“Mèo đen nhảy qua qu/an t/ài cô gái m/ất trẻ, vô tình làm l/ộ ra b/í ẩ/n khiến cả làng sữ/ng s/ờ…
Người dân trong làng Tân An vốn sống yên bình bao năm, cho đến khi câu chuyện về Lan xảy ra. Lan là cô gái hiền lành, mới 23 tuổi, đang làm kế toán cho một công ty nhỏ trên huyện. Ai cũng quý mến cô vì tính tình ngoan ngoãn, không gây hi/ềm kh/ích với ai. Thế nhưng, không ai ngờ vào một buổi sáng mưa phùn cuối tháng Bảy, Lan ra đi độ/t ng/ột trong giấc ngủ. Mẹ Lan phát hiện con gái đã l/ạnh ng/ắt từ sớm, bà ng/ã qu/ỵ ngay bên giường, khóc n/ức n/ở gọi chồng dậy. Cả nhà bà/ng ho/àng, bởi đêm trước Lan vẫn cười nói vui vẻ, còn dặn mẹ sáng mai nấu canh bí đỏ cho cô mang đi làm.
Tang lễ được tổ chức ngay hôm sau. Dân làng ai cũng th/ương x//ót, người người kéo đến thắp hương tiễn biệt. Căn nhà nhỏ dựng rạ/p t/ang trắng xóa, tiếng nhạc hiếu vang buồn len lỏi khắp xóm. Trong quan tài, Lan nằm thanh thản, gương mặt vẫn xinh đẹp như khi còn sống. Họ hàng đứng quanh kh/óc không ngừng. Bố Lan chỉ lặng lẽ lau nước mắt, thỉnh thoảng lại nhìn con gái rồi cúi đầu thật sâu.
Khi thầy cú//ng đang làm l/ễ si/êu th/oát, bỗng dưng cả đám đông nhốn nháo. Một con mèo đen ở đâu nhảy vọt qua rạp tang, lao thẳng đến qu//an tà//i. Trong chớp mắt, nó phóng mình lên, vượt qua thithe Lan rồi nhảy xuống đất. Mọi người h//ét lên thấ/t th/anh. Bà nội Lan r/un b/ần b/ật, hai tay chắp trước ngự/c, miệng lẩ/m bẩ/m c/ầu kh/ấn. Mẹ Lan thì ng/ã qu/ỵ, có người phải dìu bà ra ghế ngồi.
Bởi lẽ trong làng này từ xưa đã truyền tai nhau một câu chuyện: “Nếu mèo đen nhảy qua thithe người mới m/ất, người đó sẽ… mở mắt trở lại.” Nhiều người s/ợ h/ãi, b/ịt miện/g không d/ám nói. Thầy cúng hô lớn, yêu cầu mọi người trá/nh sang hai bên. Ông rút nhanh lá b///ùa màu vàng trong túi, đ///ốt lên rồi đi vòng quanh qu///an t///ài, miệng liên tục n//iệm ch//ú.
Đúng lúc ấy, một âm thanh khẽ vang lên…
…một âm thanh khẽ vang lên. Đó không phải tiếng quan tài gỗ kẽo kẹt hay tiếng gió rít qua rạp tang. Mà là một tiếng thở dài, rất nhẹ, rất khẽ, nhưng lại rõ ràng đến rợn người. Tiếng thở ấy phát ra từ bên trong chiếc quan tài nơi Lan đang nằm.
Cả không gian trong căn nhà nhỏ của Lan như đông cứng lại. Hàng trăm đôi mắt của Người dân làng Tân An đồng loạt trân trân nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài gỗ lim. Mọi người nín thở, không ai dám thốt ra dù chỉ một tiếng. Kim giây đồng hồ như ngừng chạy.
Thầy cúng đang niệm chú, khuôn mặt ông ta vốn đã căng thẳng nay càng tái mét. Hai tay run rẩy, Thầy cúng bất giác lùi lại một bước, tay vẫn nắm chặt lá bùa đã cháy dở. Lời niệm chú trong miệng Thầy cúng tắc nghẹn lại, chỉ còn những âm thanh ú ớ không thành tiếng. Ánh mắt ông ta dán chặt vào nắp quan tài, đầy vẻ hoang mang và sợ hãi tột độ. Bà nội Lan thét lên một tiếng nhỏ rồi ngã quỵ xuống, Mẹ Lan và Bố Lan cũng không kìm được tiếng nấc nghẹn ngào. Căn nhà nhỏ của Lan chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của những Người dân làng Tân An và hơi thở nặng nhọc của Thầy cúng.
Trong sự im lặng đến rợn người, bỗng một ngón tay của Lan trong chiếc quan tài khẽ nhúc nhích. Nó run rẩy một cách yếu ớt, như một sợi chỉ mỏng manh lay động giữa không khí chết chóc. Hàng trăm con mắt của Người dân làng Tân An như bị đóng băng, trân trân nhìn không chớp.
Sau đó, một mi mắt của Lan từ từ hé mở, chậm rãi đến đáng sợ. Rồi mi mắt còn lại cũng hé. Đôi mắt ấy không phải là ánh mắt hiền từ thường ngày của Lan. Đó là một đôi mắt trắng dã, vô hồn, không có con ngươi, nhìn thẳng lên trần nhà, xuyên thấu qua tấm rạp tang trắng xóa như nhìn vào một khoảng không vô định. Một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tất cả những người chứng kiến.
