CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Thật sự yêu con trai tôi thì cô ký ngay vào bản cam kết từ bỏ mọi quyền lợi đối với tài sản của gia đình chồng sau khi cưới đi. Tôi không muốn sau này cô bước chân vào nhà này rồi nảy sinh ý định tranh chấp của cải.”
Mai khẽ nhận lấy cây bút. Cô bình tĩnh đọc hết từng dòng giấy, rồi cúi xuống viết vỏn vẹn bốn chữ. Cả căn phòng bỗng lặng như tờ, còn người mẹ chồng tương lai thì chết sững vì không ngờ cô gái ấy lại phản ứng như vậy.
Mai lớn lên tại một vùng ven biển miền Trung, nơi người dân chủ yếu sống bằng nghề đánh bắt hải sản và nuôi tôm. Từ khi còn nhỏ, cô đã quen với cảnh cha thức dậy từ ba giờ sáng để theo thuyền ra khơi, còn mẹ cặm cụi ngoài đầm tôm đến tận chiều muộn.
Gia đình không dư dả, nhưng cha mẹ luôn cố gắng cho hai chị em được học hành đến nơi đến chốn. Điều họ thường nhắc đi nhắc lại không phải là phải kiếm thật nhiều tiền, mà là phải sống ngay thẳng.
“Nhà mình có thể chẳng giàu sang, nhưng tuyệt đối không được đánh mất lòng tự trọng.”
Lời dạy ấy theo Mai suốt những năm tháng trưởng thành.
Nhờ nỗ lực không ngừng, cô thi đỗ ngành kỹ thuật xét nghiệm y học và sau khi tốt nghiệp đã được nhận vào làm việc tại một bệnh viện lớn ở thành phố. Công việc áp lực, ca trực nối tiếp nhau khiến nhiều lúc cô kiệt sức, nhưng Mai chưa từng than phiền. Điều khiến cô vui nhất là mỗi tháng đều gửi được tiền về phụ giúp cha mẹ sửa sang căn nhà cũ.
Khoảng ba năm trước, Mai quen Minh trong một lần cả hai tham gia chương trình hiến máu tình nguyện. Minh là kiến trúc sư, điềm đạm, chân thành và luôn biết cách quan tâm đến người khác. Tình yêu của họ không phô trương, nhưng ngày càng bền chặt theo thời gian.
Thế nhưng, có một người chưa bao giờ thực sự chấp nhận Mai, đó là mẹ của Minh.
Bà Hạnh từng là chủ một doanh nghiệp nội thất khá có tiếng. Chồng mất từ nhiều năm trước, bà một mình chèo lái công việc rồi nuôi con trai khôn lớn. Vì thế, bà luôn tin rằng gia đình mình có vị thế hơn người.
Ngay trong lần đầu gặp Mai, bà chỉ hỏi vài câu ngắn gọn.
“Cha mẹ cô làm nghề gì?”
“Dạ, làm nghề nuôi thủy sản ở quê.”
“Có đất đai hay tài sản gì đáng kể không?”
Mai thành thật trả lời mọi điều.
Nghe xong, bà Hạnh chỉ mỉm cười nhạt, nhưng ánh mắt đã bộc lộ sự không hài lòng.
Sau đó, bà nhiều lần khuyên con trai nên cân nhắc lại chuyện kết hôn.
“Con có học thức, có sự nghiệp ổn định. Thiếu gì cô gái có điều kiện tương xứng.”
Minh chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Con cưới người sẽ đồng hành cùng mình suốt đời, chứ không cưới gia cảnh của họ.”
Biết không thể thay đổi quyết định của con, bà Hạnh miễn cưỡng đồng ý tổ chức lễ dạm ngõ.
Tuy nhiên, trong lòng bà vẫn muốn thử xem cô gái ấy có thật sự vô tư như những gì mọi người vẫn khen ngợi.
