CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chú bán lợn nuôi tôi học đại học, sáu năm sau tôi kiếm được tiền triệu tệ, bố mẹ lại hối hận đến phát điên…
Nhà tôi có ba anh chị em, tôi là con gái thứ hai.
Từ ngày còn bé, tôi đã hiểu mình là đứa ít được ưu ái nhất trong nhà. Quần áo mới thường được dành cho chị cả, tiền tiêu vặt thì em trai lúc nào cũng có. Còn tôi, hết mặc lại quần áo cũ của chị, chỗ rách thì tự ngồi vá.
Năm tôi thi đại học, tôi may mắn đỗ vào một trường đại học danh tiếng ở thành phố.
Tôi mang giấy báo nhập học về nhà với niềm vui mà cả đời có lẽ tôi cũng không quên được.
Nhưng mẹ tôi, Trần Tú Lan, chỉ liếc qua rồi lạnh lùng đặt tờ giấy xuống bàn.
“Nhà lấy đâu ra tiền cho mày học? Chị mày sắp cưới, còn phải lo tiền cưới xin. Thằng út sang năm cũng phải học cấp ba. Một đống khoản phải chi, mày đừng có mơ mộng nữa.”
Bố tôi, Phạm Văn Lực, ngồi bên hiên nhà uống trà, từ đầu đến cuối không hề lên tiếng.
Tối hôm đó, tôi nằm quay mặt vào tường, nghĩ rằng có lẽ giấc mơ đại học của mình sẽ kết thúc ngay tại căn nhà này.
Nhưng sáng hôm sau, người chú út của tôi, Phạm Minh Khang, bất ngờ dắt hai con lợn lớn nhất trong chuồng ra chợ huyện.
Đó là hai con lợn chú nuôi suốt nhiều tháng, vốn định bán lấy tiền sửa lại căn nhà cũ và chuẩn bị chuyện cưới vợ.
Chiều hôm ấy, chú trở về, tay cầm một túi tiền.
Chú đưa thẳng cho tôi.
“Cầm lấy. Đi học đi.”
Tôi ngẩn người.
“Chú lấy tiền đâu ra?”
“Chú bán hai con lợn rồi.”
Tôi còn chưa kịp nói gì, chú đã vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Chú không học được nhiều. Nhưng chú biết một chuyện, nhà nghèo không đáng sợ. Đáng sợ là có cơ hội thoát nghèo mà lại tự tay bỏ nó.”
Mẹ tôi nghe thấy liền nổi giận.
“Anh Khang, anh có bị điên không? Hai con lợn đó là tiền anh dành dụm bao lâu nay!”
Chú chỉ bình thản đáp:
“Tiền của tôi, tôi muốn dùng thế nào là chuyện của tôi.”
“Con bé học xong rồi cũng đi lấy chồng!”
“Lấy chồng hay không là chuyện sau này. Bây giờ nó muốn học thì cứ để nó học.”
Mẹ tôi tức đến mức đập mạnh chiếc bát xuống nền.
Còn tôi, lần đầu tiên cảm nhận được rằng trong căn nhà này, ít nhất vẫn có một người thật sự đứng về phía mình.
01
Số tiền chú Khang đưa cho tôi là 19.200 tệ.
Chú không đưa một cách qua loa. Chú còn lấy một túi vải cũ, chia tiền thành hai phần rồi giấu vào lớp lót bên trong ba lô của tôi.
“Đường lên thành phố đông người. Đừng để ai biết cháu mang nhiều tiền.”
Chú còn cẩn thận khâu miệng túi lại.
Mẹ đứng ngay trước cửa, mặt sa sầm.
“Anh đưa hết tiền cho nó rồi thì sau này lấy gì mà sống?”
Chú không đáp.
Bố tôi lúc ấy mới ngẩng đầu lên.
“Mai này nếu nó học xong thì có thể tìm được việc tốt hơn.”
Tôi tưởng bố cuối cùng cũng nói giúp mình.
Nhưng ông lại nói tiếp:
“Nhưng học phí vẫn nên tự tìm cách lo một phần. Nhà mình không thể gánh hết.”
Tôi im lặng.
Chú Khang nhìn tôi, rồi lấy chiếc xe máy cũ chở tôi ra bến xe.
Đường quê đầy ổ gà, chiếc xe xóc đến đau cả người.
Trước khi tôi lên xe khách, chú lấy từ trong túi ra một chiếc điện thoại cũ.
“Máy này chú mua lại của người ta. Không đẹp nhưng còn gọi được.”