Mẹ Lan, đang quỳ gục bên quan tài, thấy cảnh tượng đó liền hét lên một tiếng thất thanh, âm thanh xé nát sự tĩnh lặng đáng sợ. Bà không giữ được thăng bằng, ngã lăn ra đất, đôi tay run rẩy bấu víu vào khoảng không. Bà nội Lan, vốn đã yếu ớt, vừa kịp kêu lên một tiếng nhỏ thì ngất lịm, đổ gục vào lòng Bố Lan.
Những Người dân làng Tân An đang vây quanh lập tức hoảng loạn. Tiếng la hét xen lẫn tiếng kinh hãi vang lên. Họ lùi xa khỏi chiếc quan tài như thể nó là một thứ tà vật, chen chúc xô đẩy nhau, cố gắng thoát ra khỏi căn nhà nhỏ của Lan. Thầy cúng, với khuôn mặt tái mét, vội vàng rút lui, tay vẫn ôm chặt lá bùa đã cháy dở, đôi môi mấp máy những lời chú không thành tiếng, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng.
Trong giây phút hỗn loạn cực điểm đó, Thầy cúng, dù chân vẫn còn run rẩy, bất chợt hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Ánh mắt ông vẫn còn vương nỗi kinh hoàng, nhưng một tia quyết tâm bùng lên mạnh mẽ. Đôi môi ông mấp máy nhanh hơn, những câu chú giờ đây thoát ra rõ ràng, mạnh mẽ hơn, như thể ông đang cố gắng gọi lên một sức mạnh vô hình nào đó để đối đầu với tai ương. Ông không còn lùi bước. Thay vào đó, Thầy cúng lao nhanh về phía chiếc quan tài đang mở nắp, nơi Lan đang nằm, đôi mắt trắng dã nhìn vô định.
Bằng một động tác dứt khoát, Thầy cúng rút phắt ra một thanh kiếm gỗ đào đã được khắc đầy những ký tự cổ xưa. Thanh kiếm toát ra một thứ năng lượng kỳ lạ, như một luồng ánh sáng mờ ảo trong không gian mờ tối của căn nhà nhỏ. “Án! Ma ni bát mê hồng!” Thầy cúng hô lớn, âm thanh vang vọng, xé toang không khí đặc quánh sự sợ hãi. Ông vung thanh kiếm gỗ đào lên giữa không trung, tạo ra một vòng tròn bảo vệ vô hình quanh chiếc quan tài của Lan.
Người dân làng Tân An, những người vừa nãy còn chen chúc xô đẩy, giờ đây đứng chết lặng, như những bức tượng bị đóng băng. Họ không ai dám rời mắt khỏi Lan trong quan tài, không dám nhúc nhích dù chỉ một li, sợ hãi không dám thở mạnh. Đôi mắt họ trân trân nhìn vào cảnh tượng siêu thực đang diễn ra, chứng kiến Thầy cúng, với khuôn mặt đầm đìa mồ hôi, đối đầu với thế lực mà họ không thể gọi tên. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian, chỉ còn nghe tiếng chú niệm dồn dập của Thầy cúng và tiếng mưa phùn rơi tí tách ngoài hiên.
Trong bầu không khí căng như dây đàn, nơi tiếng chú niệm dồn dập của Thầy cúng hòa cùng tiếng mưa phùn lất phất, một hiện tượng kinh hoàng khác bắt đầu xảy ra. Trong chiếc quan tài gỗ lim, thân thể của Lan, người vẫn được cho là đã chết, bất ngờ khẽ co giật. Thoạt đầu chỉ là một cái run nhẹ, gần như không thể nhận ra ở những ngón tay cô, rồi đến bả vai, khiến tấm khăn liệm trắng muốt rung lên bần bật.
Mắt của Người dân làng Tân An dán chặt vào Lan, không bỏ sót một động tĩnh nhỏ nhất. Mẹ Lan bật khóc nức nở, Bố Lan ôm chặt lấy vợ, còn Bà nội Lan thì liên tục niệm Phật, đôi môi run rẩy. Rồi, một tiếng rên khẽ, mơ hồ, như một hơi thở dài bị kìm nén, thoát ra từ miệng Lan. Tiếng rên yếu ớt ấy không giống tiếng người sống, mà như một lời than khóc đầy u uất từ cõi âm, xé toang màn im lặng đến ghê người.
Không khí trong căn nhà nhỏ của Lan lập tức trở nên đặc quánh, nặng nề và u ám đến tột độ. Tiếng rên như một lời nguyền, khiến mọi người rợn tóc gáy, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Họ đứng chôn chân, sợ hãi tột độ trước hiện tượng siêu nhiên mà mắt thường đang chứng kiến, như thể Lan không chỉ sắp sửa sống dậy, mà còn mang theo một thứ gì đó kinh hoàng hơn cả cái chết. Thầy cúng đột ngột ngừng chú niệm, ánh mắt kinh hoàng nhìn chằm chằm vào Lan, tay nắm chặt thanh kiếm gỗ đào đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Một sự im lặng chết chóc lại bao trùm, chỉ còn tiếng rên yếu ớt của Lan vang vọng, khiến mỗi người trong rạp tang đều cảm thấy như linh hồn mình bị bóp nghẹt.
Thầy cúng vẫn đứng chôn chân, ánh mắt ghê rợn dán chặt vào Lan đang nằm trong quan tài. Tiếng rên yếu ớt kia tiếp tục vang lên, như một lời thì thầm ma quái, khiến xương cốt mọi người lạnh buốt. Bàn tay ông siết chặt hơn nữa vào chuôi kiếm gỗ đào, các khớp tay trắng bệch dưới lớp da nhăn nheo. Cuối cùng, như bừng tỉnh khỏi cơn mê, Thầy cúng chầm chậm quay đầu. Ánh mắt ông lướt qua Mẹ Lan, Bố Lan, Bà nội Lan, rồi dừng lại trên Người dân làng Tân An đang đứng như tượng. Gương mặt ông tái mét, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, và giọng nói, khi thoát ra, run rẩy đến thảm hại.
