CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bốn năm sau ngày ly hôn, lần đầu tôi tìm đến nhà vợ cũ – câu hỏi ngây thơ của con khiến tôi chết lặng
Tôi dừng chiếc xe trước một căn nhà nhỏ nằm cuối con đường làng quanh co. Ngôi nhà mái ngói cũ nép mình bên hàng cau, phía trước là khoảng sân lát gạch sạch sẽ, bên cạnh có giàn hoa giấy đang nở đỏ rực. Khung cảnh bình dị ấy khiến tôi bất giác ngẩn người.
Bốn năm.
Đã tròn bốn năm kể từ ngày tôi ký vào tờ đơn ly hôn với Mai, người từng là vợ tôi.
Ngày hôm đó, Mai ôm đứa con trai mới vài tháng tuổi rời khỏi căn nhà của tôi. Cô ấy không mang theo nhiều thứ, chỉ có một chiếc vali nhỏ, vài bộ quần áo của hai mẹ con và một vẻ mặt thất vọng đến mức tôi không dám nhìn thẳng.
Tôi khi ấy đã nghĩ mình làm đúng.
Tôi cho rằng hôn nhân tan vỡ cũng chẳng phải chuyện gì quá lớn. Hai người không hợp nhau thì chia tay. Tôi còn trẻ, có công việc tốt, gia đình khá giả, sau này hoàn toàn có thể bắt đầu lại.
Và quả thật, tôi đã nhanh chóng kết hôn lần nữa.
Vợ hiện tại của tôi là Thảo, một cô gái do mẹ tôi giới thiệu. Thảo dịu dàng, khéo ăn nói, biết cách chiều lòng người lớn. Mẹ tôi đặc biệt hài lòng về cô ấy.
Từ ngày Thảo bước vào nhà, mẹ tôi không còn những lời than phiền rằng con dâu hỗn láo, khó bảo như trước.
Cuộc sống nhìn bên ngoài vô cùng yên ổn.
Nhưng chỉ có tôi biết, đôi khi trong những đêm nằm cạnh người vợ hiện tại, tôi vẫn nhớ đến tiếng khóc của đứa con trai năm nào.
Tôi chưa từng thực sự biết thằng bé lớn lên như thế nào.
Sau khi ly hôn, Mai gần như cắt đứt mọi liên hệ với tôi. Ban đầu, tôi vẫn gửi tiền chu cấp, nhưng mẹ tôi luôn nói:
“Đã ly hôn thì đừng dây dưa nữa. Nó đã chọn rời khỏi nhà này thì tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình.”
Tôi nghe theo.
Một tháng gửi tiền, rồi hai tháng.
Sau đó, những lần chuyển khoản thưa dần.
Cuối cùng, tôi chẳng còn biết mình đã bao lâu chưa hỏi thăm con.
Cho đến hôm nay.
Tôi có chuyến công tác ngang qua huyện cũ. Không hiểu vì sao, khi nhìn thấy tấm biển chỉ đường về xã nơi Mai từng sống, tôi lại bất giác rẽ xe vào.
Trong túi áo tôi có một phong bì chứa hai mươi triệu đồng.
Đó là khoản thưởng tôi vừa nhận được sau khi hoàn thành một dự án lớn.
Tôi không nói với mẹ, cũng chẳng nói với Thảo.
Tôi tự nhủ, lần này đến thăm con, ít nhất phải để lại chút tiền cho nó.
Nhưng sâu trong lòng, tôi vẫn mang theo một suy nghĩ đầy chủ quan.
Tôi tưởng tượng Mai chắc hẳn đã già đi rất nhiều.
Một người phụ nữ một mình nuôi con ở quê, không có công việc ổn định, lại không được gia đình chồng hỗ trợ, cuộc sống chắc chắn chẳng thể sung túc.
Có lẽ cô ấy sẽ mừng khi nhìn thấy tôi.
Có lẽ sẽ nhận phong bì tiền bằng đôi tay run rẩy.
Có lẽ sẽ cảm ơn tôi.
Nghĩ đến đó, trong lòng tôi xuất hiện một cảm giác khó gọi tên. Một nửa là áy náy, nửa còn lại lại giống như sự thương hại của một người đang nghĩ mình có thể ban phát cho người khác.
Tôi đã lầm.
Cánh cổng sắt mở ra.
Sân nhà sạch sẽ đến bất ngờ. Một góc sân đặt chiếc bàn gỗ nhỏ, bên trên có mấy chậu cây cảnh. Phía sau là luống rau xanh mướt. Bên hông nhà còn có một chiếc xe hơi bảy chỗ đậu ngay ngắn.
Tôi hơi khựng lại.
“Nhà cô ấy… khá hơn mình tưởng.”
Tôi còn chưa kịp gõ cửa thì bên trong đã vang lên một giọng phụ nữ:
“Ai đấy?”
Tôi ngẩng đầu.
Mai bước ra.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy, tôi gần như quên mất mình định nói gì.
Tôi đã tưởng tượng rất nhiều về cuộc gặp này, nhưng chưa từng nghĩ Mai của hiện tại lại khác đến vậy.