Ngày hai bên gia đình gặp mặt diễn ra trong bầu không khí khá ấm cúng. Mai mặc chiếc áo dài màu xanh nhạt, luôn lễ phép chào hỏi từng người lớn và chu đáo chuẩn bị mọi thứ.
Nhiều họ hàng nhà trai đều dành lời khen vì sự nền nã của cô.
Đúng lúc mọi người tưởng buổi lễ sắp kết thúc, bà Hạnh bất ngờ lấy từ trong túi xách ra một tập hồ sơ đã chuẩn bị sẵn rồi đặt xuống bàn.
“Tôi có một việc muốn nói.”
Không gian lập tức im lặng.
Bà nhìn thẳng vào Mai rồi chậm rãi nói:
“Đây là bản cam kết tự nguyện từ bỏ mọi quyền liên quan đến tài sản của gia đình chồng sau khi kết hôn.”
“Nếu con thật lòng yêu Minh thì ký ngay đi.”
“Tôi không muốn sau này xảy ra chuyện tranh chấp nhà cửa hay đất cát.”
Bầu không khí lập tức trở nên nặng nề.
Cha mẹ Mai ngồi lặng, gương mặt đầy lo lắng.
Minh đứng phắt dậy.
“Mẹ, mẹ làm vậy là không đúng.”
Bà Hạnh vẫn bình thản.
“Nếu không có ý định gì thì ký cũng chẳng ảnh hưởng.”
Những tiếng bàn tán bắt đầu vang lên khắp căn phòng.
Có người thương cảm cho Mai.
Có người tò mò chờ xem cô sẽ phản ứng ra sao.
Mai bình tĩnh cầm bản cam kết lên, đọc cẩn thận từng điều khoản. Sau đó, cô xin một cây bút.
Ai cũng nghĩ cô sẽ bật khóc.
Hoặc lặng lẽ bỏ về.
Nhưng Mai chỉ mỉm cười rất nhẹ.
Cô cúi xuống, viết ngay dưới cuối trang đúng bốn chữ:
“Xin phép từ hôn.”
Khoảnh khắc ấy, cả căn phòng như đông cứng.
Bà Hạnh sững người, hoàn toàn không ngờ cô gái xuất thân bình dị lại dám đưa ra quyết định dứt khoát đến vậy.
Mai nhẹ nhàng đặt cây bút xuống, nhìn mọi người rồi bình tĩnh nói:
“Cháu không cần tài sản của bất kỳ ai. Nhưng cháu cũng không thể bước vào một cuộc hôn nhân khi ngay từ đầu mình đã bị xem là người đến vì tiền. Niềm tin không thể được xây dựng bằng những bản cam kết như thế.”
Nói xong, cô quay sang cha mẹ, khẽ mỉm cười rồi xin phép ra về.
Minh lập tức đuổi theo giữ tay Mai và liên tục xin lỗi vì hành động của mẹ. Anh khẳng định sẽ cố gắng thuyết phục bà thay đổi suy nghĩ, nhưng Mai chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Em yêu anh, nhưng một cuộc hôn nhân chỉ hạnh phúc khi cả hai gia đình đều dành cho nhau sự tôn trọng. Nếu ngay ngày đầu tiên em đã phải đánh đổi lòng tự trọng để được bước vào nhà anh, thì sau này em sẽ còn phải đánh đổi nhiều điều hơn nữa.”
Nhìn bóng Mai cùng cha mẹ lặng lẽ rời khỏi buổi lễ, nhiều người họ hàng chỉ biết thở dài. Đến lúc ấy, bà Hạnh mới chợt nhận ra rằng người vừa bước ra khỏi cánh cửa không phải là một cô gái nghèo đang tìm kiếm chỗ dựa, mà là một người phụ nữ có nhân cách và lòng tự trọng đáng quý. Có những thứ, dù mang bao nhiêu tiền cũng không thể mua được, và khi đánh mất rồi thì cũng rất khó có cơ hội lấy lại.