“Đây… đây không phải Lan!” Thầy cúng thì thào, nhưng âm thanh đó lại vang dội như tiếng sấm giữa căn nhà im ắng. Ông nuốt khan, đôi mắt trợn trừng, “Hồn phách của Lan… đã bị quỷ nhập!”
Một tiếng xì xào hoảng loạn nổi lên giữa Người dân làng Tân An. Mẹ Lan, người vừa được Bố Lan và Bà nội Lan dìu cho đứng vững sau cơn ngất lịm, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn Thầy cúng. Cả thân hình bà run rẩy bần bật, nỗi kinh hoàng bóp nghẹt từng thớ thịt. Bà cố gắng nén tiếng khóc, giọng nói nghẹn ngào đến lạc đi.
“Vậy… vậy con gái tôi… con gái tôi còn cứu được không, thưa thầy?” Mẹ Lan thều thào, hy vọng cuối cùng le lói trong đôi mắt đờ đẫn.
Thầy cúng nhìn Mẹ Lan, ánh mắt vừa thương cảm vừa kiên quyết. Ông nuốt khan, giọng nói lấy lại chút bình tĩnh, nhưng vẫn mang đầy vẻ nghiêm trọng.
“Cứu được… nhưng không dễ dàng, và cực kỳ nguy hiểm,” Thầy cúng chậm rãi nói, từng lời như cứa vào không khí căng thẳng. Ông đưa mắt quét qua những gương mặt hoảng sợ của Người dân làng Tân An, “Đây không chỉ là việc gọi hồn, mà là một nghi lễ trục xuất tà ma, giải thoát linh hồn Lan khỏi quỷ dữ!”
Mọi người nín thở. Bà nội Lan ôm chặt Mẹ Lan, cả hai đều run lên bần bật.
“Hồn phách của Lan đang bị giam cầm,” Thầy cúng nhấn mạnh, tiếng ông vang dội trong căn nhà nhỏ của Lan, “cần phải giải thoát!” Ông lùi lại một bước, tay vẫn siết chặt chuôi kiếm gỗ đào, chỉ thẳng vào quan tài của Lan. “Ta cần mọi người giữ khoảng cách tối đa. Nghi lễ này đặc biệt và cực kỳ nguy hiểm. Bất cứ ai không liên quan, xin hãy lùi ra xa hết mức có thể!”
Người dân làng Tân An bắt đầu xì xào, nhưng không ai dám động đậy, chỉ chầm chậm lùi lại, tạo thành một vòng tròn lớn xung quanh quan tài và Thầy cúng. Mẹ Lan gục đầu vào vai Bố Lan, tiếng nấc nghẹn ngào. Bố Lan, với gương mặt đẫm nước mắt, đôi mắt đỏ hoe nhìn Thầy cúng. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo lắng, mọi sự nghi ngờ đều tan biến, chỉ còn lại tình yêu thương và nỗi tuyệt vọng muốn cứu lấy con gái.
“Làm ơn… làm ơn cứu lấy con gái tôi!” Bố Lan khản đặc, vừa nói vừa gật đầu lia lịa, nước mắt giàn giụa tuôn trào trên gò má hằn sâu những nếp nhăn. Ông như muốn quỳ sụp xuống, van nài.
Thầy cúng nhìn Bố Lan, gật đầu dứt khoát. Ông quay người lại phía quan tài của Lan, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định đến rợn người. Từ chiếc túi vải đã cũ, Thầy cúng bắt đầu lấy ra những vật phẩm cúng bái lạ lùng. Đầu tiên là ba chén sứ nhỏ, ông đổ vào đó một chất lỏng đỏ sẫm, đặc quánh như máu. Mùi tanh nồng lập tức lan tỏa, khiến một số Người dân làng Tân An phải đưa tay lên che mũi. Tiếp đó, Thầy cúng đặt xuống bên cạnh một con gà đen tuyền, đôi mắt nó nhắm nghiền, dường như đã chết, nhưng cơ thể vẫn còn vẻ mềm mại, mới mổ. Cuối cùng, ông giở ra một lá bùa lớn, trên đó vẽ đầy những ký tự cổ quái bằng một thứ mực đỏ tươi, nhìn kỹ mới nhận ra đó là máu.
Không gian trong căn nhà nhỏ của Lan bỗng trở nên ngột ngạt đến lạ. Thầy cúng châm lửa vào một bó hương trầm khổng lồ. Khói trắng cuồn cuộn bay lên, tỏa ra mùi hương cay nồng, rồi nhanh chóng bao trùm lấy toàn bộ khu vực quan tài, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, huyền hoặc. Mùi hương đậm đặc ấy như có phép thuật, khiến đầu óc mọi người trở nên choáng váng, ong ong.
Người dân làng Tân An bắt đầu xì xào. Những ánh mắt hoài nghi, sợ hãi đan xen. “Trời đất ơi, làm cái gì vậy?” một người phụ nữ thì thầm, tay run rẩy kéo con mình lùi xa hơn. “Ông ấy dùng máu thật kìa!” một người đàn ông khác thốt lên, gương mặt tái mét. Sự sợ hãi lan nhanh như một cơn dịch. Vài người không chịu nổi không khí quỷ dị đó, lẳng lặng quay lưng bỏ chạy. Rồi một người, hai người, dần dần cả chục người bắt đầu tháo lui, bỏ lại phía sau những cái nhìn kinh hãi.
