Chồng đi làm xa gửi về cho mẹ 20 triệu/tháng nuôi vợ mới si//nh, 1 lần bất ngờ về thăm ch//ết điếng khi thấy vợ đang nu::ốt ngh::ẹn BÁT CƠM trộn MÌ TÔM không người lái. Người chồng n/ổi đi//ên đạ//p tung cửa làm chuyện ki::nh ho::àng…
Chồng đi làm xa gửi về cho mẹ 20 triệu/tháng nuôi vợ mới si//nh, 1 lần bất ngờ về thăm ch//ết điếng khi thấy vợ đang nu::ốt ngh::ẹn BÁT CƠM trộn MÌ TÔM không người lái. Người chồng n/ổi đi//ên đạ//p tung cửa làm chuyện ki::nh ho::àng…
11 giờ trưa, tôi về đến đầu ngõ. Căn nhà 2 tầng khang trang im lìm. Tôi rón rén mở cổng bằng chìa khóa riêng. Bước vào sân, tôi nghe thấy tiếng tivi mở lớn và tiếng cười nói rôm rả trong phòng khách.
Qua khe cửa sổ, tôi thấy mẹ tôi và cô em gái (đã lấy chồng nhưng hay về ăn chực) đang ngồi ăn cơm. Trên bàn là mâm cơm thịnh soạn: Gà luộc, canh măng, giò lụa…
Tôi thở phào. Mẹ ăn uống thế này thì chắc vợ con tôi cũng được chăm sóc tốt. Chắc Hiền đang ngủ hoặc ăn trong phòng. Tôi định đẩy cửa bước vào tạo bất ngờ, nhưng một ý nghĩ thoáng qua khiến tôi dừng lại. Tôi muốn xem vợ tôi đang làm gì khi không có tôi.
Tôi vòng ra phía sau nhà, nơi có gian bếp cũ và phòng ngủ nhỏ mà mẹ tôi bảo dọn cho Hiền ở cữ “cho kín gió”. Và cảnh tượng trước mắt khiến ti//m tôi ng//ừng đ//ập.
Cánh cửa bếp khép hờ. Trong ánh sáng lờ mờ, ẩm thấp, Hiền đang ngồi c/o r/o trên chiếc chõng tre cũ kỹ. Cô ấy g/ầy r/ộc đi, hai má h/óp lại, d/a x/anh như tàu lá chuối. Trên tay Hiền đang bế đ/ứa con g/ái đ/ỏ hỏ/n của tôi, con bé đang ng/ằn ng/ặt kh/óc.
Còn Hiền… cô ấy đang ăn trưa. Không có gà luộc. Không có canh măng. Trước mặt cô ấy là một bát mì tôm úp vội, nước đã nguội ngắt, sợi mì trư/ơng ph/ềnh lên. Không có lấy một miếng thịt, không một cọng rau. Hiền vừa dỗ con, vừa và vội miếng mì. Nước mắt cô ấy rơi lã chã xuống bát mì, mặn chát.

Vừa ăn, cô ấy vừa n/ấc ng/hẹn: “Nín đi con… mẹ xin lỗi… mẹ đói quá… mẹ ăn miếng rồi mẹ cho con t/i…”. Tôi đứng ch//ết lặng. M/áu trong người tôi s/ôi lên s/ùng s/ục, chạy rần rật từ chân lên đỉnh đầu. “20 triệu một tháng”! Tôi gửi 20 triệu để vợ tôi ăn mì tôm trương phềnh thế này sao? Không thể kìm nén thêm một giây nào nữa.
RẦM!!!
Một cú đạp trời giáng của tôi khiến cánh cửa bếp cũ kỹ bung chốt, đập mạnh vào tường vỡ đôi bản lề. Tiếng động quá lớn khiến Hiền giật bắn mình, suýt nữa làm rơi cả bát mì tôm trên tay. Cô ấy ngơ ngác ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp, đỏ hoe nhìn tôi đầy kinh hãi.
“T… Tuấn? Anh… sao anh lại về giờ này?” – Giọng Hiền run rẩy, cô ấy cuống cuồng lấy vạt áo lau vội nước mắt, cố giấu bát mì tôm ra sau chiếc chõng tre như một đứa trẻ làm lỗi.
Tôi không trả lời được. Cổ họng tôi nghẹn đắng, hai mắt nhòe đi vì xót xa và căm phẫn. Tôi lao đến, quỳ thụp xuống bên chiếc chõng tre, giật lấy bát mì tôm trơ trọi không một cọng rau ném thẳng ra sân. Tôi ôm chặt lấy hai mẹ con cô ấy vào lòng. Con gái tôi giật mình khóc thét lên, còn Hiền thì òa khóc nức nở như một đứa trẻ, bao nhiêu tủi hờn, uất ức kìm nén bấy lâu nay theo tiếng khóc vỡ òa ra.
“Anh xin lỗi… Anh khốn nạn quá, anh có mắt như mù nên mới để mẹ con em khổ sở thế này!” – Tôi gầm lên trong đau đớn.
Cơn Thịnh Nộ Lôi Đình
Nghe tiếng động lớn ngoài nhà bếp, tiếng bước chân thình thịch từ phòng khách chạy xuống. Mẹ tôi và cô em gái, trên tay mỗi người vẫn còn cầm chiếc đùi gà ăn dở, hớt hải lao xuống. Nhìn thấy tôi đang ôm vợ con khóc, bà mẹ tôi biến sắc, lắp bắp:
“Tuấn… Tuấn đấy à con? Sao… sao bảo cuối tháng mới về? Sao về mà không gọi để mẹ nấu cơm?”