Tôi cầm lấy, mắt cay xè.
“Chú…”
“Đừng khóc.”
Chú quay mặt đi.
“Cháu học cho giỏi. Sau này có tiền thì tự lo được cho mình. Chú không cần cháu báo đáp.”
Tôi hỏi:
“Thế tiền chú dành để cưới vợ thì sao?”
Chú cười.
“Chuyện vợ con để sau. Đời chú nghèo quen rồi.”
Rồi chú chỉ vào chiếc ba lô.
“Nhớ kỹ, tiền này đổi bằng mồ hôi của hai con lợn. Đừng tiêu hoang.”
Tôi bật khóc.
Khi xe lăn bánh, qua cửa kính tôi vẫn thấy chú đứng một mình ở bến xe.
Áo chú bạc màu, đôi giày dính đầy bùn đất.
Tôi ôm chặt chiếc ba lô vào lòng.
Từ giây phút đó, tôi tự nhủ:
Nếu cuộc đời này cho tôi một cơ hội, tôi nhất định phải bước ra khỏi cái nghèo.
Nhưng tôi không biết rằng những ngày tháng sau đó còn khó khăn hơn tôi tưởng.
02
Lên thành phố, tôi bắt đầu cuộc sống vừa học vừa làm.
Buổi sáng lên giảng đường.
Buổi tối tôi làm phục vụ ở quán ăn.
Cuối tuần lại đi phát tờ rơi, nhận nhập dữ liệu thuê.
Có những hôm tan ca lúc gần nửa đêm, tôi đi bộ hơn một cây số về ký túc xá vì tiếc tiền xe.
Tôi chỉ dám ăn những món rẻ nhất.
Nhiều hôm trong túi chỉ còn vài đồng, tôi vẫn tự nhủ:
“Cố thêm một chút.”
Sau một học kỳ, thành tích của tôi đứng trong nhóm đầu của khoa.
Nhờ kết quả học tập, tôi nhận được học bổng.
Tôi gọi điện báo tin cho chú Khang.
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.
Sau đó chú cười rất lớn.
“Giỏi! Chú biết mà!”
Tôi nói:
“Cháu nhận được học bổng rồi, từ kỳ sau đỡ được một phần tiền.”
“Thế thì tốt. Nhưng nhớ ăn uống đầy đủ.”
Tôi cười.
“Chú cũng phải giữ sức khỏe.”
“Ừ.”
Tôi không nói với chú rằng lúc đó tôi đã khóc.
Vì tôi biết, nếu ngày ấy chú không bán hai con lợn, có lẽ hôm nay tôi chẳng thể ngồi trong giảng đường đại học.
Thế nhưng mẹ tôi vẫn không thay đổi.
Một hôm, bà gọi điện.
“Tiền học bổng của mày bao nhiêu?”
Tôi hỏi:
“Để làm gì?”
“Em mày cần tiền học thêm.”
Tôi từ chối.
Mẹ lập tức mắng:
“Mày học đại học rồi có ích gì? Em trai mày mới là người sau này lo cho bố mẹ.”
Tôi không tranh cãi.
Tôi chỉ nói:
“Con tự kiếm được học bổng. Con sẽ dùng nó cho việc học.”
Bà tức giận cúp máy.
Tôi tưởng chuyện đã kết thúc.
Không ngờ vài tuần sau, mẹ tìm đến tận trường.
Bà đứng dưới khu ký túc xá, gọi tên tôi trước mặt rất nhiều sinh viên.
“Phạm Ngọc An! Mày xuống đây cho mẹ!”
Tôi đi xuống.
Bà vừa nhìn thấy tôi đã kéo tay.
“Đưa thẻ ngân hàng đây.”
“Tại sao?”
“Trong đó còn tiền đúng không? Em trai mày phải đóng học phí.”
“Con không có.”
Bà lập tức nổi giận.
“Mày nói dối!”
Rồi bà giơ tay định tát tôi.
Tôi theo phản xạ lùi lại.
Nhưng lần này tôi không còn là cô bé chỉ biết cúi đầu chịu đựng.
Tôi nhìn thẳng vào mẹ.
“Con không đưa.”
Bà sững người.
“Mày dám cãi mẹ?”
“Con không cãi. Con chỉ muốn giữ tiền để tiếp tục học.”
“Mày là con gái, học nhiều rồi cũng có ích gì?”
