CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chồng sắp cưới ép tôi bán căn nhà 12 tỷ của ông ngoại để mua biệt thự đứng tên mẹ anh – Tôi chỉ gửi một tin nhắn, cả nhà trai lập tức tái mặt
“Căn nhà trong phố cũ của em nếu bán bây giờ cũng phải được hơn 12 tỷ. Em bán đi, chúng ta lấy tiền mua một căn biệt thự ở khu đô thị mới. Nhưng giấy tờ cứ để mẹ anh đứng tên.”
Câu nói của Khải vang lên giữa sảnh tiệc sang trọng của một khách sạn ở trung tâm thành phố, khiến những vị khách đang trò chuyện gần đó đồng loạt quay lại.
Trên màn hình LED phía sau sân khấu vẫn đang trình chiếu những bức ảnh ghi lại khoảnh khắc đính hôn của tôi và anh.
Trong ảnh, tôi mặc chiếc váy trắng đơn giản, gương mặt rạng rỡ, đứng cạnh người đàn ông mà tôi đã yêu suốt ba năm. Khi ấy, tôi từng tin rằng chỉ cần hai người thật lòng thì sau này dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, chúng tôi vẫn có thể cùng nhau vượt qua.
Nhưng người đàn ông đang đứng trước mặt tôi lúc này lại khiến tôi cảm thấy xa lạ.
Tôi siết chặt chiếc hộp nhẫn trong lòng bàn tay rồi chậm rãi hỏi:
“Anh vừa nói gì?”
Khải nhíu mày. Rõ ràng anh không thích việc tôi hỏi lại trước mặt đông người.
“Anh nói căn nhà bố mẹ em để lại, giờ em cũng không ở một mình nữa. Giữ một căn nhà cũ kỹ trong khu phố đó làm gì? Chúng ta còn trẻ, phải biết tính chuyện lâu dài.”
Anh nói như thể đang đưa ra một quyết định hoàn toàn hợp lý.
Sau đó, anh tiếp tục:
“Mẹ anh đã tìm được một căn biệt thự rất đẹp ở khu Nam Thành. An ninh tốt, đường sá rộng rãi, lại gần bệnh viện. Sau này có con rồi cũng tiện. Nhưng vì hồ sơ vay ngân hàng đang cần bổ sung nên trước mắt cứ để mẹ anh đứng tên.”
Tôi nhìn về phía bàn gia đình nhà trai.
Mẹ Khải – bà Hồng Vân – đang ngồi ngay chính giữa. Bà thong thả nâng tách trà lên, sau đó mỉm cười với tôi.
“Mai Anh, cháu đừng nghĩ nhiều. Nhà đứng tên bác chỉ là chuyện thủ tục thôi. Sau này vợ chồng cháu sống ở đó, bác cũng chẳng tranh giành gì. Người một nhà với nhau, tài sản đứng tên ai mà chẳng được?”
Tôi im lặng.
Bộ áo dài màu đỏ rượu bà đang mặc hôm nay chính là bộ tôi đã đưa bà đi chọn cách đây hơn một tháng. Chiếc vòng cẩm thạch trên cổ tay bà cũng là món quà tôi mua tặng sau chuyến công tác ở Đà Nẵng.
Tôi vẫn nhớ hôm ấy, bà nắm tay tôi, cười rất hiền rồi nói:
“Bác không có con gái. Từ nay cháu cứ xem bác như mẹ ruột.”
Tôi đã từng cảm động vì câu nói ấy.
Từng nghĩ mình may mắn vì gặp được một gia đình chồng tử tế.
Vậy mà hôm nay, ngay trong ngày đính hôn, trước mặt hơn trăm khách mời, họ lại muốn tôi bán tài sản duy nhất mà bố mẹ để lại, dùng toàn bộ số tiền đó mua một căn biệt thự mang tên mẹ anh.
Tôi quay sang Khải.
“Chuyện bán nhà, trước giờ anh chưa từng nói với em rằng anh đã quyết định.”
Khải hạ giọng, vẻ khó chịu càng rõ hơn.
“Anh có nhắc rồi. Chỉ là em cứ lần lữa. Hôm nay anh nói thẳng để mọi chuyện được giải quyết luôn.”
Tôi nhìn anh.
“Giải quyết luôn?”
“Đúng.”
Anh trả lời rất tự nhiên.
“Tiền đặt cọc căn biệt thự mẹ anh đã thanh toán rồi. Em bán căn nhà đi thì hoàn lại cho mẹ.”
Tim tôi chợt trùng xuống.
“Bao nhiêu?”
“Khoảng một tỷ rưỡi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh lấy tiền ở đâu để đặt cọc?”
Khải im lặng.
Chưa kịp để anh trả lời, em gái anh là Thảo Vy đã chen vào:
“Chị hỏi cứ như đang điều tra tài chính vậy. Anh em chỉ tạm ứng trước từ quỹ công ty thôi. Sau này chị bán nhà, có tiền rồi trả lại là được.”
Tôi chậm rãi quay đầu nhìn từng người.
