơn gấp bội: Cái chết của anh trai tôi 5 năm trước!
Năm năm trước, anh trai tôi – một kỹ sư xây dựng – đột ngột qua đời trong một tai nạn giao thông bí ẩn trên đường đi làm về. Sau cái chết của anh, gia đình tôi suy sụp. Đúng lúc đó, Hưng xuất hiện với tư cách là bạn thân của anh trai tôi, tận tình chăm sóc, giúp đỡ gia đình tôi vượt qua biến cố. Tình cảm giữa chúng tôi nảy nở từ sự biết ơn đó, để rồi một năm sau, tôi nhận lời cầu hôn của anh ta.
Tôi chưa bao giờ nghi ngờ về cái chết của anh trai mình. Nhưng lời đe dọa của Hưng trong đoạn video sáng nay đã khẳng định một điều: Cái chết của anh tôi không phải là tai nạn! Hưng đã hãm hại anh tôi để tiếp cận tôi, chiếm đoạt tài sản của gia đình tôi!
Tôi ngước nhìn mẹ. Mẹ tôi gật đầu trong nước mắt. Thì ra, trong cơn tai biến nhẹ vừa qua, khi trí nhớ của mẹ dần phục hồi, bà đã nhớ lại một chi tiết đắt giá vào đêm anh tôi gặp tai nạn: Hưng chính là người cuối cùng chuốc rượu anh tôi và lén lút dời chiếc xe máy của anh ra khỏi quán! Nhưng trước khi mẹ kịp nói cho tôi biết, bà đã bị tai biến ngã xuống, và khi tỉnh dậy thì đã bị Hưng đưa về căn nhà này để dễ bề khống chế.
Nỗi đau đớn, uất hận và sự ghê tởm dâng lên cuồn cuộn trong lồng ngực tôi. Tôi nhìn bàn tay run rẩy của mẹ, nhìn những vết tím bầm trên cổ tay bà do Hưng siết chặt.
Tôi muốn gào lên, muốn lao sang phòng ngủ cầm dao dội vào kẻ khốn nạn đó ngay lập tức! Nhưng một tia lý trí còn sót lại đã giữ tôi lại. Hưng là một kẻ vô cùng gian xảo và nguy hiểm. Anh ta là một kỹ sư phần mềm, lại có sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Nếu tôi bộc phát lúc này, anh ta có thể tiêu hủy bằng chứng, hoặc tàn nhẫn hơn là gây nguy hiểm cho sinh mạng của tôi và mẹ!
Tôi ôm lấy mẹ, thầm thì vào tai bà: “Mẹ ơi… Con xin lỗi mẹ. Con đã đưa quỷ dữ về nhà. Nhưng mẹ hãy tin con… Con nhất định sẽ bắt nó phải trả giá!”
Chương 3: Bẫy Sập Giữa Ban Ngày
Sáng hôm sau, tôi thức dậy từ 6 giờ. Tôi cố gắng điều chỉnh nét mặt, trang điểm một lớp phấn dày để che đi đôi mắt sưng húp vì khóc cả đêm.
Khi Hưng bước xuống bếp với bộ quần áo công sở chỉn chu, tôi vẫn mỉm cười, pha cho anh ta một ly cà phê như thường lệ.
“Sáng nay em thấy mẹ đỡ hơn chưa?” – Hưng vừa uống cà phê vừa thản nhiên hỏi, ánh mắt dò xét phản chiếu qua mặt nước đen sánh.
“Mẹ ngủ yên rồi anh.” – Tôi dịu dàng đáp, tay nhẹ nhàng vuốt lại cổ áo cho anh ta. “Chắc dạo này em bận quá nên mẹ tủi thân. Hay là hôm nay anh được nghỉ phép, anh ở nhà chăm mẹ giúp em một buổi nhé? Em phải lên công ty xử lý nốt cái hợp đồng tài sản gia đình.”
Cụm từ “hợp đồng tài sản gia đình” lập tức làm mắt Hưng sáng lên. Căn nhà cũ dưới quê của bố mẹ tôi vừa nằm trong diện giải tỏa, tiền đền bù lên đến hàng tỷ đồng đang chờ tôi làm thủ tục nhận.
“Được chứ em!” – Hưng vội vàng gật đầu, cố giấu đi sự thèm khát. “Em cứ đi làm đi, ở nhà anh sẽ chăm sóc mẹ cẩn thận. Anh sẽ cố gắng trò chuyện để mẹ bớt sợ anh.”
