CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chỉ trong vòng mười lăm ngày, ba người con của bà Hạnh ở làng Bình Khê lần lượt lâm bệnh rồi qua đời, kỳ lạ nhất là cả ba đều trút hơi thở cuối cùng vào đúng 5 giờ sáng. Đến người con út, khi gia đình chuẩn bị khâm liệm, một người họ hàng bất ngờ phát hiện thứ nằm trên ngón út của anh khiến tất cả chết lặng…
Suốt hơn hai tuần, cả làng Bình Khê gần như không ai dám ngủ một mình.
Gia đình bà Hạnh vốn sống kín đáo, hiền lành, chưa từng gây gổ hay xích mích với ai. Vậy mà chẳng hiểu vì nguyên nhân gì, ba người con trai của bà lần lượt đổ bệnh rồi mất trong một khoảng thời gian ngắn đến khó tin.
Người con cả vừa ngoài ba mươi. Người thứ hai mới hai mươi bảy. Còn người con út, Minh, chỉ mới mười chín tuổi.
Điều khiến dân làng sợ hãi không phải chỉ là ba cái chết liên tiếp, mà còn nằm ở một điểm kỳ quái: cả ba đều ra đi vào đúng 5 giờ sáng.
Không sớm hơn.
Không muộn hơn.
Như thể có một chiếc đồng hồ vô hình nào đó đã được lên dây từ trước.
Trước khi mất, cả ba người đều hoàn toàn khỏe mạnh. Họ không sốt cao, không đau bụng, cũng chẳng có dấu hiệu rõ ràng của một căn bệnh nguy hiểm.
Tối hôm trước, họ chỉ lần lượt than rằng trong người rét buốt.
Có người còn bảo:
“Lạ thật… tự nhiên lạnh từ trong xương lạnh ra.”
Sau đó họ đi ngủ.
Rồi đến 5 giờ sáng, người nhà phát hiện họ đã bất tỉnh và không thể cứu được nữa.
Bác sĩ không tìm ra nguyên nhân thuyết phục. Người trong làng bắt đầu xì xào rằng gia đình bà Hạnh có thể đã gặp phải một chuyện chẳng lành nào đó.
Có người khuyên bà Hạnh đưa cả nhà rời khỏi Bình Khê.
Có người lại nói nên mời thầy cúng về xem.
Nhưng bà Hạnh không tin.
Bà chỉ còn lại Minh, đứa con út mà bà thương nhất.
“Các anh con đã mất rồi. Mẹ không thể mất con nữa…”
Đêm trước khi xảy ra chuyện, Minh vẫn khỏe mạnh như thường.
Cậu còn phụ mẹ dọn hàng ngoài hiên, sau đó ngồi ăn cơm cùng bà. Hai mẹ con nói chuyện về việc sang năm Minh sẽ xin học nghề ở thị trấn.
Khoảng gần 12 giờ đêm, Minh bất ngờ đặt bát xuống rồi xoa hai cánh tay.
“Mẹ… con thấy lạnh quá.”
Bà Hạnh tưởng con bị cảm nên lấy chăn đắp cho cậu.
“Ngủ một giấc đi, sáng mẹ đưa con ra trạm xá.”
Minh gật đầu rồi vào phòng.
Nhưng khoảng 4 giờ 40 sáng, bà Hạnh bất chợt tỉnh giấc vì nghe tiếng cửa gỗ ngoài sân kẽo kẹt.
Bà bước ra.
Trước mắt bà là Minh.
Cậu đang đứng giữa sân trong màn sương dày, hai chân trần, đầu hơi cúi xuống.
Điều đáng sợ nhất là đôi mắt Minh đang nhắm nghiền.
“Minh!”
Bà Hạnh gọi.
Không có tiếng trả lời.
Bà chạy đến lay vai con.
Minh vẫn đứng im, khuôn mặt trắng bệch, hơi thở yếu đến mức gần như không cảm nhận được.
Bà hoảng hốt kéo con vào nhà.
Nhưng đúng lúc chiếc đồng hồ trên tường chuyển sang 5 giờ sáng, cơ thể Minh bỗng mềm nhũn.
Cậu đổ xuống nền nhà.
“Mọi người ơi! Cứu con tôi!”
Tiếng kêu của bà Hạnh xé toạc màn đêm.
Hàng xóm chạy sang. Người gọi xe, người tìm thuốc, người kiểm tra hơi thở.
Nhưng tất cả đều vô vọng.
Minh đã không còn tỉnh lại.
Cả căn nhà chìm vào tiếng khóc.
Ba người con trai.
Ba cái chết.
Và tất cả đều đúng 5 giờ sáng.
Lần này, ngay cả những người trước đó không tin chuyện tâm linh cũng bắt đầu rợn người.
Gia đình vội vàng chuẩn bị hậu sự cho Minh.
Khi mọi người đang sửa soạn quần áo để khâm liệm, một người chú họ tên Thành bất chợt bước đến bên thi thể.
Ông vốn là người làm nghề y nhiều năm nên thường rất bình tĩnh. Nhưng vừa nhìn xuống bàn tay phải của Minh, sắc mặt ông lập tức thay đổi.
“Khoan đã!”
Mọi người giật mình quay lại.
Ông Thành cúi xuống, nắm lấy bàn tay Minh rồi chăm chú nhìn ngón út.
“Đừng động vào người thằng bé!”
Cả nhà đứng sững.