Bố mẹ Khải.
Em gái anh.
Và cả người đàn ông tôi sắp kết hôn.
Không một ai hỏi tôi có đồng ý hay không.
Không một ai nghĩ rằng căn nhà ấy có ý nghĩa như thế nào với tôi.
Trong mắt họ, dường như chuyện tôi bán nhà lấy tiền mua biệt thự đứng tên mẹ chồng tương lai chỉ là một việc hiển nhiên mà tôi phải làm.
Tôi cúi xuống nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay.
Bỗng nhiên tôi nhớ đến ngày bố mẹ qua đời.
Khi ấy, tôi còn chưa hiểu hết chuyện tài sản. Người duy nhất ở bên chăm sóc tôi là bà ngoại. Trước khi mất, bà giao lại căn nhà ấy cho tôi, rồi nắm tay tôi dặn:
“Nhà có thể không lớn, nhưng chỉ cần còn nơi này, con sẽ luôn có một chỗ để trở về. Đừng bao giờ để ai khiến con phải rời khỏi mái nhà của mình.”
Suốt nhiều năm, tôi luôn giữ lời dặn ấy.
Tôi từng nghĩ sau khi kết hôn với Khải, chúng tôi sẽ sửa lại căn nhà, sơn lại bức tường cũ, trồng thêm vài chậu hoa ngoài ban công.
Tôi từng tưởng tượng những buổi tối hai vợ chồng ngồi ăn cơm dưới ánh đèn vàng.
Tôi chưa từng nghĩ người muốn lấy căn nhà đó khỏi tay tôi lại chính là người mình sắp gọi là chồng.
Nhưng kỳ lạ là tôi không khóc.
Cũng chẳng nổi giận.
Tôi chỉ nhẹ nhàng lấy điện thoại ra.
Khải nhìn tôi, cau mày:
“Em định làm gì?”
Tôi không trả lời.
Ngón tay tôi nhanh chóng gõ vài dòng rồi nhấn nút gửi.
Chỉ một tin nhắn.
Không quá dài.
Không có lời trách móc.
Không có một câu chửi mắng.
Nhưng chỉ vài giây sau, điện thoại của Khải rung lên.
Anh cúi xuống nhìn màn hình.
Sắc mặt đang bình thường lập tức biến đổi.
Môi anh trắng bệch.
Anh đứng bật dậy.
“Mẹ… chuyện này là sao?”
Bàn tiệc đang ồn ào lập tức im xuống.
Bà Hồng Vân thấy biểu hiện bất thường của con trai liền hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Khải không nói.
Anh chỉ đưa điện thoại cho mẹ.
Bà Hồng Vân vừa đọc xong tin nhắn, bàn tay đang cầm tách trà bỗng run lên.
Chiếc tách rơi xuống bàn, phát ra một tiếng “keng” khô khốc.
Thảo Vy tò mò đứng dậy nhìn.
Chỉ vài giây sau, sắc mặt cô ta cũng thay đổi.
Bởi người tôi vừa nhắn tin mời đến lễ đính hôn hôm nay…
Không phải một người khách bình thường.
Đó là ông Phan Đức Thành, luật sư riêng của bố tôi suốt nhiều năm, đồng thời cũng là người đang nắm giữ toàn bộ hồ sơ pháp lý liên quan đến căn nhà 12 tỷ mà gia đình Khải đang nhăm nhe.
Nhưng đó vẫn chưa phải điều khiến họ hoảng sợ nhất.
Mười phút sau, cửa sảnh tiệc bật mở.
Một người đàn ông khoảng ngoài năm mươi bước vào, đi cùng hai luật sư trẻ và một người đại diện ngân hàng.
Ông Thành không nhìn bất kỳ ai, chỉ đi thẳng về phía tôi.
“Cô Mai Anh, tôi đến rồi.”
Cả nhà trai chết lặng.
Khải vội bước tới:
“Chú Thành… chuyện này có hiểu lầm gì không ạ?”
Ông Thành bình thản lấy từ cặp tài liệu ra một tập hồ sơ.
“Không có hiểu lầm gì cả.”
Ông nhìn Khải rồi nói:
“Bố mẹ cô Mai Anh để lại căn nhà đó cho cô ấy bằng di chúc hợp pháp. Tài sản thuộc quyền sở hữu riêng của cô ấy. Không ai có quyền ép cô ấy bán, càng không có quyền tự ý dùng tài sản đó làm căn cứ vay tiền.”
Khải nuốt nước bọt.
“Cháu… cháu chỉ muốn cùng cô ấy xây dựng gia đình.”
Ông Thành cười nhạt.
“Xây dựng gia đình bằng cách yêu cầu cô ấy bán tài sản riêng rồi chuyển quyền sở hữu sang cho mẹ cậu?”
Câu hỏi ấy khiến cả bàn tiệc im phăng phắc.
Tôi đứng yên.
Khải quay sang nhìn tôi, giọng bắt đầu run:
“Mai Anh, anh có thể giải thích.”
Tôi bình tĩnh hỏi:
“Giải thích chuyện gì?”