Tôi nhìn bà rất lâu rồi đáp:
“Có thể với mẹ, con gái không cần tương lai. Nhưng với con, tương lai của con rất quan trọng.”
Mấy bạn cùng phòng bước xuống đứng cạnh tôi.
Mẹ thấy có người nhìn thì càng tức.
Bà quay sang mắng tôi là đứa con bất hiếu rồi bỏ đi.
Tối hôm đó, tôi gọi cho chú Khang.
Tôi kể hết mọi chuyện.
Chú im lặng một lúc rồi nói:
“Đừng về nhà.”
“Nhưng đó là bố mẹ cháu.”
“Bố mẹ thì vẫn là bố mẹ. Nhưng nếu một nơi khiến cháu phải từ bỏ tương lai, cháu có quyền bước ra ngoài.”
Tôi hỏi:
“Chú có giận bố mẹ không?”
“Có.”
“Vậy sao chú vẫn ở nhà?”
Chú cười buồn.
“Vì chú chỉ là người không học hành đến nơi đến chốn. Cháu thì khác.”
Câu nói đó trở thành động lực lớn nhất của tôi.
03
Bốn năm sau, tôi tốt nghiệp.
Tôi không về quê ngay mà ở lại thành phố xin việc.
Ban đầu tôi chỉ làm nhân viên bình thường.
Sau đó, nhờ kiến thức học được và kinh nghiệm tích lũy trong thời gian đại học, tôi cùng hai người bạn thành lập một công ty nhỏ chuyên phát triển phần mềm cho các cửa hàng bán lẻ.
Năm đầu tiên, chúng tôi gần như không kiếm được gì.
Năm thứ hai bắt đầu có khách hàng.
Năm thứ ba, công ty mở rộng.
Đến năm thứ sáu kể từ ngày tôi rời quê, công ty đã có doanh thu ổn định.
Thu nhập cá nhân của tôi trong một năm vượt một triệu tệ.
Ngày nhận khoản tiền đầu tiên thực sự thuộc về mình, việc đầu tiên tôi làm không phải mua nhà hay xe.
Tôi lái xe về quê.
Tôi tìm đến căn nhà cũ của chú Khang.
Chú lúc đó đang cho đàn lợn ăn.
Nhìn thấy tôi, chú ngơ ngác.
“Ngọc An?”
Tôi bước xuống xe.
“Chú.”
Chú nhìn chiếc xe rồi lại nhìn tôi.
“Cháu… mua xe rồi à?”
Tôi cười.
“Vâng.”
Chú vội lau tay vào quần.
“Làm ăn được không?”
“Được.”
Tôi lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong là một chiếc đồng hồ và một chiếc chìa khóa nhà.
“Chú cầm lấy.”
Chú lắc đầu.
“Chú không cần.”
“Đây không phải trả nợ.”
Tôi nói.
“Đây là phần cuộc đời chú đã cho cháu.”
Tôi đã mua cho chú một căn nhà nhỏ gần thị trấn và một cửa hàng bán thức ăn chăn nuôi.
Chú nhìn giấy tờ, hai tay run lên.
“Cháu làm gì mà mua những thứ này?”
Tôi cười qua làn nước mắt.
“Cháu kiếm được tiền rồi. Bây giờ đến lượt cháu nuôi chú.”
Chú quay mặt đi, giả vờ cúi xuống chỉnh lại bao thức ăn.
Nhưng tôi nhìn thấy vai chú run lên.
04
Tin tôi kiếm được nhiều tiền nhanh chóng truyền về nhà.
Bố mẹ lập tức gọi điện.
Mẹ đổi giọng hoàn toàn.
“Ngọc An, con về nhà đi. Mẹ nhớ con.”
Tôi im lặng.
Bà nói tiếp:
“Ngày trước nhà mình nghèo nên mới đối xử với con như vậy. Con đừng để bụng.”
Tôi hỏi:
“Vậy mẹ còn nhớ hai con lợn không?”
Đầu dây bên kia im bặt.
Tôi nói:
“Con nhớ.”
“Đó là hai con lợn chú Khang bán để con được đi học.”
“Nhưng khi con học đại học, mẹ vẫn muốn lấy tiền của con cho em trai.”
Bà bắt đầu khóc.
“Ngày đó mẹ cũng không nghĩ được nhiều.”
Tôi hỏi:
“Còn bây giờ?”
Bà đáp rất nhanh:
“Bây giờ con có tiền rồi, gia đình mình có thể sống tốt hơn.”
Tôi bật cười.
