CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Đêm công tác phải ở chung phòng với sếp, tôi không ngờ một câu nói lúc gần sáng lại khiến mình mất ngủ suốt nhiều ngày…
Ngày đầu tiên bước chân vào tập đoàn, tôi đã được mấy người trong phòng nhắc đi nhắc lại về tổng giám đốc trực tiếp của chúng tôi – anh Trần Minh Khải.
“Anh Khải nổi tiếng khó tính đấy.”
“Làm việc với anh ấy thì đừng bao giờ để xảy ra sai sót.”
“Nhất là đừng để anh ấy nghĩ em làm việc qua loa.”
Nghe những lời ấy, tôi cũng có chút lo lắng. Tôi vốn là nhân viên mới, kinh nghiệm chưa nhiều nên càng sợ mình vô tình mắc lỗi rồi bị cấp trên đánh giá.
Thế nhưng chỉ sau vài tháng làm việc, tôi mới nhận ra những lời đồn kia không hoàn toàn đúng.
Anh Khải đúng là người nghiêm khắc, đặc biệt trong công việc. Nhưng với nhân viên, anh chưa từng tùy tiện lớn tiếng hay xúc phạm ai.
Có lần tôi phải làm gấp một bản báo cáo cho khách hàng. Vì thiếu kinh nghiệm, tôi tính sai một số liệu quan trọng khiến cả bảng phân tích bị lệch. Tôi cứ nghĩ phen này chắc chắn sẽ bị mắng.
Nhưng anh chỉ kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi, chỉ từng lỗi rồi nói:
“Em xem lại phần này. Lần sau nhớ kiểm tra chéo trước khi gửi.”
Sau đó, anh còn ngồi gần nửa tiếng để cùng tôi hoàn thiện lại bản báo cáo.
Một lần khác, vì chạy tiến độ đến tận khuya, tôi quên cả ăn tối. Gần mười giờ, anh đi ngang qua bàn làm việc, đặt xuống trước mặt tôi một hộp cơm rồi lạnh nhạt nói:
“Làm việc thì cũng phải giữ sức. Không ăn thì lấy đâu ra sức mà làm?”
Những chuyện nhỏ như vậy cứ âm thầm xuất hiện trong cuộc sống của tôi.
Dần dần, tôi không còn cảm thấy căng thẳng mỗi khi anh bước vào phòng nữa.
Thậm chí, tôi còn thấy mình khá may mắn khi có một người quản lý vừa nghiêm túc vừa tinh tế như vậy.
Cho đến khoảng hai tháng trước.
Công ty chúng tôi nhận được một dự án lớn tại Đà Lạt. Vì khách hàng yêu cầu người phụ trách phải trực tiếp xuống khảo sát và ký kết một số hạng mục, cuối cùng ban lãnh đạo quyết định cử tôi đi cùng anh Khải.
Khi biết chuyện, mấy đồng nghiệp lập tức nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
Một chị còn ghé sát tai tôi cười:
“Đi công tác riêng với sếp đẹp trai thế thì nhớ giữ khoảng cách nhé!”
Tôi đỏ mặt:
“Chị cứ trêu em.”
Thú thật, lúc ấy tôi chẳng nghĩ gì nhiều.
Tôi biết anh Khải là người rất nguyên tắc. Hơn nữa, tôi luôn xem anh như cấp trên của mình, nên hoàn toàn không nghĩ giữa chúng tôi có thể xảy ra chuyện gì.
Nhưng chuyến công tác ấy cuối cùng lại trở thành một bước ngoặt mà tôi không thể ngờ tới.
Hôm đó, lịch làm việc kéo dài hơn dự kiến. Đến khi hoàn thành cuộc họp với đối tác thì trời đã tối muộn.
Anh Khải là người liên hệ với khách sạn.
Không may, vì một đoàn khách lớn vừa nhận phòng trước đó nên khách sạn chỉ còn lại một phòng có hai giường đơn.
Anh đứng trước cửa, nhìn tôi một lúc rồi nói:
“Anh đã hỏi lại lễ tân rồi. Không còn phòng nào khác.”
Thấy tôi hơi khựng lại, anh lập tức nói thêm:
“Em cứ yên tâm. Hai giường riêng biệt. Anh sẽ không để em phải khó xử.”
Tôi gật đầu:
“Vâng, em tin anh.”
Quả thực, cả buổi tối chẳng có chuyện gì đặc biệt xảy ra.
Chúng tôi mỗi người một giường, trao đổi thêm về công việc rồi ai nấy nghỉ ngơi.