Mẹ Lan run rẩy đến nỗi Bố Lan phải đỡ bà. Bà nội Lan cũng tựa vào tường, hai mắt nhắm nghiền như không muốn chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Tuy nhiên, dù sợ hãi, không ai trong gia đình Lan rời đi. Nỗi tuyệt vọng về Lan đã lớn đến mức họ sẵn sàng bám víu vào bất cứ hy vọng nào, dù nó có đáng sợ đến mấy.
Thầy cúng hít một hơi thật sâu, đôi mắt nhắm nghiền trong chốc lát rồi mở bừng ra, đỏ ngầu như có lửa. Ông đặt lá bùa xuống bên cạnh con gà đen, rồi vươn tay rút ra từ thắt lưng một thanh kiếm gỗ sẫm màu, khắc đầy những hình vẽ kỳ lạ. Thần thái của Thầy cúng bỗng trở nên khác lạ, uy nghiêm và đầy sức mạnh.
Ông bắt đầu niệm chú. Những âm thanh cổ quái, trầm đục thoát ra từ cổ họng Thầy cúng, ban đầu còn ngắt quãng, rồi nhanh chóng tăng tốc đến chóng mặt. Giọng ông vang vọng khắp căn nhà nhỏ của Lan, như đang giao tiếp với một thế lực vô hình nào đó. Tay Thầy cúng múa thanh kiếm gỗ trong không trung, tạo thành những vòng tròn, đường nét phức tạp mà không ai hiểu được ý nghĩa. Mỗi nhát kiếm lướt qua, không khí dường như rung lên, khiến tiếng niệm chú càng trở nên ma mị, gấp gáp.
Mẹ Lan và Bố Lan siết chặt tay nhau, mắt không rời khỏi Thầy cúng, vừa kinh sợ vừa hy vọng. Hương khói vẫn cuồn cuộn bay lên, xoáy tròn quanh khu vực quan tài của Lan, tạo nên một bức màn trắng mờ ảo.
Đột nhiên, không một tiếng động báo trước, một luồng gió lạnh buốt thấu xương từ đâu ập đến. Không phải là cơn gió nhẹ, mà là một luồng khí lạnh ngắt, nặng nề, như thể cánh cửa địa ngục vừa hé mở. Nó quét qua rạp tang trắng xóa, làm những lá bùa dán trên tường, trên cột rung bần bật.
“Phụt! Phụt! Phụt!”
Tất cả nến đang cháy lập lòe trên bàn thờ, trên quan tài của Lan đều vụt tắt cùng một lúc, để lại căn phòng chìm trong bóng tối nhá nhem, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đèn đường hắt vào. Ngay sau đó, những nén hương khổng lồ mà Thầy cúng vừa châm cũng lịm dần, khói trắng ngừng cuồn cuộn, chỉ còn lại những sợi khói mỏng manh yếu ớt bay lên rồi biến mất. Căn nhà nhỏ của Lan bỗng chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng Thầy cúng niệm chú vẫn tiếp tục, nhưng giọng ông đã trở nên khản đặc, như đang gắng sức chống lại một thứ gì đó.
Trong bóng tối, Mẹ Lan và Bố Lan chỉ có thể nhìn thấy bóng hình mờ ảo của Thầy cúng đang vật lộn. Bỗng, từ phía Bà nội Lan, một âm thanh yếu ớt cất lên. Bà nội Lan, dù vẫn ngất đi, nhưng đôi môi run rẩy, lẩm bẩm cầu khấn trong vô thức. Những lời cầu khấn đứt quãng, xen lẫn tiếng thở dốc, nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. “Trời Phật phù hộ… Lan ơi… phù hộ…”
Giữa không gian tĩnh mịch, tiếng niệm chú của Thầy cúng bỗng hóa thành một tiếng gầm khản đặc, như thể ông đang dồn hết sức lực cuối cùng. Cánh tay Thầy cúng vung mạnh thanh kiếm gỗ lần cuối, điểm vào hư không một nét chấm phá đầy uy lực. Ngay lập tức, một luồng sáng xanh lè kỳ dị bùng lên từ những tàn nến và nén hương vừa tắt. Chúng không cháy lại bình thường mà phát ra một thứ ánh sáng ma quái, phủ lên căn nhà nhỏ của Lan một màu xanh bệnh hoạn, làm lộ rõ những khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi của Mẹ Lan, Bố Lan và những Người dân làng Tân An.
Ánh sáng xanh hắt lên chiếc quan tài của Lan, khiến mọi thứ trở nên méo mó và đáng sợ. Mẹ Lan và Bố Lan, cùng với Người dân làng Tân An, nhìn chằm chằm vào đó, đôi mắt mở to vì kinh hãi. Bỗng, từ trong quan tài, một sợi tóc đen láy, dài đến lạ thường, bò ra khỏi nắp. Nó không ngừng dài thêm, nhanh chóng cuốn lấy khuôn mặt trắng bệch của Lan, tạo thành một mạng nhện đen kịt, che phủ gần hết gương mặt cô gái đã khuất.
Một tiếng thét thất thanh vang lên từ phía Người dân làng Tân An khi họ thấy móng tay Lan, vốn đã được cắt tỉa cẩn thận, nay bỗng dài ra một cách ghê rợn. Chúng nhanh chóng trở nên sắc nhọn, cong vút như móng vuốt của một loài quỷ dữ. Một số Người dân làng Tân An lùi lại, chen chúc vào nhau, tiếng gào thét hoảng loạn lan khắp căn nhà nhỏ của Lan. Thầy cúng vẫn đứng đó, thanh kiếm gỗ rung bần bật trong tay, mồ hôi ướt đẫm trán, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây đầy vẻ lo âu tột độ, nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài đang biến đổi.