Tôi từ từ đứng dậy, quay người lại. Ánh mắt tôi lúc đó chắc chắn dữ tợn như một con thú dữ bị thương. Nhìn mâm cơm thịnh soạn trên nhà với đùi gà, giò lụa, rồi nhìn lại người vợ gầy rộc, xanh xao đang bế đứa con đỏ hớn ăn bát mì tôm đổ nát dưới đất, lý trí của tôi hoàn toàn bay biến.
Tôi không nói không rằng, lao thẳng lên nhà chính. Trước sự chứng kiến kinh hoàng của mẹ và em gái, tôi cầm hai cạnh chiếc bàn ăn thịnh soạn, dùng hết sức bình sinh LẬT NHÀO cả mâm cơm xuống đất.
XOẢNG! BENG! CHOANG!
Bát đĩa, canh măng, thịt gà bay tứ tung, đổ vỡ tan tành, vương vãi khắp sàn nhà. Cô em gái tôi thét lên một tiếng kinh hãi, nhảy dựng lên ghế. Bà mẹ tôi thì mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy chỉ tay vào tôi:
“Anh… anh điên rồi à Tuấn? Anh về anh đập phá nhà cửa, anh định làm phản, định đánh cả mẹ anh đấy à?!”
“Đúng! Tôi điên rồi! Tôi không điên sao được khi nuôi phải hai con quỷ hút máu trong nhà!” – Tôi chỉ thẳng mặt mẹ và em gái, hét lên đến lạc cả giọng, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn. “Mỗi tháng tôi cày cuốc bán mạng ở công trình từ Nam ra Bắc, không dám ăn không dám tiêu, gửi về cho mẹ 20 triệu. Tôi dặn đi dặn lại là để mẹ mua nhân sâm, mua gà, mua thịt tẩm bổ cho vợ tôi ở cữ, để nó có sữa cho con tôi bú. Vậy mà mẹ đối xử với vợ con tôi thế này đây à?!”
Tôi lao vào phòng ngủ của mẹ, lục tung chiếc tủ quần áo. Trước sự la hét của mẹ, tôi lôi ra một xấp tiền polymer dày cộp cùng mấy chiếc kiềng vàng, nhẫn vàng ném thẳng ra phòng khách.
“Tiền đây chứ đâu! Vàng đây chứ đâu! Mẹ cầm tiền của tôi để nuôi béo cô em gái bòn nơi váy mẹ, để mẹ mua vàng tích trữ, còn vợ tôi – người sinh cháu nội cho mẹ, thì phải ăn mì tôm úp nguội ngắt không người lái qua ngày! Mẹ có còn là con người nữa không?!”
Sự Thật Đắng Chát Và Lời Tuyên Bố Tuyệt Tình
Bị con trai bóc trần sự thật, bà mẹ tôi không còn vẻ đắc thắng thường ngày, bà ngồi bệt xuống đất, vừa khóc vừa lu loa ăn vạ:
“Trời đất ơi là trời! Tôi nuôi nó khôn lớn để giờ nó về nó chửi vào mặt tôi vì một con đàn bà thiên hạ! Nó ăn mì tôm thì có chết ai đâu, ngày xưa tôi đẻ anh còn chẳng có cơm mà ăn…”
“Mẹ im đi!” – Tôi quát lớn, cắt ngang lời bà. “Thời đại nào rồi mà mẹ còn mang cái tư duy ích kỷ ấy ra để hành hạ vợ tôi? Kể từ ngày hôm nay, tôi không có người mẹ độc ác như bà, và cũng không có đứa em gái vô liêm sỉ chuyên đi cướp miếng ăn của bà đẻ!”
Tôi quay lưng bước dứt khoát xuống nhà bếp. Hiền lúc này đang ôm con, nhìn tôi với ánh mắt vừa sợ hãi vừa biết ơn. Tôi nhẹ nhàng bế con gái, tay kia dắt Hiền đứng dậy.
“Hiền, thu dọn mấy bộ quần áo của em và con. Chúng ta đi ngay lập tức!”
“Nhưng… anh ơi, đi đâu bây giờ? Con còn nhỏ quá…” – Hiền lo lắng.
“Đi đâu cũng được, kể cả ra nhà nghỉ ở tạm, còn hơn là ở cái nơi địa ngục trần gian này!” – Tôi đanh thép khẳng định.
Tôi gom hết giấy tờ tùy thân của hai vợ chồng và con. Trước khi bước ra khỏi cổng, tôi quay lại nhìn mẹ tôi và cô em gái đang đứng đực mặt ra giữa đống đổ nát của mâm cơm:
“Ngôi nhà này là tiền của tôi xây lên. Nhưng tôi bố thí cho mẹ và cô ở. Kể từ tháng này, một cắc, một đồng tôi cũng không gửi về nữa. Hãy ôm lấy đống vàng, đống tiền đó mà sống với nhau đi. Đừng bao giờ tìm gặp vợ con tôi nữa!”
Nói rồi, tôi một tay bế con, một tay ôm chặt bả vai gầy guộc của vợ, kiên quyết bước đi không một lần quay đầu lại. Chiếc taxi chở gia đình nhỏ ba người của tôi lăn bánh rời khỏi con ngõ nhỏ. Nhìn giọt nước mắt hạnh phúc pha lẫn nhẹ nhõm lăn trên má vợ, tôi tự hứa với lòng mình, dù có phải đánh đổi cả tính mạng, tôi cũng sẽ bảo vệ mẹ con cô ấy đến cùng, không để bất kỳ ai có quyền chà đạp lên họ một lần nào nữa!