Tôi cứ nghĩ sáng hôm sau thức dậy, mọi thứ sẽ trở lại bình thường.
Nhưng khoảng hơn bốn giờ sáng, tôi bất chợt tỉnh giấc.
Căn phòng lạnh hơn lúc đầu. Tôi kéo chăn lên nhưng vẫn thấy rét.
Có lẽ vì động tác của tôi làm phát ra tiếng động nên anh Khải cũng tỉnh.
Anh ngồi dậy, giọng còn hơi khàn vì vừa ngủ:
“Em lạnh à?”
“Dạ… hơi lạnh.”
Anh không nói gì thêm, lập tức bước xuống giường điều chỉnh nhiệt độ điều hòa. Sau đó, anh lấy chiếc chăn dự phòng ở cuối giường rồi đặt lên cho tôi.
“Đắp thêm đi.”
“Em cảm ơn anh.”
Anh quay người định trở về giường.
Nhưng mới đi được vài bước, anh bỗng dừng lại.
Căn phòng chìm vào im lặng.
Tôi cũng không hiểu tại sao tim mình đột nhiên đập nhanh.
Một lúc sau, anh quay lại nhìn tôi.
“Ngọc Anh.”
Đó là lần đầu tiên anh gọi tên tôi bằng giọng dịu dàng như vậy.
Tôi ngồi dậy:
“Dạ?”
Anh im lặng vài giây rồi mới hỏi:
“Anh hỏi em một chuyện được không?”
“Vâng.”
“Em có bao giờ nghĩ rằng… sự quan tâm của anh dành cho em không chỉ đơn giản là trách nhiệm của một người quản lý không?”
Tôi chết lặng.
Tôi hoàn toàn không chuẩn bị cho câu hỏi ấy.
Trong đầu tôi lúc đó gần như trống rỗng.
Anh không nhìn thẳng vào tôi nữa, chỉ khẽ thở dài:
“Anh biết câu hỏi này có thể khiến em khó xử.”
“Nhưng anh không muốn tiếp tục giấu em.”
Tôi vẫn không biết phải trả lời thế nào.
Anh nói tiếp:
“Em chưa cần trả lời ngay. Anh chỉ muốn em biết rằng những gì anh làm cho em thời gian qua… không phải tất cả đều vì công việc.”
Tôi ngồi bất động trên giường.
Những ký ức tưởng như rất bình thường bỗng lần lượt hiện về.
Những lần anh ở lại cùng tôi sửa báo cáo.
Những hôm tôi làm việc quá giờ, anh luôn là người nhắc tôi về sớm.
Những lần tôi bị khách hàng gây khó dễ, anh đều âm thầm đứng phía sau giải quyết.
Có lần tôi bị sốt nhưng vẫn cố đến công ty, anh chỉ nhìn sắc mặt tôi rồi nói:
“Về nghỉ đi. Phần còn lại để anh xử lý.”
Trước đây, tôi luôn cho rằng đó là sự quan tâm của một người sếp tốt.
Nhưng sau đêm hôm ấy, tôi bắt đầu tự hỏi…
Có phải từ lâu tôi đã không hiểu hết ý nghĩa đằng sau những điều ấy?
Sáng hôm sau, anh hoàn toàn không nhắc lại chuyện đã nói.
Chúng tôi vẫn ăn sáng, vẫn đến gặp đối tác và vẫn trao đổi công việc như chưa từng có cuộc trò chuyện lúc gần sáng.
Chính sự bình thản của anh lại khiến tôi càng bối rối.
Trên chuyến xe trở về, tôi nhiều lần định hỏi anh nhưng rồi lại thôi.
Cho đến ngày trở lại công ty.
Cuối giờ chiều, thư ký gọi tôi lên phòng tổng giám đốc.
Tôi bước vào, thấy anh Khải đang đứng bên cửa sổ.
Trên bàn là một tập hồ sơ.
Anh ra hiệu cho tôi ngồi xuống.
“Anh có chuyện muốn nói rõ với em trước khi đưa ra một quyết định.”
Tôi nhìn anh, lòng thấp thỏm.
Anh đẩy tập hồ sơ sang một bên rồi nói:
“Anh đã suy nghĩ rất lâu.”
“Anh không muốn tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến công việc của em, cũng không muốn em nghĩ rằng anh đang lợi dụng vị trí của mình để khiến em phải lựa chọn.”
Tôi im lặng lắng nghe.
Anh nói tiếp:
“Vì vậy, anh đã đề xuất với ban giám đốc chuyển em sang một bộ phận khác. Từ tháng sau, anh sẽ không còn trực tiếp quản lý em nữa.”