Thầy cúng hít một hơi thật sâu, đôi mắt đỏ ngầu vẫn dán chặt vào những biến đổi ghê rợn trên xác Lan. Thanh kiếm gỗ trong tay ông không còn rung bần bật nữa mà được siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Một quyết định táo bạo lóe lên trong đầu Thầy cúng. Ông lướt qua ánh mắt hoảng loạn của Mẹ Lan và Bố Lan, rồi chậm rãi bước từng bước nặng nề về phía chiếc quan tài đang phát ra thứ ánh sáng xanh bệnh hoạn. Từng sợi tóc đen dài quấn quanh mặt Lan, những móng tay sắc nhọn như móng quỷ, tất cả đều khiến không khí đặc quánh sự sợ hãi.
Thầy cúng không chút do dự, ghé sát mặt mình lại gần Lan hơn, bất chấp mọi điều kinh dị đang diễn ra. Ông muốn nhìn rõ hơn, muốn tìm một manh mối nào đó. Gương mặt trắng bệch, lạnh lẽo của Lan hiện rõ mồn một dưới ánh sáng xanh kỳ dị. Thầy cúng đưa mắt lướt qua từng đường nét, từ hàng mi dài cong vút đến bờ môi tái nhợt. Rồi, ánh mắt ông dừng lại đột ngột trên trán Lan. Ngay giữa trán, một vết bớt nhỏ xíu, đỏ sậm, có hình thù như một lưỡi kiếm thu nhỏ, sắc lẻm, hiện lên rõ ràng. Một thứ mà khi sống, Lan hoàn toàn không có.
Đôi lông mày Thầy cúng lập tức cau chặt lại. Vẻ mặt ông trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết, như vừa nhận ra một bí mật khủng khiếp, một điều kinh hoàng vượt quá mọi dự đoán của ông. Miệng ông mấp máy, như muốn thốt ra một điều gì đó, nhưng cuối cùng lại nén chặt lại, chỉ còn lại sự lo lắng tột độ in hằn trong đáy mắt. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Mẹ Lan và Bố Lan khi họ thấy biểu cảm của Thầy cúng, không ai dám cất tiếng hỏi, chỉ biết nín thở chờ đợi một lời giải thích cho điều ghê rợn vừa được phát hiện.
Thầy cúng lùi lại một bước, đôi mắt trừng trừng nhìn vào vết bớt kỳ lạ trên trán Lan. Hơi thở ông dồn dập, rồi ông khẽ lắc đầu, như không tin vào những gì mình vừa nhìn thấy. Ông quay phắt lại, khuôn mặt tái mét, nhưng giọng nói lại vang lên dứt khoát, cắt ngang không khí tĩnh lặng đến rợn người.
“Không phải quỷ nhập!” Thầy cúng thốt lên, từng lời như một nhát dao cứa vào tâm can những người đang nín thở chờ đợi. “Lan bị ám bởi một linh hồn oán hận!”
Lời nói đó như sét đánh ngang tai Mẹ Lan và Bố Lan. Mẹ Lan run rẩy, đôi môi mấp máy không thành tiếng. Bà nội Lan ôm chặt lấy tay Mẹ Lan, gương mặt bà cụ cũng thất thần.
Thầy cúng tiếp lời, giọng ông trầm hơn, đầy vẻ u ám. “Vết bớt hình kiếm này… không phải là dấu ấn của quỷ dữ. Đây là dấu hiệu của lời nguyền, của sự ám hại tàn độc từ một kẻ thù giấu mặt.” Ông nhìn thẳng vào Mẹ Lan, ánh mắt đầy xót xa nhưng cũng không kém phần kiên quyết. “Con bé… Lan không chết tự nhiên. Chắc chắn nó đã bị nguyền rủa, hoặc bị sát hại bởi một kẻ thù mang lòng oán hận sâu sắc.”
Cả căn nhà chìm vào sự im lặng chết chóc. Người dân làng Tân An đứng vòng ngoài đều sững sờ, không ai dám thốt lên lời nào. Mẹ Lan như bị rút cạn toàn bộ sức lực, đôi mắt bà trợn trừng, không tin vào tai mình. “Không thể nào… Không thể nào!” Bà thều thào, rồi cơ thể bà loạng choạng, ngã quỵ xuống nền đất lạnh lẽo, nước mắt tuôn như suối. Bố Lan vội vàng đỡ lấy bà, gương mặt ông cũng trắng bệch, nỗi kinh hoàng pha lẫn sự tuyệt vọng hiện rõ trong ánh mắt. Ông nhìn Thầy cúng, cầu mong đó chỉ là một lời nói đùa ác nghiệt, nhưng vẻ mặt nghiêm trọng của ông thầy cúng đã xóa tan mọi hy vọng.
Thầy cúng vẫn đứng đó, ánh mắt ông quét một lượt qua những gương mặt thẫn thờ của Bố Lan, Bà nội Lan, và những người dân làng Tân An đang vây quanh. Mẹ Lan vẫn đang nức nở trong vòng tay Bố Lan. Không khí nặng như chì, mỗi tiếng nấc nghẹn của Mẹ Lan như cứa vào không gian.
