câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Không tin vợ, tôi quyết gửi tiền lương hàng tháng cho mẹ giữ…sau đó vợ chồng mâu thuẫn chúng tôi đã l/y h/ôn.Khi về quê hỏi số tiền tiết kiệm gần 5 tỷ mẹ tôi trả lời 1 câu khiến tôi ng/ã bệt xuống sàn khóc không ra tiếng…
\Cú Sốc Tại Căn Nhà Cũ
Tin sét đánh ấy không phải đến từ Thu, mà là từ ngân hàng nơi tôi làm việc. Do ảnh hưởng của đợt tái cấu trúc nhân sự đột ngột, vị trí trưởng phòng kinh doanh của tôi bị cắt giảm. Từ một kẻ có thu nhập hàng trăm triệu mỗi tháng, luôn vênh váo tự phụ, tôi rơi thẳng xuống vực sâu của kẻ thất nghiệp.
Nhưng lúc đó, tôi không quá hoảng loạn. Tôi tự trấn an mình: “Sợ gì chứ! Suốt 7 năm qua, ngoài khoản tiền 10 triệu đưa cho Thu chi tiêu hằng tháng, toàn bộ tiền thưởng, tiền hoa hồng và lương dư của tôi đều gửi mẹ giữ. Tính sương sương cả gốc lẫn lãi, số tiền ấy cũng ngót nghét gần 5 tỷ đồng!”
5 tỷ đồng – đó là cái phao cứu sinh vĩ đại, là niềm tự hào và là bằng chứng sống cho thấy quyết định “không tin vợ, gửi tiền cho mẹ” của tôi là hoàn toàn đúng đắn.
Tôi bắt xe về quê ngay trong đêm. Căn nhà hai tầng khang trang của mẹ tôi ở quê vẫn sừng sững dưới bóng cây bàng già.
Thấy tôi bước vào nhà với chiếc vali lớn, gương mặt hốc hác, mẹ tôi ngạc nhiên hỏi: – Sao tự nhiên lại về đêm hôm thế này con? Có chuyện gì à?
Tôi ngồi xuống ghế, rót một ngụm nước trà nguội, cố giữ vẻ tự tin: – Mẹ ơi, con mới nghỉ việc ở công ty. Giờ con muốn rút lại số tiền tiết kiệm gần 5 tỷ đồng mà mấy năm nay con gửi mẹ giữ. Con định lấy một phần để mở công ty riêng, phần còn lại đầu tư đất đai dưới thành phố.
Vừa nghe tôi nhắc đến “5 tỷ đồng”, nụ cười trên gương mặt mẹ tôi vụt tắt. Bà khựng lại, đôi tay đang cầm chiếc quạt giấy run run.
– Mẹ… Mẹ sao thế? – Tôi bắt đầu cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. – Sổ tiết kiệm mẹ cất trong két sắt đúng không? Mẹ đưa cho con đi, sáng mai con ra ngân hàng rút.
Mẹ tôi cúi gằm mặt. Bà không nhìn tôi, giọng run rẩy, ngập ngừng từng từ như thể mỗi chữ thốt ra là một đá đè nặng ngực: – Tiền… tiền nào hả con? Làm gì… làm gì có 5 tỷ nào đâu…
Tôi giật bắn người, đứng phắt dậy, mồ hôi hột rịn ra trên trán: – Mẹ nói cái gì cơ?! Sao lại không có?! Tháng nào con cũng gửi về cho mẹ 20 triệu, có tháng thưởng lớn con gửi 100 đến 200 triệu! Mười bốn năm qua, cộng lại phải gần 5 tỷ! Mẹ cất ở đâu rồi?!
Mẹ tôi ngước mắt lên, đôi mắt đỏ ngầu, tràn ngập sự sợ hãi và uất hận. Bà thở dài một tiếng cay đắng rồi trả lời một câu khiến tôi ngã bệt xuống sàn nhà, mắt trợn ngược, khóc không ra tiếng:
– Số tiền đó… mẹ đã đem đi trả nợ lô đề, cá độ bóng đá cho thằng Cường hết sạch từ hai năm trước rồi con ơi!
