CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chồng tôi vừa qua đời được hơn nửa năm thì gia đình bên nội đã tổ chức một buổi họp để bàn chuyện tài sản. Hôm ấy, mẹ chồng bất ngờ sang tên toàn bộ khu đất rộng gần 900m² ở trung tâm thị trấn, trị giá khoảng chín tỷ đồng, cho hai cô con gái của bà. Sau khi ký xong giấy tờ, bà bình thản nhìn tôi rồi dứt khoát nói:
“Đây là tài sản của dòng họ. Con dâu không có quyền liên quan.”
Tôi chỉ khẽ gật đầu, mỉm cười lịch sự rồi dẫn con ra khỏi căn nhà ấy. Tôi không tranh cãi, cũng không xin xỏ một đồng nào.
Vài tháng trôi qua.
Một ngày nọ, mẹ chồng bất ngờ bị đột quỵ và phải nhập viện cấp cứu. Hai người con gái mà bà từng hết lòng yêu thương liên tục lấy đủ lý do bận công việc, chăm con nhỏ, đi công tác để tránh việc túc trực. Điện thoại của tôi liên tục đổ chuông. Họ hàng bên chồng thay nhau gọi, mong tôi quay về chăm sóc bà.
Đến cuộc gọi thứ năm mươi mốt, tôi mới lặng lẽ nhấc máy.
Những lời tôi nói sau đó khiến cả gia đình đều chết lặng, bởi không ai ngờ người con dâu từng bị coi là người ngoài lại có thể cư xử theo cách ấy.
Buổi chiều cuối đông phủ lên căn biệt thự một màu xám lạnh. Trong phòng khách rộng lớn, bà Thu ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế gỗ cẩm lai quen thuộc. Trước mặt bà là hai cô con gái, chị cả Ngọc và cô út Vân, còn tôi – Linh – ngồi lặng ở phía đối diện.
Trên bàn không phải là bình trà nóng như mọi khi mà là một xấp hồ sơ đã được công chứng. Không khí trong phòng nặng nề đến mức chỉ cần một tiếng thở dài cũng đủ khiến mọi người chú ý.
Bà Thu cất giọng chậm rãi:
“Giấy tờ đã hoàn tất. Mảnh đất gần chín trăm mét vuông ở khu trung tâm mẹ đã chia đều cho Ngọc và Vân. Sau này hai đứa tự lo làm ăn.”
Ngọc nở nụ cười hài lòng.
“Có số vốn này, con sẽ mở thêm cửa hàng. Cảm ơn mẹ.”
Vân cũng nhanh chóng cất toàn bộ giấy tờ vào túi xách, ánh mắt đầy mãn nguyện.
Tôi lặng im nhìn di ảnh chồng đặt trên bàn thờ ở góc phòng. Anh mới rời xa mẹ con tôi chưa đầy tám tháng. Mỗi ngày đi ngang qua bàn thờ, tôi vẫn chưa quen với việc người từng cùng mình xây dựng tổ ấm giờ chỉ còn trong tấm ảnh.
Tôi bình tĩnh hỏi:
“Mẹ, vậy sau này mẹ con con sẽ ở đâu?”
Bà Thu nhìn tôi, giọng đều đều:
“Con cũng biết rồi đấy. Đất này là tài sản riêng của mẹ. Mẹ muốn cho ai là quyền của mẹ.”
Ngọc lập tức tiếp lời:
“Chị Linh à, chị đã nhận tiền bảo hiểm của anh Nam rồi. Thế là đủ để hai mẹ con sống ổn định. Đừng nghĩ đến chuyện chia đất nữa.”
Vân cười nhạt:
“Dù sao chị cũng chỉ là con dâu. Anh Nam mất rồi thì chị đâu còn liên quan đến tài sản của nhà này.”
Tôi siết chặt hai bàn tay nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
“Tôi không hỏi vì muốn giành phần. Tôi chỉ muốn biết trong lòng mẹ, mẹ con tôi đứng ở vị trí nào.”
Bà Thu không hề do dự.
“Con gái mới là người trong nhà. Còn con dâu, sớm muộn cũng có thể đi lấy chồng khác. Mẹ không thể để tài sản của tổ tiên rơi vào tay người ngoài.”
Lời nói ấy khiến mọi hy vọng cuối cùng trong tôi hoàn toàn tan biến.