Thầy cúng hít một hơi thật sâu, lồng ngực ông phập phồng rõ rệt. Đôi mắt ông chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ, như vừa nhìn thấu một điều gì đó vô hình, khủng khiếp. Ông từ từ đưa cánh tay phải lên, ngón trỏ run run chỉ thẳng vào một dáng người đang đứng nép mình ngay cạnh quan tài của Lan. Đó là một người đàn ông, khoảng chừng ba mươi tuổi, với vẻ mặt tái nhợt và đôi mắt luôn nhìn xuống đất.
Giọng nói của Thầy cúng đột ngột vang lên, không còn là những lời thì thầm u ám mà giờ đây là tiếng gầm vang dội khắp căn nhà nhỏ của Lan, xuyên qua cả tiếng mưa phùn lất phất ngoài hiên. Từng lời như xé toạc màn đêm u tối của nỗi đau, gieo rắc sự kinh hoàng:
“Kẻ đã hãm hại Lan, ngươi có mặt ở đây! Linh hồn của Lan đang báo oán!”
Cả căn nhà nhỏ của Lan chìm vào sự tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng nức nở của Mẹ Lan ngưng bặt. Mọi ánh mắt, từ Bố Lan đang đỡ vợ, đến Bà nội Lan đang thất thần, và tất cả những người dân làng Tân An đang sững sờ, đều đổ dồn về phía người đàn ông bị Thầy cúng chỉ.
Người đàn ông đó, vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, nhưng bờ vai hắn khẽ run lên bần bật. Không khí đặc quánh lại, nghẹt thở đến mức không ai dám hít sâu. Tiếng kim rơi có lẽ cũng có thể nghe thấy trong khoảnh khắc đó. Sự nghi ngờ, sợ hãi, và một nỗi tức giận âm ỉ bắt đầu lan tỏa khắp không gian tang lễ.
Mọi ánh mắt của Bố Lan, Mẹ Lan đang nức nở, Bà nội Lan thất thần, và tất cả Người dân làng Tân An đều đổ dồn về người đàn ông cúi đầu. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế đó, nhưng giờ đây, bờ vai hắn không chỉ run nhẹ nữa, mà cả người hắn giật bắn lên từng hồi, như một kẻ vừa bị điện giật. Gương mặt tái nhợt của hắn giờ đây đã chuyển sang màu trắng bệch, không còn một giọt máu. Đôi môi mấp máy không thành tiếng, đôi mắt vẫn cụp xuống nhưng đồng tử thì co rút lại vì sợ hãi.
Thầy cúng nhìn thẳng vào hắn, giọng nói vẫn vang dội, đầy uy lực: “Ngươi là Dũng! Người yêu cũ của Lan! Ngươi còn muốn chối cãi nữa sao?”
Cái tên Dũng vừa được thốt ra như một tiếng sét đánh ngang tai. Mẹ Lan, người nãy giờ chỉ biết nức nở, đột ngột ngước lên, đôi mắt đỏ hoe mở to hết cỡ nhìn chằm chằm vào Dũng. Bố Lan siết chặt tay vợ, ánh mắt ông ngập tràn sự căm phẫn. Bà nội Lan thốt lên một tiếng ‘trời ơi’ yếu ớt, bà lùi lại một bước, tay run run bấu víu vào thành ghế.
Dũng bỗng ngẩng phắt đầu lên. Gương mặt anh ta tái mét, toàn thân run rẩy bần bật như một con chi chi trước gió bão. Đôi mắt long lên sòng sọc, nhưng đầy vẻ hoảng loạn tột độ. Anh ta lùi lại vài bước, va phải một chiếc ghế gỗ khiến nó đổ rầm xuống. Tiếng động nhỏ nhưng xé toạc sự tĩnh lặng, làm mọi người giật mình. Dũng vội vàng đưa hai tay lên xua xua, cố gắng phủ nhận một cách tuyệt vọng.
“Không! Không phải tôi! Thầy cúng! Thầy nhầm rồi! Con… con không làm gì cả!” Dũng lắp bắp.
Giọng nói của anh ta thều thào, yếu ớt, lạc hẳn đi so với vẻ hoảng sợ tột độ trên gương mặt. Mỗi lời nói ra như cố bấu víu vào chút hy vọng cuối cùng, nhưng lại càng phơi bày rõ ràng hơn sự yếu đuối và chột dạ.
Thầy cúng vẫn đứng đó, ánh mắt kiên định, không hề dao động. Ông ta bước thêm một bước về phía Dũng, khiến Dũng giật mình lùi lại thêm. “Linh hồn Lan đang oán hận! Ngươi nghĩ có thể giấu được sao?”
Người dân làng Tân An bắt đầu xì xào bàn tán. Những ánh mắt nghi ngờ, phẫn nộ giờ đây đã chuyển thành sự phán xét rõ ràng. Họ không còn ngạc nhiên nữa, mà thay vào đó là sự tức giận đang dâng lên. Một vài người đàn ông bắt đầu nắm chặt tay, sẵn sàng lao vào.
Mẹ Lan run rẩy chỉ tay về phía Dũng, nước mắt lăn dài trên má. “Dũng… là mày sao? Mày… mày đã làm gì con bé?” Bà không thể thốt nên lời.
Dũng lùi lại đến sát vách nhà, cả người anh ta gần như dính chặt vào bức tường mục nát. Đầu óc quay cuồng, anh ta cảm thấy như cả thế giới đang đổ sụp xuống.
Dũng lùi lại đến sát vách nhà, cả người anh ta gần như dính chặt vào bức tường mục nát. Đầu óc quay cuồng, anh ta cảm thấy như cả thế giới đang đổ sụp xuống.