“Chuyện tiền đặt cọc…”
“Hay chuyện anh tự ý dùng tiền công ty để đặt cọc căn biệt thự?”
Khải cứng người.
Lúc này, ông Thành đặt thêm một tập giấy xuống bàn.
“Còn chuyện này nữa.”
Bà Hồng Vân lập tức biến sắc.
Ông Thành nói:
“Khoản tiền một tỷ rưỡi mà cậu Khải dùng để đặt cọc biệt thự không phải tiền cá nhân của cậu ấy. Công ty đang có khoản vay và khoản tiền này đã được chuyển qua một tài khoản trung gian trước khi thanh toán.”
Một số người thân nhà trai bắt đầu xì xào.
Tôi nhìn Khải.
“Anh định lấy tiền bán nhà của em để bù vào khoản đó?”
Khải không trả lời.
Sự im lặng của anh chính là câu trả lời rõ nhất.
Bà Hồng Vân bỗng đứng dậy, bước nhanh về phía tôi.
“Mai Anh, chuyện này là hiểu lầm thôi. Cháu đừng nghĩ bác có ý lấy tài sản của cháu.”
Tôi nhìn bà.
“Vậy tại sao căn biệt thự lại phải đứng tên bác?”
Bà không nói được gì.
“Và tại sao tiền đặt cọc đã thanh toán trước khi cháu đồng ý bán nhà?”
Cả gương mặt bà đỏ lên rồi tái đi.
Khải tiến lại gần tôi:
“Anh sai rồi. Anh thừa nhận. Nhưng em đừng làm lớn chuyện. Hôm nay là lễ đính hôn…”
Tôi tháo chiếc nhẫn trên tay xuống.
Đặt vào lòng bàn tay anh.
“Chính vì hôm nay là lễ đính hôn nên em mới muốn kết thúc mọi chuyện ngay tại đây.”
Khải nhìn chiếc nhẫn, môi run lên.
“Em… muốn hủy hôn?”
“Đúng.”
Một câu nói rất nhẹ.
Nhưng đủ khiến cả sảnh tiệc chấn động.
Tôi nhìn anh lần cuối:
“Em có thể mất một người chồng tương lai, nhưng em không thể đánh mất sự tôn trọng dành cho chính mình.”
Tôi xoay người bước đi.
Sau lưng, tiếng bà Hồng Vân liên tục gọi tên tôi.
Khải cũng chạy theo.
Nhưng lần này tôi không quay đầu.
Vài tháng sau, căn nhà cũ của gia đình tôi vẫn còn nguyên.
Tôi không bán nó.
Tôi sửa lại mái hiên, sơn lại những bức tường đã bạc màu và biến tầng dưới thành một tiệm cà phê nhỏ mang tên “Nhà Ngoại”.
Ngày khai trương, tôi đặt một khung ảnh của bà ngoại bên cửa sổ.
Bên dưới là một dòng chữ:
“Có những thứ không thể định giá bằng tiền, bởi đó là nơi lưu giữ ký ức của cả một đời người.”
Tôi cũng bắt đầu lại cuộc sống của mình.
Không còn những cuộc tranh cãi về tiền bạc.
Không còn những lời hứa hẹn sáo rỗng.
Không còn phải tự hỏi người bên cạnh yêu mình hay yêu những gì mình sở hữu.
Còn Khải, sau khi chuyện tiền bạc ở công ty bị làm rõ, anh phải tự mình giải quyết những rắc rối do chính mình gây ra.
Một thời gian sau, anh tìm đến tiệm cà phê.
Anh đứng ngoài cửa rất lâu mới dám bước vào.
“Mai Anh…”
Tôi ngẩng lên.
Anh cúi đầu.
“Anh xin lỗi.”
Tôi im lặng vài giây rồi nói:
“Em nhận lời xin lỗi.”
Khải ngẩng lên, ánh mắt lóe lên hy vọng.
Nhưng tôi nói tiếp:
“Nhưng nhận lời xin lỗi không có nghĩa là em sẽ quay lại.”
Anh đứng lặng.
Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng rót một tách cà phê đặt trước mặt anh.
“Chúng ta từng có ba năm đẹp. Em không phủ nhận điều đó. Nhưng một người thật sự yêu em sẽ không bao giờ bắt em phải đánh đổi thứ bà ngoại để lại để chứng minh tình yêu.”
Khải cúi đầu, không nói thêm.
Anh ngồi một lúc rồi đứng dậy rời đi.
Tôi nhìn bóng anh khuất dần ngoài con phố.
Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm thấy lòng mình bình yên.
Tôi hiểu rằng đôi khi một tin nhắn không thể cứu vãn một cuộc tình.
Nhưng nó có thể cứu một người khỏi bước nhầm vào cuộc hôn nhân mà cả đời phải trả giá.
Và căn nhà 12 tỷ ấy cuối cùng không chỉ giữ lại tài sản của gia đình tôi.
Nó giữ lại cho tôi một điều quý giá hơn rất nhiều:
Quyền được tự quyết định cuộc đời mình.