
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngày bước vào phòng đẻ, anh ngạc nhiên khi thấy người yêu cũ nằm trên bàn đẻ. Gạt đi suy nghĩ thoáng qua, anh Đỡ đẻ cho người yêu cũ, vị bác sĩ t:;/ái mặt khi nhìn thấy đứa bé vừa chào đời…
Khoa sản đêm đó chật kín người. Bệnh viện trung tâm chưa bao giờ ngớt tiếng chuông báo động. Bác sĩ Huy vừa hoàn thành một ca phẫu thuật phức tạp thì nhận thông báo khẩn: một ca sinh cấp cứu đang chuyển dạ rất nhanh, tình trạng khá nguy cấp và cần bác sĩ trực ca can thiệp ngay lập tức.
Anh nhanh chóng chuẩn bị trang phục rồi bước nhanh vào phòng sinh. Thế nhưng, giây phút nhìn thấy người đang nằm trên giường bệnh, Huy khựng lại.
Đó là Hà – người từng gắn bó với anh suốt 6 năm thanh xuân, rồi đột ngột cắt đứt mọi liên lạc mà không một lời giải thích. Giờ đây, cô nằm đó với vẻ mặt đầy mệt mỏi, hai tay siết chặt thành giường. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Hà không khỏi ngỡ ngàng và ngập ngừng:
– “Là… anh sao?”
Huy giữ bình tĩnh, gật đầu nhẹ rồi tập trung ngay vào công việc chuyên môn. Tình huống lúc đó vô cùng căng thẳng khi sức khỏe của người mẹ yếu dần, nhịp tim thai nhi có dấu hiệu bất ổn. Bằng sự chuyên nghiệp và bản lĩnh của mình, Huy phối hợp nhịp nhàng cùng ê-kíp để xử lý từng thao tác. Sau gần một giờ đồng hồ dốc sức, tiếng khóc của đứa trẻ cuối cùng cũng vang lên trong sự nhẹ nhõm của tất cả mọi người.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc bế đứa trẻ trên tay, Huy chợt sững người. Ánh mắt anh dán chặt vào em bé vừa chào đời,…
Trên cổ tay phải của đứa trẻ có một vết bớt màu đỏ hình bán nguyệt vô cùng đặc biệt – một đặc điểm di truyền hiếm gặp mà chính Huy cũng sở hữu ở đúng vị trí đó. Không chỉ vậy, những đường nét trên khuôn mặt bé nhỏ ấy có sự tương đồng kỳ lạ với anh lúc mới sinh.
Huy đứng chết lặng, bàn tay run run khi bế đứa trẻ. Những ký ức từ hai năm trước dồn dập trở về. Đó là đêm cuối cùng trước khi Hà biến mất, khi cả hai vô tình gặp lại trong một buổi tiệc và trao nhau sự ấm áp sau nhiều tháng chia tay. Ngay ngày hôm sau, Hà cắt đứt toàn bộ liên lạc, chuyển đi nơi khác sống khiến anh tìm kiếm trong vô vọng.
Anh quay sang nhìn Hà. Lúc này, nước mắt cô đã lăn dài trên má. Nhìn thấy phản ứng của Huy khi chăm chú nhìn vết bớt trên tay con, Hà biết mình không thể giấu thêm được nữa. Cô thều thào qua hơi thở yếu ớt:
– “Em xin lỗi… Đứa bé là con của anh. Năm đó em phát hiện mình mắc bệnh nặng, bác sĩ nói cơ hội sống sót rất thấp. Em không muốn trở thành gánh nặng làm dở dang tương lai đang rộng mở của anh… Nên em chọn cách ra đi một mình. Nhưng may mắn thay, sau nhiều đợt điều trị, em và con đều đã vượt qua.”
Từng lời nói của Hà như từng ngọn sóng dội vào tâm trí Huy. Sự giận dỗi, trách móc suốt hai năm qua hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho sự xót xa và thương cảm sâu sắc. Huy bế đứa trẻ lại gần, nắm lấy bàn tay gầy gộc của Hà, ánh mắt rưng rưng nhưng đầy quyết đoán:
– “Cảm ơn em vì đã kiên cường giữ lại con. Từ bây giờ, anh sẽ không để hai mẹ con phải cô đơn thêm một lần nào nữa.”
Tiếng khóc chào đời của đứa trẻ như đánh dấu sự bắt đầu cho một hành trình mới – nơi những tổn thương quá khứ được chữa lành bằng sự thấu hiểu và tình yêu gia đình trọn vẹn.