Thầy cúng không nói thêm lời nào. Ông ta giơ cao một lá bùa màu vàng vẽ đầy những nét chữ ngoằn ngoèo, rồi đột ngột ném mạnh xuống đất. Lá bùa phát ra một luồng khói trắng mờ ảo, lan tỏa trong không khí. Thầy cúng nhắm mắt, miệng lẩm bẩm những câu chú cổ xưa, âm thanh vang vọng, trầm đục, như xuyên thẳng vào tâm can. Hai tay ông ta đưa ra trước, lòng bàn tay hướng về phía Dũng, như đang kéo một sợi dây vô hình.
“Ngươi! Bước ra đây! Linh hồn oan khuất của Lan đang đòi lại sự thật! Ngươi không thể trốn tránh được nữa!” Thầy cúng thét lên, giọng nói như sấm rền, xuyên thấu không gian tĩnh mịch của căn nhà nhỏ của Lan.
Dũng bỗng nhiên cảm thấy một lực mạnh vô hình đang kéo giật anh ta về phía trước. Anh ta cố sức bám víu vào bức tường mục nát, các ngón tay cào cấu vào lớp vôi vữa, nhưng vô ích. Cơ thể anh ta cứ thế loạng choạng, mất thăng bằng, tự động bước từng bước nặng nhọc ra giữa nhà, hướng về phía Thầy cúng. Đôi mắt Dũng trợn trừng, đầy vẻ hoảng loạn và kinh hãi tột độ, nhưng anh ta hoàn toàn không thể kiểm soát được chính mình.
Trong lúc Dũng đang cố gắng vùng vẫy trong vô vọng, bàn tay anh ta đưa lên sờ soạng túi áo ngực, vô tình làm rơi ra một vật nhỏ. Vật đó lả tả rơi xuống nền đất lạnh lẽo, thu hút mọi ánh nhìn. Đó là một chiếc khăn tay màu trắng ngà, trên đó thêu một chữ ‘L’ cách điệu một cách tinh xảo, và điều đáng sợ hơn là một vết máu khô đã bám chặt, loang lổ trên nền vải.
Mọi âm thanh như ngừng lại. Tất cả Người dân làng Tân An đều đồng loạt nhìn chằm chằm vào chiếc khăn tay. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ Mẹ Lan. Bà run rẩy đưa tay lên che miệng, nước mắt giàn giụa. Bố Lan, ánh mắt ngập tràn sự căm phẫn, nhìn chiếc khăn tay rồi nhìn thẳng vào Dũng. Bà nội Lan thều thào, “Trời ơi… chiếc khăn của Lan…”
Dũng nhìn xuống chiếc khăn tay nằm trơ trọi dưới chân mình, như một bằng chứng không thể chối cãi. Đôi mắt anh ta mờ đi, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt tái nhợt. Toàn thân anh ta bỗng chùng xuống, đầu gối khụy nhẹ. Như một con rối bị cắt đứt dây, Dũng không thể chịu đựng thêm được nữa, hắn quỳ sụp xuống nền đất lạnh lẽo, bật khóc nức nở. Tiếng khóc của hắn như xé toạc màn mưa phùn cuối tháng Bảy, mang theo sự thống khổ, ân hận và tuyệt vọng tột cùng.
Dũng quỳ sụp xuống nền đất lạnh lẽo, tiếng khóc nức nở xé toạc màn mưa phùn cuối tháng Bảy, mang theo sự thống khổ, ân hận và tuyệt vọng tột cùng. Mẹ Lan không kìm được nữa, bà lao về phía Dũng, nhưng Bố Lan giữ chặt lại.
“Nói đi! Nói hết đi! Chuyện gì đã xảy ra với Lan của tôi?” Mẹ Lan gào lên trong nước mắt, giọng nói lạc đi vì đau đớn và phẫn nộ.
Dũng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Hắn nhìn Mẹ Lan, rồi quay sang Thầy cúng, ánh mắt đầy sợ hãi. Hắn không thể giữ thêm được bí mật nào nữa.
“Tôi… tôi không cố ý… Tôi không muốn Lan chết!” Dũng lắp bắp, từng lời như bị xé ra từ cuống họng. “Vì… vì cô ấy có người yêu mới. Cô ấy bỏ tôi! Tôi ghen… Tôi không chấp nhận được…”
Lời thú nhận như một tiếng sét đánh ngang tai. Căn nhà nhỏ của Lan vốn đã u ám nay càng trở nên lạnh lẽo. Người dân làng Tân An bắt đầu xì xào, rồi tiếng xì xào chuyển thành những tiếng la ó căm phẫn.
“Cái gì? Thằng khốn nạn!”
“Giết người! Đồ ác độc!”
“Vì ghen mà dám hại Lan sao?”
Tiếng chửi rủa, tiếng la ó vang lên khắp rạp tang, dội vào bức tường mục nát. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Dũng, ngập tràn sự khinh bỉ và căm ghét. Mẹ Lan nghe đến đây thì khụy xuống, Bố Lan gầm lên như một con thú bị thương.
Dũng co rúm lại, nước mắt, nước mũi tèm lem. Hắn cố gắng giải thích, nhưng lời nói như bị nhấn chìm trong làn sóng phẫn nộ của Người dân làng Tân An. Hắn run rẩy đưa tay lên, tuyệt vọng gào thét:
“Tôi… tôi đã lén bỏ thuốc vào nước uống của Lan… loại thuốc ngủ tôi mua trên mạng… Tôi chỉ muốn cô ấy bị bệnh! Bị bệnh để cô ấy ở lại với tôi! Tôi không muốn cô ấy chết! Chỉ muốn cô ấy bị bệnh để ở lại với tôi!”
