CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chồng Xa Nhà Sáu Năm Trở Về, Chết Lặng Khi Thấy Vợ Con Ăn Cơm Nguội Trong Gian Bếp Cũ – Cái Kết Khiến Cả Dòng Họ Không Kịp Trở Tay
Chiếc xe khách vừa dừng trước đầu ngõ, Khánh kéo hai chiếc vali cũ chậm rãi bước về căn nhà nơi anh đã xa cách suốt sáu năm. Anh không báo trước ngày trở về vì muốn tạo bất ngờ cho vợ con. Trong đầu Khánh vẫn luôn hiện lên hình ảnh gia đình nhỏ hạnh phúc mà anh cố gắng gìn giữ bằng những năm tháng làm việc cực nhọc ở Hàn Quốc.
Nhưng khi vừa bước đến cổng, anh bỗng khựng lại.
Từ phía căn bếp lợp mái tôn cũ phía sau nhà, ánh đèn vàng leo lét hắt ra khiến anh vô thức tiến lại gần.
Qua khe cửa hé mở, Khánh nhìn thấy vợ mình – Mai – đang ngồi xổm bên chiếc nồi cơm điện cũ, cẩn thận vét từng mảng cơm cháy bỏ vào chiếc bát nhôm đã trầy xước. Bên cạnh, cậu con trai sáu tuổi tên Bin ngoan ngoãn ngồi đợi.
Trên chiếc mâm nhỏ chỉ có bát rau luộc, ít cá khô vụn và bát nước mắm.
Bin ngây thơ hỏi:
“Mẹ ơi… bao giờ mình mới được ăn thịt như anh Nam?”
Mai khựng tay vài giây rồi mỉm cười gượng.
“Đợi bố về nhé. Bố sẽ mua cho Bin thật nhiều món ngon.”
Nói xong, cô quay mặt đi lau vội dòng nước mắt.
Trái tim Khánh như bị ai bóp nghẹt.
Suốt sáu năm qua, mỗi tháng anh đều gửi gần như toàn bộ tiền lương về cho mẹ giữ.
Ngày anh xuất ngoại, mẹ từng nói:
“Con cứ tập trung làm ăn. Tiền để mẹ quản. Sau này mẹ xây nhà, mua đất cho vợ chồng con, khỏi lo bị người ngoài lừa.”
Khánh chưa từng nghi ngờ.
Anh tin mẹ hơn bất cứ ai.
Nhưng trước mắt anh lúc này lại là một thực tế đau lòng.
Ngôi nhà ba tầng khang trang vừa mới xây nổi bật giữa cả xóm.
Trong phòng khách sáng đèn, cả gia đình đang quây quần bên mâm cơm đầy ắp hải sản, gà quay, thịt bò và rượu ngoại.
Cha anh, anh trai, chị dâu và em gái cười nói rôm rả.
Không một ai nhớ tới hai mẹ con Mai vẫn lặng lẽ ăn cơm nguội phía sau bếp.
Khánh lặng người.
Anh đặt vali xuống gốc xoài rồi âm thầm vòng ra phía sau cửa sổ phòng khách.
Tiếng nói chuyện bên trong truyền ra rất rõ.
Mẹ anh cười đắc ý:
“Tháng sau thằng Khánh gửi thêm tiền rồi. Để dành mua luôn chiếc ô tô cho vợ chồng thằng Hùng.”
Chị dâu hưởng ứng:
“May mà em Mai hiền, chẳng bao giờ dám hỏi tiền.”
Mẹ cười khẩy.
“Nó có biết gì đâu. Điện thoại tao giữ, mỗi lần Khánh gọi video thì tao đứng ngay bên cạnh. Nó có muốn nói cũng chẳng dám.”
Em gái tiếp lời:
“Bạn con cứ tưởng chị Mai là người làm thuê trong nhà.”
Cả phòng cười ồ.
Bên ngoài, Khánh siết chặt bàn tay đến bật máu.
Anh nhớ lại những mùa đông âm mười mấy độ, bản thân chỉ dám ăn mì gói, mặc chiếc áo khoác cũ suốt nhiều năm vì muốn tiết kiệm từng đồng gửi về.
Hóa ra tất cả đều biến thành cuộc sống sung túc của người khác.
Còn vợ con anh thì bị đối xử như người ở.
Khánh hít một hơi thật sâu.
Anh không nổi giận.
Anh quyết định phải để mọi người tự lột bỏ chiếc mặt nạ của mình.
Ít phút sau, anh xách vali bước thẳng vào phòng khách.
Mọi người đồng loạt đứng bật dậy.
Mẹ anh vui mừng chạy tới ôm con trai.
“Ôi, Khánh về rồi à! Sao không báo trước?”
Khánh mỉm cười bình thản.
Anh lấy quà chia cho từng người.