“Có chuyện gì vậy chú?”
Ông Thành không trả lời ngay.
Ông dùng khăn lau nhẹ phần đầu ngón tay.
Và rồi tất cả những người có mặt đều chết lặng.
Trên ngón út bàn tay phải của Minh có một vòng dấu màu đỏ sẫm, nhỏ đến mức nếu không nhìn thật kỹ thì gần như không thể nhận ra.
Nhưng điều kỳ lạ hơn là bên trong vòng dấu ấy có một vật rất nhỏ, giống như một mảnh kim loại mỏng được cắm sâu dưới da.
Bà Hạnh run rẩy hỏi:
“Cái đó… là cái gì?”
Ông Thành lập tức lấy kính lúp ra kiểm tra.
Một lúc sau, ông tái mặt.
“Đây không phải vết bầm bình thường.”
Ông nhẹ nhàng dùng nhíp gắp vật nhỏ ấy ra.
Đó là một mảnh kim loại màu bạc, dài chưa đến một centimet.
Trên bề mặt có một ký hiệu kỳ lạ.
Ông Thành nhìn ký hiệu đó rất lâu rồi nói:
“Ba người con của chị… có phải trước khi mất đều từng than lạnh người không?”
Bà Hạnh gật đầu, nước mắt lăn dài.
“Đúng…”
“Và cả ba đều ngủ rất sâu trước khi mất?”
“Đúng…”
Ông Thành im lặng vài giây.
Sau đó ông hỏi:
“Trong ba người, có ai từng nói rằng họ bị ai đó chạm vào ngón tay hoặc thấy đau ở ngón út không?”
Bà Hạnh cố nhớ lại.
Rồi bà bỗng sững người.
“Có… thằng cả từng nói cách đây hơn hai tuần rằng lúc đi làm về, nó thấy ngón út bị đau. Nhưng nó nghĩ chỉ là bị va vào đâu đó.”
Không khí trong căn nhà lập tức trở nên nặng nề.
Ông Thành nhìn mảnh kim loại trong tay rồi nói chậm rãi:
“Có thể ba cái chết này không phải là một sự trùng hợp.”
Mọi người nhìn nhau.
Ngay lúc ấy, một người hàng xóm đứng ngoài cửa bỗng lên tiếng:
“Khoan… tôi nhớ ra rồi.”
Tất cả quay lại.
Người đàn ông nuốt nước bọt:
“Khoảng một tháng trước, tôi từng thấy một chiếc xe lạ đỗ gần nhà bà Hạnh vào ban đêm. Có một người mặc áo khoác đen đứng ngoài cổng rất lâu. Tôi tưởng người quen của gia đình nên không để ý.”
Ông Thành lập tức hỏi:
“Anh có nhớ biển số xe không?”
Người hàng xóm lắc đầu.
“Không. Nhưng tôi nhớ trên cổ tay người đó có một hình xăm rất đặc biệt.”
Bà Hạnh bỗng ôm lấy ngực.
Bởi bà nhớ ra một chuyện.
Đêm trước khi người con cả mất, chính bà từng nhìn thấy một người lạ đứng ở cuối con đường.
Và người đó cũng có hình xăm giống như lời hàng xóm vừa kể.
Lúc ấy, bà chỉ nghĩ đó là khách qua đường.
Không ai ngờ rằng một chi tiết tưởng như vô nghĩa lại có thể trở thành manh mối quan trọng nhất.
Sáng hôm sau, gia đình tạm hoãn việc khâm liệm để chờ cơ quan chức năng kiểm tra.
Mảnh kim loại được đưa đi giám định.
Kết quả ban đầu cho thấy đó là một loại thiết bị cực nhỏ, có dấu hiệu đã được chế tạo và cấy vào cơ thể bằng dụng cụ chuyên dụng.
Điều đáng sợ hơn là trên thi thể của hai người con trước, bác sĩ cũng phát hiện những dấu tích tương tự ở ngón út.
Cả làng Bình Khê bàng hoàng.
Hóa ra ba cái chết liên tiếp không phải một lời nguyền.
Có người đã âm thầm tiếp cận ba anh em.
Có người biết rõ lịch sinh hoạt của họ.
Và có người đã chuẩn bị mọi thứ từ trước.
Nhưng câu hỏi lớn nhất vẫn còn đó:
Tại sao người đó lại chọn đúng ba anh em nhà bà Hạnh?
Ba ngày sau, cảnh sát tìm được camera của một cửa hàng cách nhà bà Hạnh gần hai cây số.
Trong đoạn ghi hình lúc 4 giờ 20 sáng ngày Minh mất, một người đàn ông đội mũ đen xuất hiện ở đầu con đường.
Hắn đứng nhìn về phía căn nhà vài phút rồi quay đi.
Trước khi rời khỏi khung hình, hắn bất ngờ quay đầu nhìn thẳng vào camera.
Trên cổ tay áo hắn để lộ một hình xăm nhỏ.
Giống hệt mô tả của người hàng xóm.
Bà Hạnh nhìn hình ảnh đó mà toàn thân run lên.
Bởi bà nhận ra người đàn ông ấy.
Đó chính là một người từng đến nhà bà nhiều năm trước.
Một người mà bà tưởng đã biến mất khỏi cuộc sống của gia đình mình từ rất lâu…
Và bí mật thật sự về ba người con trai chỉ vừa mới bắt đầu được hé lộ.