Màn Mưa Bật Mí Sự Thật Tàn Nhẫn
“BỘP!”
Toàn bộ sức lực trong người tôi như bị rút cạn. Tôi ngã quỵ xuống nền gạch hoa lạnh ngắt. Đầu óc tôi quay mòng mòng, tiếng ù ù vang lên trong tai như hàng ngàn tiếng sấm giội xuống.
Cường – thằng em trai út của tôi! Thằng ăn chơi lêu lổng, suốt ngày cờ bạc, đua xe mà tôi vẫn nghĩ nó đã tu tính làm ăn dưới Hà Nội.
– Mẹ… Mẹ nói cái gì…? – Giọng tôi khào khào, nghẹn lại ở cổ họng. – Mẹ lấy tiền của con… tiền con đổ mồ hôi, xương máu ra làm… để trả nợ cờ bạc cho nó?!
Mẹ tôi bật khóc nức nở, bò đến nắm lấy tay tôi: – Con ơi, mẹ xin lỗi! Mẹ thương thằng Cường, nó bị bọn xã hội đen dọa chặt tay, dọa giết! Nó quỳ xuống khóc lóc van xin mẹ. Mẹ nghĩ con làm ra nhiều tiền, sau này kiếm lại được… nên mẹ mới lấy tiền của con đưa cho nó… Mẹ định bao giờ nó làm ăn có tiền sẽ bù lại cho con, nhưng nó lại thua sạch… Mẹ không còn đồng nào cả con ơi!
– TẠI SAO MẸ LẠI LÀM THẾ VỚI CON?! – Tôi gào lên như một con thú dữ bị trọng thương. Nước mắt trào ra cay đắng. – Đó là tiền tích góp cả đời của con! Tiền con giấu vợ, tiền con cắt xẻo từng đồng chi tiêu của vợ con để gửi về cho mẹ! Sao mẹ lại tàn nhẫn như vậy?!
Mẹ tôi chỉ biết ôm mặt khóc. Căn nhà khang trang này, hóa ra cũng được xây bằng tiền của tôi. Nhưng trong căn nhà ấy, tôi không có một đồng tiết kiệm nào tồn tại. Tất cả đã biến thành tro bụi vì sự mù quáng, chiều chuộng đứa con hư hỏng của mẹ tôi!
Đúng lúc đó, chiếc két sắt ở góc nhà bị mở toang. Ngoài vài tờ giấy nợ nần trùng trùng của thằng em trai, hoàn toàn không có một cuốn sổ tiết kiệm nào đứng tên tôi hay mẹ.
Tôi cười chua chát, nụ cười ngây dại của một kẻ trắng tay.
Tôi đã nghi ngờ người vợ tào khang chung thủy, sợ cô ấy “thay lòng đổi dạ” lấy mất tiền của mình, để rồi trao trọn niềm tin cho người mẹ ruột – người đã âm thầm đem toàn bộ mồ hôi xương máu của tôi đi nuôi một kẻ phá gia chi tử!
Sự Hối Hận Muộn Màng
Tôi lê bước ra khỏi nhà trong cơn mưa tầm tã của đêm miền quê. Mưa đập vào mặt tôi đau rát, nhưng không đau bằng sự tan nát trong lòng.
Tôi lang thang như một hồn ma trên đường phố thành phố, rồi dừng lại trước cửa căn hộ thuê nhỏ bé của Thu.
Qua khung cửa sổ sáng đèn, tôi thấy Thu đang ngồi khâu lại chiếc áo cho con trai. Thằng bé ngồi bên cạnh vắt chân học bài, thỉnh thoảng lại quay sang ôm cổ mẹ cười rạng rỡ.
Trên bàn ăn giản dị là một đĩa cá kho, một bát canh rau ngót. Không có cao lương mỹ vị, nhưng không khí tràn ngập sự bình yên và ấm áp – thứ mà tôi đã từng có nhưng lại tự tay đập nát.