Cô ấy mặc một chiếc váy ở nhà màu xanh nhạt, tóc búi gọn sau gáy. Gương mặt không những không tiều tụy mà còn đầy sức sống. Làn da hồng hào, ánh mắt bình tĩnh, nụ cười nhẹ nhàng.
So với bốn năm trước, cô ấy dường như đã trở thành một con người hoàn toàn khác.
Không còn người phụ nữ luôn cúi đầu chịu đựng những lời chì chiết của mẹ tôi.
Không còn người vợ ngày nào chỉ biết khóc trong phòng ngủ.
Mai nhìn tôi vài giây.
Trong mắt cô ấy thoáng hiện sự bất ngờ, sau đó nhanh chóng trở về vẻ bình thản.
“Anh đến đây có việc gì?”
Giọng cô ấy rất nhẹ.
Nhưng chính sự bình thản ấy khiến tôi khó chịu hơn cả một lời trách móc.
Tôi cười gượng.
“Anh đi công tác ngang qua đây. Nghĩ lâu rồi chưa gặp hai mẹ con nên ghé thăm.”
Mai không mời tôi vào ngay.
Cô chỉ đứng tựa bên cửa.
“Con đang ở trong nhà.”
Tôi nghe vậy, tim đập mạnh.
“Anh… có thể gặp con không?”
Mai nhìn tôi, im lặng vài giây rồi tránh sang một bên.
Tôi vừa bước vào sân thì từ trong nhà vang lên tiếng chân chạy huỳnh huỵch.
Một cậu bé khoảng bốn tuổi lao ra.
Thằng bé mặc bộ đồ siêu nhân, trên tay cầm một con robot đồ chơi.
“Mẹ ơi! Con lắp xong rồi!”
Nó chạy thẳng đến ôm lấy chân Mai.
Tôi đứng chết trân.
Gương mặt thằng bé…
Sống mũi, đôi mắt, hàng lông mày, thậm chí cả cái cách nó hơi nghiêng đầu khi nhìn người lạ…
Tất cả đều giống tôi.
Giống đến mức không cần xét nghiệm, tôi cũng biết nó là con mình.
Đây là lần đầu tiên sau bốn năm tôi thực sự nhìn kỹ con trai.
Tôi nuốt khan.
“Con… con tên gì?”
Thằng bé núp sau lưng Mai, tò mò nhìn tôi.
Mai đặt tay lên đầu con.
“Minh Khang, chào chú đi con.”
“Chú?”
Tôi khựng lại.
Một chữ ấy khiến ngực tôi đau nhói.
Tôi là bố nó.
Vậy mà trong cuộc đời của nó, tôi chỉ là một người xa lạ được gọi bằng hai tiếng “chú”.
Tôi cố gượng cười.
“Con… không nhớ bố sao?”
Mai lập tức nhìn tôi.
Không khí trong sân bỗng trở nên im lặng.
Thằng bé chớp mắt.
Nó nhìn tôi rất lâu rồi bất ngờ hỏi bằng giọng ngây thơ:
“Chú là bố con à?”
Tôi không trả lời được.
Cổ họng nghẹn cứng.
Mai cũng im lặng.
Tôi tưởng câu hỏi ấy đã đủ khiến mình đau lòng.
Nhưng chưa.
Minh Khang lại ngẩng lên nhìn mẹ rồi vô tư hỏi:
“Mẹ ơi, có phải đây là bố mà bà ngoại bảo… đã không cần con nữa nên mới bỏ đi không?”
Tôi chết sững.
Chiếc phong bì hai mươi triệu trong túi áo bỗng trở nên nặng trĩu.
Tôi nhìn Mai.
Cô ấy không hề nói gì.
Chỉ có đôi mắt bình thản nhìn thẳng vào tôi.
Tôi muốn giải thích.
Muốn nói rằng không phải tôi không cần con.
Muốn nói ngày đó tôi cũng từng đau lòng.
Muốn nói tôi đã bị mẹ gây áp lực, rằng cuộc hôn nhân ấy có quá nhiều mâu thuẫn, rằng tôi từng nghĩ mình sẽ quay lại thăm con…
Nhưng rồi tôi nhận ra, tất cả những lời đó đều vô nghĩa.
Bốn năm qua, tôi đã có vô số cơ hội để trở thành một người cha.
Nhưng tôi không làm.
Tôi chọn cuộc sống mới.
Tôi chọn người vợ mới.
Tôi chọn sự yên ổn của mình.
Còn con trai tôi thì lớn lên mà không có bố bên cạnh.
Tôi lấy phong bì tiền ra.
“Mai, đây là chút tiền anh muốn gửi cho con.”
Mai không nhận.
Cô chỉ nhìn phong bì rồi nói:
“Anh cất đi.”
“Tại sao?”
“Con không thiếu tiền.”
Tôi sững người.
Mai chỉ tay về phía căn nhà.
“Bốn năm nay, em tự nuôi con. Em làm cửa hàng hoa, sau đó mở thêm một xưởng nhỏ. Cuộc sống không giàu có gì, nhưng mẹ con em đủ ăn đủ mặc.”