“Cảm ơn anh, anh đúng là người chồng tuyệt vời nhất của em.” – Tôi mỉm cười, một nụ cười đập tan mọi nghi ngờ của anh ta.
8 giờ sáng, tôi xách túi bước ra khỏi nhà. Nhưng tôi không đến công ty.
Tôi lái xe thẳng đến trụ sở Công an Tỉnh. Tại phòng điều tra án hình sự, tôi gạt nước mắt, nộp toàn bộ đoạn video ghi âm, ghi hình trong điện thoại của mẹ, cùng với lá đơn tố giác tội phạm liên quan đến cái chết của anh trai tôi 5 năm trước.
Sự việc nghiêm trọng đến mức các điều tra viên lập tức thụ lý hồ sơ. Bằng nghiệp vụ chuyên môn, công an đã nhanh chóng rà soát lại tệp hồ sơ vụ tai nạn năm xưa và phát hiện ra nhiều điểm mâu thuẫn đã bị bỏ qua, cùng với vết tích can thiệp kỹ thuật trên chiếc xe máy của anh tôi mà Hưng chính là nghi phạm lớn nhất.
“Chị Lan, đối tượng Hưng hiện đang ở nhà một mình với mẹ chị. Anh ta là kẻ có tâm lý biến thái và cực kỳ nguy hiểm. Chúng tôi sẽ cử lực lượng trinh sát phối hợp với chị để bắt quả tang hành vi của anh ta.” – Đại úy công an nghiêm giọng dặn dò.
Kế hoạch bắt bẫy được triển khai ngay trong buổi sáng hôm đó.
10 giờ sáng. Tôi bí mật quay trở về khu phố nhà mình. Đi cùng tôi là bốn chiến sĩ công an mặc thường phục và lực lượng công an phường.
Tôi bật ứng dụng camera giấu kín trên điện thoại lên. Qua màn hình, tôi thấy Hưng đang đứng trong phòng mẹ tôi. Anh ta tay cầm một chiếc ly thủy tinh chứa chất lỏng màu đục, tay kia cầm một vỉ thuốc.
“Bà già,” – Tiếng Hưng vang qua loa điện thoại. “Con gái bà sắp nhận được tiền đền bù rồi. Sau hôm nay, bà cứ việc nằm yên một chỗ mà hưởng thụ nhé. Uống cốc nước này đi, sẽ chẳng ai phát hiện ra đâu!”
Mẹ tôi lắc đầu dữ dội, cố thu mình lại. Hưng mất kiên nhẫn, lao đến định đè mẹ tôi ra để ép uống cốc nước độc!
“Xông vào!” – Tôi gào lên trong điện thoại.
Đoàng!
Cánh cửa chính căn biệt thự bị lực lượng công an đạp tung!
Chương 4: Cái Kết Tê Thảm Cho Kẻ Ác
Tiếng bước chân dồn dập và tiếng hô lớn của lực lượng công an vang vọng khắp căn nhà: “Công an đây! Đứng yên! Giơ hai tay lên!”
Hưng đang trong phòng mẹ tôi giật mình ném văng chiếc ly thủy tinh xuống sàn. Chiếc ly vỡ tan, chất lỏng màu đục chảy tràn ra mặt sàn gỗ, sủi bọt nhẹ – một dấu hiệu rõ ràng của chất độc hóa học.
Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, cánh cửa phòng ngủ đã bị đạp văng. Hai trinh sát công an lao vào như hai mũi tên, quật ngã Hưng xuống sàn nhà trước khi anh ta kịp có bất kỳ hành động chống trả nào.
Cạch!
Chiếc còng số 8 lạnh ngắt bập vào hai cổ tay của Hưng.
“Các… các ông làm cái gì thế? Tôi là chủ nhà! Tôi đang chăm sóc mẹ vợ tôi!” – Hưng gào lên, mặt mày xám ngắt, cố gắng vùng vẫy.
Tôi từ ngoài bước vào, theo sau là đại diện Viện kiểm sát và các điều tra viên. Tôi nhìn người đàn ông đang nằm rên rỉ dưới sàn bằng ánh mắt coi thường đến cực điểm.
“Hưng,” – Tôi cất giọng, từng từ nặng trịch. “Anh không cần phải diễn kịch nữa đâu. Mọi hành vi ác quỷ của anh từ sáng hôm qua đến cốc nước độc anh vừa pha, toàn bộ đã được ghi hình và truyền trực tiếp về cơ quan công an rồi!”