Tiếng gào thét của Dũng vang vọng trong không gian, mang theo sự điên dại của tình yêu mù quáng và nỗi ân hận tột cùng. Nhưng tất cả đã quá muộn. Hương trầm nghi ngút trong rạp tang dường như đặc quánh hơn, chôn vùi sự thật tàn khốc dưới màn đêm bi thương.
Tiếng gào thét của Dũng vang vọng trong không gian, mang theo sự điên dại của tình yêu mù quáng và nỗi ân hận tột cùng. Nhưng tất cả đã quá muộn. Hương trầm nghi ngút trong rạp tang dường như đặc quánh hơn, chôn vùi sự thật tàn khốc dưới màn đêm bi thương.
Thầy cúng, khuôn mặt đanh lại vì sự thật kinh hoàng vừa phơi bày, giơ cao thanh kiếm gỗ đào, dứt khoát chấm dứt phần nghi lễ bị gián đoạn. Ông không còn nhìn Dũng, ánh mắt ông tập trung hoàn toàn vào quan tài của Lan, nơi đôi mắt cô vẫn đang mở trừng trừng, vô hồn và đầy oán hận.
“Linh hồn Lan, đã đến lúc giải thoát,” Thầy cúng niệm chú, giọng trầm khàn nhưng dứt khoát, từng lời như khắc sâu vào không khí nặng trĩu. Ông rắc gạo, muối quanh quan tài, vẽ bùa chú trên không trung bằng thanh kiếm, mỗi động tác đều mạnh mẽ và dứt khoát. Người dân làng Tân An lùi lại, vừa căm phẫn Dũng, vừa sợ hãi trước cảnh tượng siêu thực. Mẹ Lan và Bố Lan đứng đó, chết lặng, nỗi đau nhân đôi bởi sự thật tàn nhẫn.
Thầy cúng bước đến gần quan tài, đặt tay lên trán Lan. Đôi mắt ông nhắm nghiền, môi khẽ mấp máy những lời chú ngữ cổ xưa. Một luồng khí lạnh lướt qua căn phòng, làm ngọn nến lay động dữ dội. Mọi người nín thở. Dũng, đang bị Người dân làng Tân An giữ chặt, bỗng rùng mình, cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình.
“Lời nguyền đã được hóa giải, linh hồn đã được siêu thoát,” Thầy cúng tuyên bố, mở mắt. Ông lùi lại một bước, ánh mắt hướng về Lan. Từ từ, chậm rãi, đôi mắt vô hồn của Lan khẽ khép lại. Gương mặt cô gái 23 tuổi, từng bị nỗi uất hận giằng xé, giờ đây trở lại vẻ thanh thản, yên bình như khi cô nằm xuống giấc ngủ vĩnh hằng. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm, xen lẫn tiếng nức nở vỡ òa của Mẹ Lan, lan khắp rạp tang.
“Bắt lấy nó! Trả Lan lại công bằng!” Một Người dân làng Tân An hét lên.
“Giết người đền mạng!” Tiếng la ó vang dội.
Dũng bị Người dân làng Tân An xông vào, không còn là những ánh mắt căm phẫn xa cách, mà là những cánh tay vạm vỡ nắm chặt lấy vai hắn. Hắn giãy giụa yếu ớt, những lời van xin lạc lõng trong sự phẫn nộ tập thể. Không ai nghe hắn nói. Không ai tin hắn nữa. Dũng bị lôi đi, tiếng khóc than của hắn dần chìm khuất vào màn đêm mưa phùn cuối tháng Bảy. Hắn sẽ phải đối mặt với công lý, với tội ác mà hắn đã gây ra dưới cái lốt của tình yêu mù quáng.
Làng Tân An chìm trong sự thật kinh hoàng. Cái chết của Lan không còn là một tai nạn bí ẩn, mà là hệ quả của tình yêu ích kỷ, của sự chiếm hữu điên cuồng. Mưa vẫn rơi, gột rửa đi lớp bụi bặm bên ngoài, nhưng không thể gột rửa đi vết nhơ trong lòng người dân. Họ chứng kiến sự đau đớn cùng cực của Mẹ Lan và Bố Lan, nỗi ám ảnh về truyền thuyết dân gian, và sự tan vỡ của niềm tin vào tình người. Cuộc sống ở Làng Tân An sẽ không bao giờ có thể trở lại như trước.
Sau tất cả những biến cố kinh hoàng, Làng Tân An dần chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Mưa phùn vẫn giăng mắc, nhưng không còn mang theo sự nặng nề của bí mật, mà là nỗi buồn thấm đẫm. Ngôi làng vốn yên bình, giờ mang trong mình một vết sẹo khó lành. Câu chuyện về Lan, về tình yêu mù quáng và tội ác tày trời của Dũng, sẽ trở thành lời răn đe, một bài học nghiệt ngã được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Người dân Làng Tân An hiểu rằng, đằng sau vẻ ngoài bình dị, mỗi số phận đều ẩn chứa những góc khuất, những bi kịch có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Sự ra đi của Lan đã là một lời cảnh tỉnh đắt giá, nhắc nhở về giá trị của sự sống, của tình yêu chân chính và lòng vị tha. Trong nỗi đau và sự mất mát, họ học được cách trân trọng những gì mình đang có, và nhận ra rằng, dù bóng tối có bao trùm đến đâu, ánh sáng của công lý và lòng nhân ái cuối cùng sẽ luôn tìm được con đường để soi rọi. Dù vết thương chưa thể lành, Làng Tân An vẫn sẽ tiếp tục tồn tại, mang theo ký ức đau buồn nhưng cũng đầy ý nghĩa, từng bước gượng dậy tìm kiếm sự bình yên thực sự.