Tôi nhìn quanh.
Lúc này tôi mới để ý những bó hoa được sắp ngay ngắn trong góc nhà, những thùng hàng đóng sẵn và cả mấy chậu cây giống đặt bên hiên.
Mai đã tự gây dựng tất cả.
Không cần tôi.
Không cần nhà tôi.
Cũng chẳng cần lòng thương hại của tôi.
Tôi cầm phong bì trong tay, cảm giác xấu hổ đến mức muốn biến mất.
“Anh xin lỗi.”
Mai khẽ cười.
“Em không cần lời xin lỗi.”
“Vậy em muốn anh làm gì?”
Cô ấy im lặng một lúc rồi nói:
“Nếu thật sự muốn làm bố của Minh Khang, anh đừng dùng tiền để mua cảm giác mình đã hoàn thành trách nhiệm.”
Tôi cúi đầu.
Câu nói ấy đánh thẳng vào lòng tự trọng của tôi.
Mai nói tiếp:
“Con không cần một người thỉnh thoảng xuất hiện với một phong bì tiền. Nó cần một người biết nó thích gì, sợ gì, hôm nay ở trường có chuyện gì, sinh nhật muốn món quà nào. Nếu anh muốn bước vào cuộc đời con thì hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất.”
Tôi nhìn Minh Khang.
Thằng bé vẫn đang ôm con robot.
Tôi ngồi xuống trước mặt con.
“Con có cho bố… à không, cho chú chơi cùng không?”
Thằng bé nhìn mẹ.
Mai gật đầu.
Minh Khang đưa con robot cho tôi.
“Chú biết sửa không?”
Tôi bật cười, mắt bất giác cay lên.
“Chú… bố sẽ thử.”
Chiều hôm ấy, tôi ở lại gần ba tiếng.
Lần đầu tiên tôi biết con trai mình thích robot, thích màu xanh, ghét ăn cà rốt và rất sợ tiếng sấm.
Tôi cũng biết nó đang học mẫu giáo, có một người bạn thân tên Nam và mỗi tối trước khi ngủ đều muốn mẹ kể một câu chuyện.
Những điều nhỏ nhặt ấy đáng lẽ tôi phải biết từ lâu.
Khi tôi chuẩn bị rời đi, Minh Khang chạy ra cổng.
Nó hỏi:
“Bố có quay lại không?”
Tôi đứng lặng.
Tôi nhìn Mai.
Cô không nói gì, chỉ chờ câu trả lời của tôi.
Tôi ngồi xuống ôm con.
“Có. Nếu con cho bố cơ hội.”
Thằng bé suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.
“Vậy lần sau bố mua cho con con robot khác nhé.”
Tôi cười, nước mắt bất giác rơi xuống.
“Ừ. Nhưng lần sau bố không chỉ mua robot.”
“Thế mua gì?”
“Mua cả thời gian của bố.”
Tôi biết thời gian không thể mua lại.
Bốn năm đã mất cũng chẳng thể quay về.
Nhưng tôi vẫn muốn cố gắng.
Tối hôm đó, khi lái xe về thành phố, tôi không còn cảm giác nhẹ nhõm như lúc rẽ vào con đường làng.
Trong đầu tôi cứ vang lên câu hỏi ngây thơ của con:
“Có phải bố đã không cần con nên mới bỏ đi không?”
Lần đầu tiên trong bốn năm, tôi hiểu rằng người cần được tha thứ nhất không phải Mai.
Mà là chính tôi.
Tôi về đến nhà, Thảo hỏi:
“Hôm nay anh đi đâu mà về muộn vậy?”
Tôi nhìn cô ấy thật lâu rồi nói:
“Anh đi gặp con trai.”
Thảo im lặng.
Còn tôi biết, từ ngày hôm đó, cuộc sống của mình sẽ không thể tiếp tục như trước.
Tôi bắt đầu gửi tiền chu cấp đều đặn, nhưng không còn nghĩ đó là cách duy nhất để làm tròn trách nhiệm.
Cuối tuần nào có thể, tôi lại lái xe về quê.
Có khi chỉ để ngồi xem con lắp robot.
Có khi đưa con đi mua sách.
Có khi hai bố con chẳng làm gì cả, chỉ ngồi trước hiên nhà ăn một que kem.
Minh Khang dần không còn gọi tôi là “chú”.
Một ngày nọ, nó chạy ra cổng, vừa nhìn thấy tôi đã hét lớn:
“Bố đến rồi!”
Tôi đứng giữa sân, nghe hai tiếng ấy mà sống mũi cay xè.
Tôi hiểu, có những thứ trên đời mất đi rồi vẫn có thể cố gắng tìm lại.
Nhưng tình cảm của một đứa trẻ thì không nên bị thử thách quá lâu.
Bởi một khi nó đã quen với việc không có bố, thì sự xuất hiện muộn màng của người cha đôi khi chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
May mắn cho tôi, Minh Khang vẫn cho tôi một cơ hội.
Và lần này, tôi tự hứa với mình…
Tôi sẽ không bao giờ để con phải hỏi thêm một lần nào rằng: “Bố có cần con không?”