Tôi sững người.
Tôi không ngờ anh lại nghĩ đến điều đó trước cả tôi.
Rồi anh nhìn thẳng vào mắt tôi:
“Anh làm vậy không phải vì muốn đẩy em đi.”
“Anh chỉ muốn nếu sau này em lựa chọn anh, thì đó phải là lựa chọn của em, không liên quan đến chức vụ hay công việc.”
Tôi bỗng thấy sống mũi cay cay.
Một người đàn ông có thể thích tôi, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để nghĩ đến việc bảo vệ công việc và sự lựa chọn của tôi trước tiên.
Có lẽ chính khoảnh khắc ấy, tôi mới thật sự hiểu cảm xúc của mình.
Anh khẽ hỏi:
“Ngọc Anh, bây giờ em có thể trả lời anh được chưa?”
Tôi cúi đầu, hai tay đan vào nhau.
“Anh muốn nghe câu trả lời thật sao?”
“Ừ.”
Tôi hít một hơi thật sâu.
“Em cũng không biết tình cảm này bắt đầu từ lúc nào.”
Anh im lặng.
Tôi ngẩng lên nhìn anh:
“Nhưng nếu hoàn toàn không có cảm xúc với anh, có lẽ đêm hôm đó em đã không mất ngủ đến sáng.”
Anh bật cười rất nhẹ.
Lần đầu tiên tôi thấy người đàn ông luôn nghiêm nghị ấy cười một cách thoải mái như vậy.
Anh không bước đến gần tôi, chỉ nói:
“Vậy anh có thể hiểu câu trả lời của em là…”
Tôi mỉm cười:
“Là anh có thể thử tìm hiểu em.”
Anh gật đầu.
“Được.”
“Nhưng có một điều kiện.”
“Tôi tưởng em mới là người đưa điều kiện chứ?”
Tôi bật cười:
“Trong công ty, anh vẫn phải là sếp nghiêm khắc của em. Còn ngoài công ty… chúng ta bắt đầu lại từ đầu.”
Anh nhìn tôi vài giây rồi đáp:
“Anh đồng ý.”
Sau hôm đó, chúng tôi thực sự giữ đúng lời.
Ở công ty, anh vẫn là tổng giám đốc khó tính, tôi vẫn là nhân viên phải hoàn thành công việc đúng hạn.
Không có ưu ái, không có những hành động khiến đồng nghiệp nghi ngờ.
Nhưng ngoài giờ làm, anh bắt đầu xuất hiện trong cuộc sống của tôi theo một cách khác.
Một buổi tối, anh hỏi tôi thích ăn món gì.
Cuối tuần, anh đưa tôi đến một quán nhỏ bên hồ.
Không hoa mỹ, không những lời hứa quá lớn lao.
Chỉ là hai người trưởng thành chậm rãi tìm hiểu nhau.
Vài tháng sau, khi mọi người trong công ty đã quen với việc tôi chuyển sang bộ phận mới, anh mới chính thức nói với tôi:
“Anh không muốn mối quan hệ này chỉ dừng ở hai chữ tìm hiểu.”
Tôi hỏi:
“Vậy anh muốn gì?”
Anh nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc như ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau.
“Anh muốn sau này mỗi lần đi công tác, anh không còn phải đặt hai phòng chỉ vì sợ em hiểu lầm.”
Tôi bật cười:
“Anh đang cầu hôn đấy à?”
Anh lắc đầu.
“Chưa.”
“Vậy anh đang làm gì?”
“Đang xin em cho anh một cơ hội để được ở bên em lâu hơn.”
Tôi không trả lời ngay.
Nhưng lần này, tôi không cần phải suy nghĩ quá lâu.
Tôi mỉm cười gật đầu.
Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại đêm hôm ấy, tôi vẫn thấy mọi chuyện thật kỳ lạ.
Chỉ vì một căn phòng lạnh, một chiếc chăn được đặt thêm bên giường và một câu hỏi lúc hơn bốn giờ sáng…
Mà cuộc đời tôi đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Có những tình cảm không bắt đầu bằng một lời tỏ tình hoa mỹ.
Nó có thể bắt đầu từ những điều rất nhỏ: một hộp cơm đặt trên bàn, một lời nhắc giữ sức khỏe, một lần âm thầm giúp đỡ…
Và đôi khi, phải đến một đêm rất yên tĩnh, khi mọi lớp vỏ của công việc và chức vụ tạm thời biến mất, người ta mới đủ can đảm để nói ra điều mình đã giấu kín từ lâu.