Khăn lụa.
Đồng hồ.
Mỹ phẩm.
Nhân sâm.
Ai nấy đều hồ hởi cảm ơn.
Sau vài câu hỏi thăm, Khánh bất ngờ cúi đầu thở dài.
“Con gặp chuyện lớn rồi.”
Cả nhà lập tức im bặt.
Anh chậm rãi nói:
“Công ty phá sản. Con bị đối tác lừa sạch vốn, còn nợ gần năm tỷ đồng. Chủ nợ đang truy tìm. Con chỉ còn cách về nhà.”
Không khí lập tức nặng nề.
Khánh nhìn mẹ.
“Mẹ… sáu năm qua con gửi về hơn ba tỷ. Mẹ cho con mượn lại số tiền đó để trả trước một phần.”
Nụ cười trên gương mặt bà tắt hẳn.
Bà lắp bắp.
“Làm… làm gì còn tiền.”
Khánh giả vờ ngạc nhiên.
“Con gửi nhiều như vậy cơ mà?”
Bà vội đáp:
“Tiền xây nhà hết rồi. Còn phải chi tiêu trong gia đình.”
Khánh quay sang anh trai.
“Anh cho em mượn sổ đỏ căn nhà hoặc mảnh đất mặt tiền nhé.”
Hùng lập tức lắc đầu.
“Đó là tài sản của vợ chồng anh. Chú tự gây nợ thì tự giải quyết.”
Chị dâu chen vào:
“Nhỡ xã hội đen kéo tới thì liên lụy cả nhà.”
Em gái cũng lạnh lùng:
“Anh nên đi nơi khác đi.”
Cuối cùng, mẹ anh buông một câu khiến cả căn phòng lặng ngắt.
“Từ hôm nay đừng nhận tao là mẹ nữa. Nhà này không chứa người mang nợ.”
Đúng lúc ấy, Mai tất tả chạy từ dưới bếp lên.
Quần áo còn ướt nước rửa bát.
Nhìn thấy chồng, cô òa khóc.
Khánh chưa kịp nói gì thì Mai đã nắm chặt tay anh.
“Anh đừng sợ. Có nợ thì mình cùng trả. Em sẽ đi làm thêm. Chỉ cần gia đình mình còn ở bên nhau thì rồi cũng vượt qua.”
Khánh nhìn người vợ gầy gò trước mặt.
Giữa căn phòng đầy sự tính toán, chỉ có cô là người duy nhất không nghĩ đến bản thân.
Anh nhẹ nhàng lau nước mắt cho vợ rồi quay lại nhìn mọi người.
Lần này, anh không còn cười nữa.
Anh lấy từ vali ra một tập hồ sơ dày.
“Cảm ơn mọi người.”
Ai nấy ngơ ngác.
Khánh tiếp tục:
“Những gì mọi người vừa nói, tôi đều đã ghi âm. Ngoài ra, toàn bộ chứng từ chuyển tiền sáu năm qua, sao kê ngân hàng và giấy tờ tài sản đều ở đây.”
Cả nhà tái mặt.
Anh bình tĩnh nói tiếp:
“Thật ra công ty tôi không hề phá sản. Tôi cũng không mắc bất kỳ khoản nợ nào. Đó chỉ là phép thử cuối cùng để xem trong lúc khó khăn, ai còn coi tôi là người thân.”
Không một ai dám lên tiếng.
Khánh nắm tay Mai.
“Từ hôm nay, mẹ con em sẽ không phải sống trong căn bếp ấy nữa.”
Ngay sáng hôm sau, anh thuê luật sư làm việc với ngân hàng và cơ quan chức năng để rà soát toàn bộ dòng tiền đã gửi về trong sáu năm. Những khoản tiền đứng tên anh được xác minh đầy đủ, còn nhiều tài sản được hình thành từ số tiền ấy cũng bị đưa vào diện xem xét theo quy định pháp luật.
Ít tuần sau, Khánh mua một căn nhà nhỏ ở thị trấn, đưa vợ con ra ở riêng. Căn nhà không quá rộng, nội thất cũng đơn giản, nhưng bữa cơm đầu tiên nơi đó có đầy đủ thịt, cá và tiếng cười. Bin lần đầu tiên được tự tay chọn món mình thích, còn Mai không còn phải lặng lẽ ăn cơm nguội trong góc bếp.
Khánh hiểu rằng điều quý giá nhất sau những năm tháng tha hương không phải là số tiền anh kiếm được, mà là người vợ luôn âm thầm chờ đợi và đứa con chưa từng trách cha vắng nhà. Phần còn lại của cuộc đời, anh quyết định dùng chính sự hiện diện của mình để bù đắp cho hai mẹ con, bởi một mái ấm bình yên luôn đáng giá hơn bất kỳ căn biệt thự hay khối tài sản nào.