Tôi nhớ lại khoảng thời gian 7 năm qua…
Nhớ lại những ngày mùa đông lạnh giá, Thu thức dậy từ 5 giờ sáng để nấu ăn cho tôi, rồi vội vã đi dạy kèm để kiếm thêm từng đồng tiền lẻ. Nhớ lại những lần con sốt cao, tôi dửng dưng không đưa tiền, Thu phải âm thầm mang chiếc nhẫn cưới duy nhất của cô ấy đi cầm cố để lấy tiền mua thuốc cho con. Nhớ lại câu nói lạnh lùng của tôi khi gạt phắt đề nghị gửi tiết kiệm của cô ấy: “Em giữ làm gì, lỡ sau này em thay lòng đổi dạ thì sao?”
Hóa ra, kẻ thay lòng đổi dạ, kẻ ích kỷ và mù quáng nhất trong cuộc hôn nhân này lại chính là TÔI!
Tôi không phải lo Thu cướp mất tiền của mình, mà chính sự tàn nhẫn và coi thường của tôi đã cướp đi một người vợ tuyệt vời, cướp đi một mái ấm hạnh phúc mà không số tiền nào trên đời có thể mua lại được.
Tôi quỳ gục xuống trước cửa nhà Thu dưới cơn mưa trút nước. Nước mắt hòa lẫn nước mưa, chát đắng.
Cửa phòng bật mở. Thu bước ra cầm chiếc dù, chuẩn bị đi đổ rác. Thấy tôi quỳ gục, toàn thân ướt sũng, gương mặt tàn hại như một kẻ tâm thần, cô ấy khựng lại.
– Anh làm gì ở đây thế? – Giọng Thu bình thản, không có giận dữ, cũng chẳng còn chút yêu thương.
Tôi ngước mắt nhìn cô ấy, giọng run rẩy trong tiếng khóc: – Thu ơi… Anh sai rồi… Anh trắng tay rồi em ơi! Mẹ… mẹ lấy hết tiền của anh trả nợ cho thằng Cường rồi… Anh không còn gì cả… Anh xin em… Cho anh một cơ hội làm lại được không em?
Thu nhìn tôi, ánh mắt cô ấy đong đầy sự xót xa, nhưng kiên định đến lạ kỳ. Cô ấy thở dài một tiếng nhẹ hẫng:
– Anh không phải trắng tay vì mất 5 tỷ đồng đâu, anh Nam ạ. Anh trắng tay từ cái ngày anh chọn cách nghi ngờ người vợ đi cùng anh từ thời tay trắng.
Thu chậm rãi lấy từ trong túi ra một cuốn sổ tiết kiệm nhỏ, đưa trước mặt tôi: – Anh có biết đây là gì không? Mấy năm qua, dù anh chỉ đưa 10 triệu hằng tháng, tôi vẫn chắt chiu, ăn uống tiết kiệm, làm thêm đủ nghề để tích góp. Cuốn sổ này có 300 triệu đồng – là tiền tôi dành giụm để phòng lúc con ốm đau hoặc anh gặp rủi ro trong công việc. Tôi chưa từng có ý định lấy một đồng nào của anh.
Tôi chết đứng. Lời nói của Thu như một vạt dao cứa sâu vào trái tim đang ứa máu của tôi.
– Nhưng bây giờ, số tiền này tôi sẽ dùng để nuôi con. – Thu thu cuốn sổ lại, nhìn tôi bằng ánh mắt từ biệt. – Anh về đi. Tiền bạc mất đi thì có thể làm lại, nhưng sự tin tưởng và tình nghĩa một khi đã vỡ thì không bao giờ lành lại được nữa.
Nói rồi, Thu quay lưng bước vào nhà. Cánh cửa gỗ đóng lại nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết giữa tôi và mẹ con cô ấy.
Tôi nằm gục trên bậc cầu thang lạnh lẽo. Đêm đó, tôi đã mất tất cả: Mất 5 tỷ đồng tích góp, mất sự nghiệp, mất người vợ tào khang và mất đi đứa con trai ngoan ngoãn.
Cái giá phải trả cho sự ích kỷ, gia trưởng và vô ơn là một bản án cô độc suốt phần đời còn lại. Mười bốn năm tự cho mình là kẻ thông minh, rốt cuộc tôi lại là gã hề gieo nhân nào gặt quả ấy trong chính kịch bản do mình tạo ra.