Hóa ra đến tận lúc này, điều bà nhìn thấy vẫn chỉ là tiền.
Vài ngày sau, bố mẹ tìm đến thành phố.
Họ còn dẫn theo em trai tôi.
Bố nhìn căn hộ tôi đang ở, rồi nhìn chiếc xe đỗ dưới tầng.
Ông cười gượng:
“Con gái giỏi thật.”
Em trai tôi thì nói:
“Chị, em đang tính mở cửa hàng. Chị cho em ít vốn được không?”
Tôi nhìn cậu ta.
“Em cần bao nhiêu?”
“Hai trăm nghìn tệ.”
Tôi không trả lời.
Mẹ lập tức chen vào:
“Chị em ruột với nhau, con giúp em một chút thì có sao?”
Tôi hỏi:
“Ngày trước lúc con xin tiền đóng học phí, mẹ nói gì?”
Bà cúi đầu.
Tôi lại nhìn bố.
“Bố thì sao?”
Ông im lặng.
Tôi không trách móc thêm.
Chỉ nói:
“Con có thể giúp bố mẹ một khoản tiền sinh hoạt. Nhưng con không có nghĩa vụ phải gánh cả gia đình.”
Mẹ bật khóc.
“Con vẫn còn giận mẹ sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không. Con chỉ không muốn quay lại cuộc sống trước kia.”
05
Tối hôm đó, tôi đưa bố mẹ đến gặp chú Khang.
Chú đang ngồi trước hiên nhà mới, chậm rãi uống trà.
Vừa nhìn thấy anh chị mình, chú đứng dậy.
Mẹ tôi cúi đầu.
“Em Khang…”
Chú không nói gì.
Bố tôi bước tới.
“Anh xin lỗi.”
Chú ngẩn người.
Có lẽ ông chưa từng nghĩ anh trai mình sẽ nói câu đó.
Bố tôi nói:
“Ngày trước anh chị đã đối xử không công bằng với Ngọc An. Nếu không có em, con bé đã không được học đại học.”
Mẹ cũng lau nước mắt.
“Chị cũng xin lỗi em.”
Chú Khang nhìn họ rất lâu rồi nói:
“Anh chị không cần xin lỗi tôi.”
Ông quay sang nhìn tôi.
“Người cần xin lỗi là con bé.”
Mẹ khóc lớn hơn.
Tôi đứng im.
Sau sáu năm, tôi cuối cùng cũng nghe được lời xin lỗi mà mình từng chờ đợi.
Nhưng kỳ lạ là lúc ấy tôi lại không thấy vui.
Tôi chỉ thấy nhẹ lòng.
Tôi bước tới ôm chú Khang.
“Chú, cháu từng nghĩ mình phải kiếm thật nhiều tiền để trả lại món nợ năm xưa.”
Chú vỗ vai tôi.
“Giờ thì sao?”
“Tôi nhận ra cháu không cần trả.”
Tôi cười.
“Cháu chỉ cần sống thật tốt.”
Chú gật đầu.
“Thế là đủ.”
Tôi đã từng nghĩ 19.200 tệ là số tiền lớn nhất chú dành cho tôi.
Nhưng sau này tôi mới hiểu, tiền chỉ là phần nhỏ nhất.
Thứ chú cho tôi là niềm tin rằng tôi xứng đáng có một tương lai khác.
Sáu năm sau ngày rời quê, tôi có thể tự mua nhà, tự gây dựng sự nghiệp, thu nhập mỗi năm hơn một triệu tệ.
Nhưng thứ khiến tôi tự hào nhất vẫn là ngày tôi quay lại quê cũ và nói với chú:
“Chú Khang, hai con lợn năm đó… cuối cùng cũng không bị bán uổng.”
Chú cười.
“Không phải hai con lợn đó nuôi cháu thành người.”
Chú nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe.
“Là chính cháu đã tự bước ra khỏi cái nghèo.”
Tôi ôm lấy chú.
Ngoài sân, nắng chiều trải xuống con đường làng.
Tôi chợt nhớ đến cô gái năm nào từng ôm chiếc ba lô cũ, ngồi trên chiếc xe máy của chú để ra bến xe.
Cô gái ấy khi đó chẳng có gì ngoài một tờ giấy báo nhập học và 19.200 tệ.
Còn hôm nay, cô đã có sự nghiệp, có tiền bạc, có quyền lựa chọn cuộc đời mình.
Và quan trọng nhất…
Cô không còn cần ai cho phép mình được sống một cuộc đời tốt đẹp nữa.