Tôi đứng dậy, cúi đầu chào rồi nói nhỏ:
“Con hiểu rồi. Từ nay mẹ cứ yên tâm, con sẽ không làm phiền gia đình nữa.”
Nói xong, tôi nắm tay con trai bước ra khỏi cánh cổng mà mình đã gắn bó gần mười năm. Hôm đó tôi không mang theo bất cứ món đồ giá trị nào ngoài chiếc ba lô nhỏ và di ảnh của chồng.
Những tháng sau, tôi thuê một căn hộ nhỏ, quay lại công việc kế toán đã từng bỏ dở để chăm lo gia đình. Cuộc sống tuy vất vả nhưng bình yên. Con trai cũng dần quen với môi trường mới.
Cho đến một buổi sáng, tôi nhận được tin bà Thu bị xuất huyết não và phải nằm điều trị dài ngày.
Suốt hơn một tuần, điện thoại của tôi liên tục nhận được những cuộc gọi từ họ hàng.
“Linh à, con về với mẹ đi.”
“Dù sao bà cũng là mẹ chồng con.”
“Chỉ có con mới chăm bà chu đáo.”
Tôi lặng lẽ nhìn màn hình điện thoại sáng lên rồi lại tắt.
Đến cuộc gọi thứ năm mươi mốt, tôi mới nghe.
Đầu dây bên kia là giọng nghẹn ngào của bác trưởng họ.
“Linh, hai chị em Ngọc với Vân đều bận cả. Không ai ở bệnh viện chăm bà Thu. Con về giúp được không?”
Tôi im lặng vài giây rồi nhẹ nhàng đáp:
“Bác ạ, con nhớ ngày trước mẹ từng nói rất rõ rằng con chỉ là người ngoài. Người ngoài thì không có quyền nhận tài sản, cũng chẳng có nghĩa vụ thay con gái ruột chăm sóc mẹ. Lý lẽ đó là của mẹ, không phải của con.”
Đầu dây bên kia hoàn toàn im bặt.
Tôi tiếp tục bằng giọng bình tĩnh:
“Nhưng… con không muốn con trai mình lớn lên nghĩ rằng người lớn nên sống bằng hận thù. Vì thế, ngày mai con sẽ đến bệnh viện. Không phải để giành lấy mảnh đất, cũng không phải để mong được ghi nhận công lao. Con chỉ đến vì đó là bà nội của con, là người từng sinh ra người đàn ông mà con yêu thương nhất.”
Ngày hôm sau, tôi xuất hiện ở bệnh viện với túi đồ dùng cá nhân và ít cháo nóng tự nấu.
Nhìn thấy tôi, Ngọc và Vân đều cúi gằm mặt.
Bà Thu nằm trên giường bệnh, đôi mắt đỏ hoe. Bàn tay gầy guộc của bà run run nắm lấy tay tôi, nước mắt lăn dài trên gò má.
Bà nghẹn ngào nói:
“Linh… mẹ sai rồi…”
Tôi khẽ siết tay bà.
“Chuyện cũ hãy để lại phía sau. Điều quan trọng nhất bây giờ là mẹ khỏe lại.”
Căn phòng bệnh chìm vào im lặng. Không ai còn nhắc đến mảnh đất, cũng chẳng ai nói đến chuyện chia tài sản nữa.
Lần đầu tiên sau rất nhiều tháng, mọi người đều hiểu rằng giá trị của một gia đình chưa bao giờ được đo bằng những tờ giấy chứng nhận quyền sử dụng đất hay số tiền hàng tỷ đồng, mà nằm ở cách con người đối xử với nhau trong lúc khó khăn nhất.
Vài tháng sau khi xuất viện, bà Thu chủ động mời cả gia đình về nhà. Trước mặt họ hàng, bà xin lỗi tôi và cháu nội vì những lời nói năm xưa. Bà quyết định lập di chúc mới, không phải vì tôi yêu cầu, mà vì bà muốn mọi người trong gia đình được đối xử công bằng và tôn trọng lẫn nhau.
Tôi không hỏi mình sẽ được nhận bao nhiêu, cũng không quan tâm tài sản sẽ chia thế nào. Với tôi, điều quý giá nhất là con trai đã chứng kiến mẹ mình biết buông bỏ oán hận nhưng vẫn giữ được lòng tự trọng. Đó mới là tài sản lớn nhất mà tôi có thể để lại cho con sau này.