Hưng ngẩng đét đầu lên, nhìn thấy chiếc điện thoại trên tay tôi đang phát lại hình ảnh anh ta cầm ly thuốc độc đe dọa mẹ tôi, mắt anh ta trợn ngược lên vì bàng hoàng.
“Lan… Em… Em bẫy anh?” – Hưng lắp bắp, giọng nói run rẩy tan vỡ.
“Tôi không bẫy anh, chính tội ác và sự tàn nhẫn của anh đã đẩy anh vào đường cùng!” – Tôi tiến lại bên giường, ôm lấy mẹ tôi vào lòng. Mẹ tôi lúc này không còn sợ hãi nữa, bà òa khóc nức nở trên vai tôi – những giọt nước mắt giải tỏa sau bao nhiêu năm chịu đựng tủi hờn và sợ hãi.
Cơ quan công an lập tức phong tỏa hiện trường, thu giữ mẫu chất lỏng bị đổ ra sàn và vỉ thuốc trong túi áo Hưng. Kết quả giám định nhanh cho thấy đó là dung dịch chứa liều lượng cao thuốc ức chế thần kinh và tim mạch – thứ có thể gây ra một cơn đột quỵ giả tử vong mà không để lại vết tích thông thường.
Tại cơ quan điều tra, trước những bằng chứng không thể chối cãi từ video ghi âm, mẫu vật chứng thu được tại hiện trường, cùng với sự đấu trí quyết liệt của các điều tra viên, Hưng đã phải cúi đầu khai nhận toàn bộ tội ác.
Năm năm trước, vì nợ nần lô đề b cờ bóng đá gập gụa, Hưng biết gia đình tôi có đất đai tài sản giá trị nên đã cố tình tiếp cận anh trai tôi. Anh ta cài đặt thiết bị làm hỏng hệ thống phanh xe máy của anh tôi, sau đó chuốc rượu để anh tôi gặp tai nạn tử vong trên đường về. Mục đích của anh ta là tạo ra kịch bản “người anh hùng xuất hiện lúc hoạn nạn”, cướp lấy trái tim tôi và dần dần chiếm đoạt toàn bộ tài sản của gia đình.
Khi mẹ tôi bị tai biến và nhớ lại sự việc, anh ta sợ lộ nên đã đón bà về nhà để tiện đường đe dọa, đầu độc bà từ từ nhằm bịt đầu mối.
Một kịch bản tàn độc, hèn hạ và dâm ô được che đậy dưới vỏ bọc một người chồng hoàn hảo!
Sáu tháng sau.
Phiên tòa xét xử Nguyễn Văn Hưng diễn ra trong sự quan tâm đặc biệt của dư luận. Với hàng loạt tội danh nghiêm trọng: “Cố ý giết người” (vụ án anh trai tôi), “Hành hạ người khác” và “Tội giết người chưa thành” (với mẹ tôi), Hưng đã phải nhận bản án cao nhất: Tử hình!
Nghe tuyên án, Hưng ngã khuỵu xuống bục khai báo, khóc lóc van xin trong sự khinh bỉ của tất cả những người có mặt tại tòa. Gia đình anh ta – những người từng tự hào về đứa con trai thành đạt – chỉ biết ôm mặt khóc trong nhục nhã.
Bước ra khỏi cánh cửa tòa án, ánh nắng mùa hạ chói chang chiếu xuống gương mặt tôi.
Tôi đưa mẹ trở về ngôi nhà cũ ở quê – nơi có những kỷ niệm ấm áp của gia đình, nơi không còn bóng dáng của sự dối trá và quỷ dữ. Mẹ tôi giờ đây đã bình phục hoàn toàn, không còn run rẩy hay hoảng sợ mỗi khi có tiếng bước chân.
Nỗi đau mất anh trai và sự sụp đổ của một cuộc hôn nhân 5 năm là những vết sẹo không bao giờ lành trong tim tôi. Nhưng đứng trước cánh đồng quê xanh mút mắt, nắm lấy bàn tay ấm áp của mẹ, tôi biết mình đã làm đúng. Sự tử tế và chân thành có thể bị kẻ ác lợi dụng trong một thời điểm, nhưng công lý và tình yêu thương gia đình sẽ luôn là ánh sáng đập tan mọi bóng tối dối trá trên đời.